Trans: Rin
“Ngài Cục trưởng Song, hôm nay anh lại vất vả nữa rồi.”
Moon Hyuna giơ tay chào. Thái độ đón nhận lời chào của Song Taewon dường như không có gì khác biệt so với bình thường. Ngược lại, anh ta trông còn bình tĩnh hơn so với những lúc đối mặt với các thợ săn cấp S khác.
‘Vì Hyuna-ssi có vẻ là người ít khi gây ra tai hoạ hơn.’
Tôi không biết trong quá khứ thì như thế nào, nhưng hiện tại thì không có gì đặc biệt diễn ra. Dù cho cô ta có vẻ cưỡng ép thì tôi có cảm giác như cô ta biết được giới hạn nằm ở đâu. Vì lý do đó, có khả năng cô ta là người mà Song Taewon sẽ thoải mái tiếp xúc hơn. Họ trông không thân mật lắm, nhưng lại rất hợp tính với nhau.
Thật sự là rất hợp với nhau nhỉ? Nếu xem xét việc Moon Hyuna là hội trưởng thì họ khá là tương thích với nhau một cách bất ngờ.
“Đông thật đó. Trông có vẻ là người của MkC nên họ có thể đang ở đây để giải quyết vấn đề hợp đồng.”
Moon Hyuna nói. Vậy ra đó là lý do Song Taewon đứng canh ở đây sao? Anh ta phải đi xoa dịu tình hình nếu một thợ săn cấp cao cảm thấy uất ức và mất bình tĩnh vì bị huỷ hợp đồng.
“Tôi sẽ đi lấy vé.”
“Không cần đâu.”
Moon Hyuna sau khi đi gọi điện thoại thì quay lại nhìn tôi.
“Có người sẽ sớm tới đây thôi.”
“Đây không phải là lạm dụng quyền lực sao?”
“Chúng ta đảm đương một bộ phận khác. Là vấn đề quốc tế thì phải. Khu đó sẽ vắng vẻ nên chúng ta có thể vào thẳng mà không cần chờ đến lượt.”
Vậy à? Bộ phận Quốc tế, có lẽ tôi nên lưu lại số điện thoại, để phòng hờ.
Trong lúc chờ đợi, Song Taewon không hề nhìn tôi một lần. Tôi muốn hỏi tại sao anh ta vẫn chưa trả lời tin nhắn của tôi nhưng đã kiềm chế lại. Đó là vì những lời Sung Hyunjae nói đã làm tôi bận tâm.
‘Vì nơi này có những nhân viên bình thường nên vẫn không sao.’
Sung Hyunjae, cái con người đó rất tinh ý đến mức phiền phức nên có thể sẽ tốt hơn nếu tôi cảnh giác.
“Xin hãy đi hướng này.”
Không lâu sau đó, một nhân viên Hiệp hội đi đến và chỉ đường cho chúng tôi. Ngay khi đề cập đến vấn đề liên quan tới Nhật Bản, người quản lý liền tỏ thái độ bất mãn.
“Chúng tôi có nghe qua chuyện này từ hội Sesung, nhưng xin hãy ghi nhớ rằng nếu dungeon slime do Hàn Quốc quản lý bị chiếm đoạt thì dư luận sẽ trở nên tiêu cực rất nhiều.”
“Nó không thể nào bị chiếm đoạt được đâu nên xin anh đừng lo.”
Đúng hơn là, chúng tôi mới là người đi đoạt chiến lợi phẩm. Quảng bá thông tin này trước cũng được đấy. Hình ảnh của Yerimie và Haeyeon có khả năng tăng vọt lên.
Lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên, cánh cửa được mở ra. Người đàn ông mà tôi đã thường xuyên gặp gỡ vào thời điểm diễn ra giải đấu thăng hạng bước vào bên trong, rồi chào tôi với khuôn mặt rạng rỡ.
