Trans: Hi
Beta: Quỳnh
“Cô từng nói rằng hội trưởng của hội Breaker và MKC toàn là bù nhìn.”
“Đúng vậy, đó cũng là lý do chính khiến MKC sụp đổ sau khi hội trưởng của họ mất tích. Soodam đã xoay sở để giữ vững quyền hành của phó hội trưởng, đúng không? Nhưng MKC đang trên bờ vực giải tán rồi. Làm sao mà những Thợ săn trẻ cấp cao có thể nghe lời một đám người già tay trói gà không chặt khi mà hội trưởng của họ đã biến mất cơ chứ?”
Bọn trẻ sẽ không thể chấp nhận được việc những người chưa bao giờ đặt chân vào dungeon, lại cố can thiệp vào bằng cách cư xử như các tiền bối lão làng. Hầu hết các Thợ săn sẽ rời đi vì Thợ săn Cấp S duy nhất trong hội đã biến mất và bản thân hội ấy cũng sắp tụt hạng rồi.
“Cho dù có bị phạt do hủy hợp đồng thì việc rời đi vẫn tốt hơn. Hơn tất thảy, cả hai nhóm Cấp S mới lập đều ở Haeyeon, và ở Sesung cũng có một nhóm Cấp S nữa nên họ đang tuyển dụng đấy. Với cả nhé, nếu cậu là Thợ săn Cấp A thì cậu có thể thoải mái lập ra một hội cho riêng mình rồi. Ai mà thèm ở lại cái hội đấy chứ?”
Do Thợ săn không phải là nhân viên bình thường nên theo hợp đồng, bọn họ chỉ cần nghe chỉ thị của hội trưởng là được. Chính vì thế nên họ có thể hủy hợp đồng một khi người hội trưởng biến mất, giống như bây giờ vậy.
Moon Hyuna bật cười, nói rằng những nhà đầu tư của MKC đang vội vội vàng vàng đuổi theo Noah và Liette, tất nhiên là có cả Yerimie nữa.
“Sẽ rất hài hước nếu Liette nhậm chức hội trưởng mới đấy, mặc dù tôi lại thấy tội nghiệp cho cục trưởng Song hơn.”
“Này có khác gì thảm họa đâu chứ.”
Ở chỗ đó thì chắc đến Quốc Hội cũng sẽ biến mất khỏi bản đồ thôi. Nếu tự dưng có một con hắc long xuất hiện giữa lòng Yeouido, ngài cục trưởng Song sẽ phải tăng ca và… đúng như tôi nghĩ, không đời nào có chuyện Liette được phép đâu. Với tính khí của cô ả thì một ngày là cùng.
“Cô Hyuna nghĩ thế nào? Về Breaker của hiện tại ấy.”
Trước những lời của tôi, Moon Hyuna ngồi lên bàn rồi ra hiệu cho tôi ngồi theo. Nhưng thay vì ngồi lên bàn giống cô ấy, tôi ngồi lên chiếc ghế cạnh bên.
“Về chuyện đó, tôi đang đợi cho đến khi hợp đồng 5 năm của mình hết hạn.”
Chà, cũng đâu phải là cô ấy đã đồng ý để bán hết cuộc đời của mình cho họ đâu. Moon Hyuna vẩy cổ chân lên xuống và tiếp tục nói.
“Tôi đã đi hơn nửa chặng đường rồi, và các điều khoản cũng không tệ đến mức đấy. Do ban đầu bọn tôi không biết về các vật phẩm và chỉ hiểu rằng các viên đá ma thuật có thể hồi năng lượng nhanh đến mức kỳ diệu thôi. Chính vì thế nên bọn tôi đã thỏa thuận chia 50:50 những viên đá ma thuật cho các thành viên, còn vật phẩm thì thuộc về đội tấn công.”
Nói mới nhớ, giá trị của những viên đá ma thuật được tiết lộ ngay sau khi các dungeon xuất hiện. Không hề có thông tin về người phát hiện ra điều đó. Là do những kẻ Phản Luân can thiệp sao? Bởi vì nếu không có những phần thưởng tử tế thì làm gì có chuyện hệ thống Thợ săn và các hội mọc lên như nấm chứ.