“Hân hạnh được gặp anh, giám đốc Han Yoojin, hội trưởng hội Breaker. Tôi là trưởng phòng Quan hệ công chúng, Choi Youngjoon.”
‘Tôi nghe nói anh lại đem đến những tin tức nữa’, anh ta cười nói.
“Để bên anh lại nhẹ nhàng hưởng ké thành quả sao?”
“Ý tôi là thoả thuận hợp tác với anh đó. Chắc chắn giám đốc Han sẽ không từ chối điều này.”
Nhạy bén thật. Dù sao thì anh ta cũng là người làm việc rất tốt. Thậm chí trước đây, vào lúc tổ chức giải đấu xếp hạng, anh ta đã xử lý rất nhanh và hiệu quả. Bọn tôi còn nói xấu Quốc hội chung với nhau nữa.”
“Trước tiên, tôi muốn xác nhận rằng anh có chắc chắn về chiến thắng của thợ săn Park Yerim không? Chúng ta phải chuẩn bị cho hậu quả nếu thất bại. Anh chỉ nên tâng bốc lên đến mức độ mà chúng ta vẫn còn khống chế được.”
“Nếu Nhật Bản tiến hành theo các điều khoản trong hợp đồng thì tôi chắc chắn về điều đó. Đủ để dù có những thay đổi nhỏ thì vẫn có thể xử lý được.”
Dù trưởng hội Ama có cho mượn trang bị cấp SS thì khả năng chiến thắng của chúng ta vẫn không thay đổi. Không phải chúng ta cũng không có trang bị cấp SS mà, và giờ Sesung đang cùng hội cùng thuyền thì chúng ta còn có thể hỏi mượn họ vài món nữa.
Có thể nào kéo dài thời gian cho thuê lên 50 năm không nhỉ?
Vì khuôn mẫu giống với thứ được dùng ở giải đấu xếp hạng, chỉ có địa điểm tổ chức là nằm ở quốc gia khác nên cuộc thảo luận kết thúc nhanh chóng. Các chi tiết khác sẽ được sắp xếp lại nếu có liên lạc từ Nhật Bản.
“Từ bây giờ chúng ta hãy ngấm ngầm truyền thông tin ra. Bao gồm tên của đối thủ, và địa điểm được xác định ở ven biển.”
“Vậy có thể nào trao đổi chìa khoá của cổng thông tin cơ sở nuôi thú không?”
“Vì điều đó không nằm dưới sự quản lý của tôi nên tôi không biết rõ.”
Choi Youngjoon trả lời một cách áy náy. Dù là thật lòng hay không. Trước khi đứng dậy, tôi cố tình nói rằng mình đang cân nhắc có nên chuyển tới Yeouido hay không.
“Tôi đã tưởng là anh không quan tâm, ngoài dự đoán thật đó.”
“Anh có thể đã biết rồi, nhưng gần đây cơ sở nuôi thú đang tiến tới hoạt động độc lập. Toà nhà MKC đang trong tình trạng tốt, và có vẻ như cuộc chuyển dời này sẽ có lợi, chỉ cần di chuyển toà nhà và phần rìa, để lại nhà và cơ sở.” (1)
Là lời nói bìa đặt nhưng nghe có vẻ hợp lý. Tất nhiên tôi không có ý định di chuyển. Tại sao phải đi chứ, trong khi ngay kế bên nhà có tới ba thợ săn cấp S.
“Cuối cùng cũng xong rồi. Tôi ghé nhà vệ sinh một tí.”
Moon Hyuna vừa nói vừa đứng dậy sau khi uống cạn hai ly trà chanh. Vì tôi cũng đã uống hết hai ly cà phê đá nên tôi đi ra theo sau cô ta. Dĩ nhiên chúng tôi đi vào nhà vệ sinh khác nhau.
Có lẽ là vì nhà vệ sinh nằm ở ngay bên cạnh văn phòng làm việc nên hơi nhỏ và sạch sẽ. Dù cạnh bồn rửa mặt có hơi bẩn một chút. Nhà vệ sinh khi dọn dẹp sạch sẽ thì rất dễ nhận thấy nên sẽ khiến mình cảm thấy cũng đáng bỏ công. Dạo gần đây có rất nhiều sản phẩm vệ sinh hiệu quả. Tôi rửa tay dưới vòi nước tự động. Và ngay sau khi tiếng nước chảy dừng lại.
Kít~.
Tôi nghe thấy tiếng cửa mở. Nhà vệ sinh này là loại có cửa ở lối ra vào. Nó nhanh chóng mở ra rồi khép lại. Và rồi, tiếng gót giày trên nền gạch khẽ vang lên. Vì là nhà vệ sinh nên ai cũng có thể vào được. Dù nghĩ vậy nhưng tôi không có linh cảm tốt về chuyện này.
Để làm khô tay, tôi thản nhiên xoay người lại. Đồng thời, bóng dáng người đàn ông đứng trước lối vào nhà vệ sinh hiện ra. Là Song Taewon.
‘Cậu nên hạn chế gặp Song Taewon một mình vào thời điểm hiện tại.’
Lời nhắc của Sung Hyunjae thoáng qua tâm trí. Tôi mới chỉ chào hỏi rồi lướt qua anh ta thôi, mà kết cục vẫn thành như thế này.
“Có vẻ như anh có chuyện cần nói với tôi.”
Đầu tiên, tôi mở lời một cách bình tĩnh. Nếu chỉ là đi vệ sinh thì anh ta sẽ không đứng ở đó như vậy.
“Đáng lẽ anh nên đứng đợi ở bên ngoài. Tôi định ra ngoài liền mà.”
Đôi tay ẩm ướt làm tôi phân tâm. Ở đây chỉ có máy sấy mà còn không có khăn lau. Bên cạnh tiếng ồn rất lớn thì có một chút xấu hổ khi phải đứng giơ tay ra như vậy.
“Ưm, có vẻ như anh không cần thiết phải quan sát khu vực tiếp tân nữa rồi.”
“Có một sự náo loạn nhỏ, nhưng nó đã được giải quyết.”
“Anh đã vất vả rất nhiều vì vấn đề của công hội MKC rồi. Mọi người có lẽ cũng đã đề cao cảnh giác hơn.”
Cho đến bây giờ thì bầu không khí vẫn ổn. Tôi cười và cố gắng giả vờ như bình thường nhất có thể.
“Vậy thì hai chúng ta hãy cùng ra ngoài và tiếp tục cuộc nói chuyện đi.”
“Tôi cố tình đến đây ngay khi nghe tin cậu đã đi vệ sinh.”
Là vậy à? Tôi nên phản ứng như thế nào đây nhỉ? Thật lòng mà nói thì tôi vẫn chưa cảm thấy có gì nguy hiểm cả. Là vì kỹ năng kháng sợ hãi, hay là vì Song Taewon vẫn đang hành xử một cách bình thản.
“…Thật sự không hiểu nổi.”
Kỹ năng kháng sợ hãi rất hữu dụng, nhưng vì nó khiến tôi mất đi nhận thức cảnh giác nên có chút khó khăn khi gặp những tình huống như thế này. Có lẽ tôi nên tắt nó đi khi không có ai xung quanh để bảo vệ tôi.
“Vậy thì, anh có công việc gì với tôi sao?”
Mặc cho những lần anh ta đã phớt lờ tin nhắn của tôi. Nhưng tôi hiểu rõ bây giờ không phải là lúc để nhỏ nhen.
Cạch.
Tiếng gót giày tây trên nền gạch lại vang lên. Song Taewon tiến lại gần tôi, một bước rồi hai bước. Vì nhà vệ sinh không rộng lắm nên chỉ nhiêu đó thôi là hai người đã trở nên cực kỳ gần nhau.