“Sau đó, khi giá trị của những vật phẩm tăng lên thì bọn họ lại nổi cơn tam bành~ nhưng tôi phải làm gì đây? Nếu có ý kiến thì bọn họ có thể tự mình đi đến các dungeon mà.”
“Tôi cá mấy người đó nghĩ là ‘hãy đầu tư ban đầu rồi ngồi lại và tận hưởng, sau đó thì cứ thỏa thích nuốt chửng mấy viên đá ma thuật’ thôi. Các điều khoản cũng có liên quan đến sự an toàn của họ luôn hả?”
“Tất nhiên rồi! Thợ săn cấp cao trong hội sẽ ưu tiên đi đến chỗ của đám người đó nếu dungeon phát nổ đấy. Bọn họ còn có thể sơ tán đến tòa nhà hội nữa kìa. Có lần, họ còn yêu cầu sử dụng bọn tôi như những vệ sĩ khi đi du lịch nước ngoài nữa. Tôi đã phải đá cái ý tưởng đó qua một bên và nói rằng hợp đồng chỉ có tác dụng trên đất Hàn Quốc thôi.”
Cô ấy cũng nói rằng phần vật phẩm của dungeon cần được xử lý bổ sung sẽ chia đều cho mọi người với điều kiện họ phải chịu trách nhiệm kiểm soát và giải quyết.
May là cô ta đã ký hợp đồng trước khi những dungeon trở nên nổi tiếng nên những điều khoản cũng khá tốt. Mấy người đó có thể phần nào chen chân vào hình ảnh của hội cũng như là những yêu cầu hợp tác, nhưng riêng việc quản lý các Thợ săn của hội thì hoàn toàn thuộc về hội trưởng và những hội viên đời đầu.
“Nếu như thế thì đâu đến nỗi trở thành hội trưởng bù nhìn như lời cô nói đâu, đúng không?”
“Đó là do tôi không có nhiều cổ phần ở trong hội, tôi chỉ có thực quyền khi nhắc đến chuyện tấn công dungeon thôi. Mục tiêu chính của một Hội Thợ săn là đi quét dungeon, nhưng nếu tôi muốn làm mọi thứ theo ý mình thì tôi còn chẳng thể sử dụng cái tên Breaker cơ.”
Tính đến thời điểm hiện tại thì vẫn còn hơn hai năm nữa cho đến khi hợp đồng hết hạn. Nhưng theo những gì tôi nhớ ở tiền hồi quy, Breaker chưa bao giờ độc lập. Tôi không thể biết chính xác chi tiết được, nhưng tôi nghĩ bọn họ đã không thể chấm dứt hợp đồng trong vui vẻ. Và nhìn vào việc hội này nhanh chóng sụp đổ, có vẻ như những điều khoản về sau đã trở nên tệ hơn.
“Ngừng hợp đồng có dễ không? Lỡ đâu bọn họ thử tái ký hợp đồng và yêu cầu được chia các vật phẩm thì sao?”
“Sẽ không dễ, nhưng dù thế thì bọn tôi vẫn có thể thay tên đổi họ mà. Giờ thì chúng tôi đã phát triển hơn nhiều rồi nên việc bắt đầu lại sẽ không khó đâu.”
Moon Hyuna nhẹ nhàng nói. Chắc chắn rồi, cho dù bọn họ có bị đuổi thì cũng sẽ dễ dàng đi lên lại từ hai bàn tay trắng thôi nhưng lúc tiền hồi quy…
‘…Là do Trung tâm Thức tỉnh à?’
Có một khoảng thời gian mà rất nhiều Thợ săn cấp thấp được Thức tỉnh một cách cẩu thả đã chết và dư luận liên tục chỉ trích những Thợ săn cấp cao, đặc biệt là những hội trưởng. Nhất là Haeyeon đã bị khủng hoảng và tôi cũng bị cuốn vào vòng xoáy đó.