Anh ta cao hơn rất nhiều so với tôi, và thể chất cũng tốt hơn nhiều. Chênh lệch sức mạnh thực tế giữa hai người còn lớn hơn thế nữa. Đáng lẽ anh ta trông rất nguy hiểm, nhưng đó là theo lý trí của tôi.
Trốn chạy tất nhiên là bất khả thi rồi nên có lẽ ít nhất tôi nên hét lên kêu cứu. Nhưng nó có thể làm tình hình nghiêm trọng hơn. Tôi đối diện với ánh mắt đang nhìn xuống. Tôi không đọc được biểu cảm của anh ta. Đúng là khó khăn như mọi khi. Tôi thở nhẹ một hơi.
“Vì nó không phải là tình huống có nguy hại đến mạng sống của tôi, như kỹ năng kháng nguyền rủa và kháng độc.”
Dù cấp bậc của kỹ năng kháng sợ hãi có hạ xuống thì tôi vẫn tự xử được. Và tôi cũng có thể kích hoạt nó trở lại.
Trong lúc nhìn thẳng vào cặp mắt đen đó, tôi tắt kỹ năng kháng sợ hãi.
Toàn thân tôi trở nên run rẩy.
Nhịp tim tăng vọt, miệng trở nên khô khan. Đồng thời, trực giác cảnh báo nguy hiểm vang lên báo động đỏ trong đầu tôi.
Người đàn ông trước mặt muốn giết tôi.
Nỗi sợ hãi vồ ập đến, như thể một con đê bị vỡ, có thể đã gây ảnh hưởng đến khả năng đưa ra quyết định đúng đắn của tôi. Tuy nhiên, luồng sát khí nặng nề đè lên vai tôi không phải là giả.
Bóng dáng Song Taewon méo mó một cách mờ ảo. Cơ thể tôi bị kéo lại trước khi tôi gần như gục xuống vì áp lực. Theo bản năng, tôi giơ tay đẩy Song Taewon ra, nhưng đối phương không hề nhúc nhích.
“Có phải cậu đã cố tình hạ thấp kỹ năng của mình không?”
Anh ta khẽ hỏi. Song Taewon không biết tôi có thể tắt kỹ năng Kháng sợ hãi, nhưng thông thường người ta có thể điều chỉnh cấp độ kỹ năng. Tôi cố gắng trả lời, nhưng chỉ có tiếng thở dốc phát ra.
Có nên bật kỹ năng lên lại không? Nhưng đối diện với Song Taewon thì trạng thái hiện tại có thể vẫn phù hợp hơn. Hợp với một thợ săn cấp F.
“Han Yoojin-ssi.”
Tôi cần phải xem nét mặt của anh ta. Để xem tôi nên gọi giúp đỡ từ bên ngoài, hay cố gắng nhấn mạnh rằng mình là một cấp F để anh ta lùi lại. Ngay cả khi tôi suy nghĩ làm sao để có thể nhìn thẳng mặt anh ta để mình có thể đưa ra quyết định, đầu tôi vẫn cúi xuống. Cơn run rẩy chạy dọc khắp người tôi.
Một vệt nước ướt xuất hiện trên áo của Song Taewon, nơi tay tôi chạm vào. Đầu óc tôi vẫn còn tỉnh táo, tôi vẫn còn thở, tim vẫn còn đập. Tôi đã sử dụng Eunhye khi bình tĩnh lại một chút. Nhưng nếu nó bị cướp đi thì coi như kết thúc.
‘…Nếu chỉ với khoảng cách này, tạm thời mình nên ngoan ngoãn lại.’
Moon Hyuna ở gần đây. Nếu tôi hét lên thì cô ta sẽ nghe thấy. Nhưng Song Taewon sẽ hành động nhanh hơn nữa. Không, anh ta thậm chí có thể bịt miệng tôi lại ngay khoảnh khắc tôi cố gắng thét lên.
“Han Yoojin-ssi.”
Tôi nghe giọng nói gọi tên tôi lần nữa. Nghe thoáng qua, giọng anh ta khá điềm tĩnh và có phần dịu dàng. Hoặc tui chỉ bị lãng tai và không muốn sống nữa.
Người tôi được bế lên. Tôi được đặt ngồi trên bồn rửa tay. Bồn rửa cao hơn nhiều so với các nhà vệ sinh khác, có lẽ là vì không có con nít tới đây và được sử dụng bởi những thợ săn có chiều cao cao hơn so người bình thường.
“…Bồn rửa tay, không được ngồi lên đâu.”
“Nó được xây dựng rất chắc chắn.”
Chắc là vậy, nhưng mà.
“Sẽ tốt hơn là gục xuống dưới sàn, không phải vậy sao?”
“Tôi rất biết ơn vì được anh quan tâm như vậy.”
Tôi chậm rãi ngước đầu lên. Khuôn mặt mang biểu cảm khó xử hiện lên trong tầm mắt. Anh ta đang lưỡng lự. Như tôi đoán, không bật Kháng sợ hãi lên là lựa chọn đúng đắn.
“Nếu Song Taewon-ssi động tay, tôi sẽ không chống cự được. Mọi thứ sẽ kết thúc dễ dàng, chỉ trong chốc lát.”
“Tôi nhận thức được điều đó.”
“Vậy thì tại sao tôi.”
Tôi đổi lại lời nói, để không kích động anh ta.
“저를…….”
“Lại muốn…….” (2)
Giết tôi. Nhưng tại sao vậy? Tôi yếu đuối mà. Song Taewon không phải là người sẽ làm hại kẻ yếu một cách vô cớ. Ngược lại anh ta còn muốn bảo vệ họ. Thậm chí khi đối đầu với thợ săn cấp cao mà anh ta căm ghét, anh ta cũng không có ý định muốn tước đoạt mạng sống của họ.
Nếu như vậy thì.
“Có phải là anh đang thấy sợ tôi không?”
Tôi cũng đã từng hỏi câu hỏi tương tự như thế là lúc trước rồi. Nhưng lần này có lý do khác so với lần tôi sử dụng kỹ năng nhân đôi kỹ năng sát thương.
Lần này khác. Bây giờ là lý do gì?
“Cậu nghĩ tôi sợ cậu ư?”
“Nếu không thì có lý do khác ạ? Tôi muốn nghe nó.”
“Đúng là tôi nghĩ rằng cậu là một mối nguy hại.”
Song Taewon thú nhận một cách điềm đạm.
“Những thức tỉnh giả cấp S rất độc lập và vị kỷ. Cho tới hiện tại, chưa có thứ gì giống như một lực lượng thống nhất giữa bọn họ. Nếu có khả năng thì tôi nghĩ hội trưởng công hội Sesung sẽ là người làm điều đó.”
Sung Hyunjae quả thực có rất nhiều quan hệ với những thợ săn cấp S khác. Anh ta thậm chí còn đưa Noah và Evelyn về Hàn Quốc nữa.
“Anh lo ngại rằng tôi có thể sẽ tập hợp những thợ săn cấp S lại sao? Nhưng dù có là vậy thì nó sẽ không trở thành vấn đề. Trên hết, vẫn chưa có trường hợp bắt tay với nhau để làm hại người khác.”
Dù có những tình huống khác. Và tôi cũng đã… khơi mào một vài lần. Tôi nghĩ việc phá huỷ toà nhà Hiệp hội mới xây và Trung tâm thức tỉnh có hơi quá trớn nên đang tự kiểm điểm bản thân. Hồng Kông thì, thật lòng mà nói, đáng bị quét sạch mà.
“Thậm chí khi nói về em trai của tôi─.”