Từ lúc đó, những hội trưởng của những hội bị trói buộc với các công ty lớn như Breaker hay MKC dần dần mất tiếng nói. Chắc cũng có những lí do khác nên Breaker mới tái ký hợp đồng, nhưng sức ảnh hưởng của Trung tâm Thức tỉnh không hề nhỏ.
‘Nhưng lần này, việc đó sẽ không xảy ra.’
Trung tâm Thức tỉnh đang năng nổ tái cấu trúc, nhưng hệ thống sẽ khác so với hồi trước. Người chủ trì ban đầu của Trung tâm Thức tỉnh đã bị thay và họ cũng quyết định rằng họ không nên sản xuất hàng loạt các Thức tỉnh giả như thế. Vì vậy nên Breaker sẽ có thể hủy được hợp đồng và giữ vững vị thế của mình, nhưng.
“Dù thế thì cô cũng đâu biết được họ sẽ kéo bản thân mình xuống nước bằng cách nào đâu? Phòng bệnh hơn chữa bệnh mà. Nếu có thể, tôi nghĩ bây giờ cô nên nuốt trọn Breaker.”
Sẽ rất lãng phí nếu họ vứt bỏ những tòa nhà, cơ sở vật chất và các mối quan hệ có sẵn. Trước những lời của tôi, Moon Hyuna cúi xuống và chống cằm. Có lẽ là do tôi đang nhìn lên nên khi cô ấy gập người như thế, trông cô ta thật sự rất to.
“Những tòa nhà và các cơ sợ vật chất không thuộc về hội do những nhà đầu tư đã chuẩn bị chúng cho bọn tôi. Tất nhiên, tiền vốn của chúng tôi đủ để mua đứt mấy thứ đó chứ. Vấn đề ở đây là tôi không nghĩ bọn họ sẽ định bán chúng đâu.”
“Vậy thì còn những nhân viên ban đầu thì sao?”
“Tôi chỉ quản lý các Thợ săn thôi.”
Cái đó cũng là vấn đề đấy. Làm sao để bọn họ có thể hoàn toàn tách nhau ra bây giờ? Không có nhiều thông tin lắm, và bản thân tôi cũng không biết gì nhiều về mảng này. Vì thế nên cho dù tôi có nghĩ nhiều như thế nào đi chăng nữa, tôi cũng không thể cho ra một ý tưởng hay ho.
Đúng như tôi đoán, tôi không biết nên làm gì cả.
“Cô không thể cứ thế mà ngầm xóa tên bọn họ hay đe dọa họ à?”
“Như thế thì hơi quá đáng đấy, Giám đốc Han.”
“Breaker liên kết với ba công ty lớn đúng không?”
“Còn có một vài chính trị gia và nhân viên nhà nước cấp cấp cao nữa. Tôi nghe rằng bọn họ sẽ nằm trong ban giám đốc sau khi về hưu.”
Mấy tên giám đốc chết tiệt. Phải có cách gì đó để chúng ta có thể hợp pháp xử lý bọn họ chứ? Có khả năng không nhỉ? Chắc về sau chúng ta phải xài mấy trò phi pháp rồi. Moon Hyuna nhìn xuống tôi và mỉm cười khi tôi càu nhàu.
“Đây là việc của người khác mà, anh lo nhiều thật đấy.”
“Tôi với cô đâu phải người xa lạ gì.”
“Mặc dù thế nhưng Han Yoojin này, anh không bị nhức đầu vì đã phải tự mình tái cấu trúc lại cơ sở nuôi dưỡng sao?”
“Tôi đang có những vấn đề cá nhân đấy nhá.”
Nhưng làm gì có chuyện cơ sở nuôi dưỡng sẽ sụp đổ hay bị đe dọa đâu chứ. Cho dù bây giờ đang có một vài vấn đề trong khoản điều hành độc lập nhưng việc tự mình đứng vững không hề khó với tôi.