Biểu cảm của Song Taewon trở nên lung lay. Tôi không nhìn lầm. Tại sao, với Yoohyunie?
“Em ấy đã giúp ngài Cục trưởng Song một tay cách đây ít lâu. Theo yêu cầu của tôi đó.”
Tôi nói, mắt luôn nhìn thằn vào Song Taewon. Yoohyunie. Em trai tôi. Có chuyện gì vậy?. …Cái lần với Choi Seokwon, thằng chó đó.
“Em ấy là một người em trai vẫn đối xử với người anh cấp F yếu ớt của mình như một người anh và cực kỳ nghe lời. Dù ngài Cục trưởng Song chắc chắn đã biết rồi.”
Vì lần đó sao? Lần đó. Nhịp tim tôi đã tăng lên dồn dập nãy giờ do cảm giác sợ hãi mà tôi không thoát khỏi được, và bây giờ cơn ớn lạnh bao trùm trái tim tôi. Tiếng rên rỉ đau đớn bị kìm nén lại. Một giọng nói gọi tên tôi.
“Hai người đã bàng hoàng lắm phải không? Em trai tôi, và cả cục trưởng Song Taewon.”
Tôi không thể hình dung ra được em ấy đã trông như thế nào. Tôi cũng chưa hỏi ai khác về chuyện đó nữa.
“Em ấy trông như thế nào ấy? Em trai của tôi.”
“…….”
Và còn một người nữa.
“Sung Hyunjae thì…”
“Anh ta vẫn y như vậy.”
Trả lời nhanh một cách bất thường. Vì anh ta không nói sự thật, âm thanh tựa như lời thì thầm trong gió. Như thể anh ta ước gì đó là sự thật.
Khoảnh khắc nghe giọng nói đó, tôi chợt nhớ ra.
Theo nhận thức của Song Taewon, Sung Hyunjae là một con quái vật đỉnh cao. Và có lẽ là một điểm tựa để Song Taewon không bị lung lay bởi một thế giới mới mà anh ta bị cưỡng ép cuốn vào.
Là điểm cố định cho anh ta chỗ đứng vững chắc giữa bên sói và bên cừu mà không thể hoà nhập vào bất cứ bên nào. Chỉ cần con quái vật hoàn hảo đó còn tồn tại, Song Taewon có thể tiếp tục làm một con quái vật bất đắc dĩ để ngăn chặn anh ta.
Là lý do anh ta có thể tiếp tục ở lại trong cái hộp không vừa vặn với mình, một cái hộp đáng lẽ phải bị vứt đi.
Nếu có sự thay đổi đối với con quái vật đang là điểm đối cực hoàn hảo đó.
“Sung Hyunjae-ssi là partner của tôi.”
Ánh mắt sâu thẳm của anh ta càng tối tăm hơn. Thay vì ớn lạnh, cảm giác cứ như dòng điện chạy dọc sống lưng tôi. Cổ họng khô rát và lưỡi cứng lại, nhưng tôi vẫn mở miệng.
“Nhưng tôi, cũng không muốn để Song Taewon-ssi vuột mất.”
Như Sung Hyunjae nói thì anh ta rất cần thiết. Vậy nên là.
Rầm!
Đúng lúc đó, âm thanh ầm ĩ vang lên. Sau đó là tiếng hét lớn.
“Hai người đang xây dựng tổ ấm bên trong nhà vệ sinh hả?!”
Moon Hyuna, người xông vào như thể muốn đập nát cửa, không chút do dự mà lao về phía Song Taewon.
(1) Trại chăn nuôi gồm có 1 toà nhà 2 tầng với khu huấn luyện, sinh hoạt của mấy con thú và nhà của Yoojin; bên cạnh là toà nhà 10 tầng bao gồm Lò rèn, phòng lab của Suk Hayan và những cơ sở quản lý khác.
(2) Khúc này gốc là “Đối với tôi…” nhưng nó không suông lắm nên tui đổi lại.