Vì về căn bản thì có khá ít các hội đã can thiệp vào cơ sở vật chất. Sẽ rất khó để lôi được bọn họ ra nếu họ đã cắm rễ sâu rồi, nhưng việc đó thì dễ như ăn bánh nếu bọn họ chỉ mới chạm được vào mặt trên của tảng băng chìm thôi.
“Tôi mong Hội Breaker ban đầu và Hội trưởng Moon Hyuna sẽ chịu đựng được lâu dài mà không bị dao động.”
“Anh có tâm tư thầm kín gì đối với chúng tôi à? Hay là còn có lý do nào khác?”
“Cả hai.”
Lúc đầu, tôi nghĩ Haeyeon sẽ nuốt chửng tất cả mọi thứ như ở tiền hồi quy. Tôi định sẽ giúp Moon Hyuna bởi vì cô ấy là Thợ săn Cấp S với nhiều kỹ năng tốt. Nhưng đó là một kế hoạch thiếu suy nghĩ khi chỉ chăm chăm chú ý vào những kỹ năng của Thợ săn.
Tất nhiên, những Thợ săn Cấp S vẫn quan trọng, nhưng những gì bọn họ đã gây dựng suốt 3 năm qua cũng đáng giá nốt. Người ta có câu một cây làm chẳng lên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao mà.
‘Với tư cách là một hội trưởng, Moon Hyuna thật sự rất nổi bật.’
Em trai của tôi cũng đang làm rất tốt nhưng thằng bé vẫn còn nhỏ… nên em ấy… hơi kém khoảng chăm sóc người khác… Seok Simyung là một sự hỗ trợ tuyệt vời, mặc dù Yoohyunie vốn đã tài năng với tư cách là một Thợ săn độc lập rồi.
Mặt khác, dựa vào chuyến thăm lần này của Hội trưởng Hội Woods, rõ ràng Moon Hyuna là tuýp người sẽ chăm sóc người khác và quan tâm đến hoàn cảnh của họ. Tôi sẽ phải điều tra cụ thể hơn về bầu không khí của hội, nhưng nếu tôi bỏ mọi thứ qua một bên và nhìn nhận một cách khách quan thì rõ ràng, Moon Hyuna làm hội trưởng sẽ tốt hơn.
…Đó là do đám nhóc nhà tôi vẫn còn nhỏ. Sung Hyunjae cũng từng nói rằng cách bày binh bố trận của Yoohyunie không phù hợp để gây dựng được một hội. Con người cũng phải có năng khiếu trong lĩnh vực này chứ, không phải ai sinh ra cũng hoàn hảo trong mọi việc đâu. Bạn phải có khuyết điểm thì mới giống con người và dễ gần được… dù sao thì, ý tôi là vậy đấy.
“Ở đây không có máy ghi âm hay đại loại đúng không?”
“Tất nhiên là không rồi. Đây là nơi bọn tôi tiếp đãi khách quý mà.”
“Nếu chúng ta không ngăn chặn những dungeon thì thế giới này sẽ nhanh chóng sụp đổ thôi.”
Tôi giải thích tất cả mọi thứ với cô ấy, bao gồm những cảnh báo mà những kẻ Phản Luân đã nói với tôi. Nếu Moon Hyuna tiếp tục làm hội trưởng thì cô ấy có quyền được biết những chuyện đang xảy ra.
“Tất nhiên, tôi biết việc những vụ nổ dungeon đồng nghĩa với sự hủy diệt chứ.”
Moon Hyuna nghiêng đầu và lầm bầm, không hề tỏ ra một chút bất ngờ nào.
“Vậy là Giám đốc Han muốn tôi giữ gìn sức mạnh của mình nhiều nhất có thể, đúng không?”
“Đúng vậy, bởi vì điều đó sẽ thuận lợi hơn rất nhiều. Theo lẽ tự nhiên, đây là tiền đề để Hyuna làm việc với chúng tôi.”
“Có lý do gì để tôi không bắt tay với anh không? Tôi cũng có rất nhiều người mà bản thân muốn bảo vệ. Tôi cá là hầu như ai cũng thế, có điều tên Sung Hyunjae thì tôi chịu.”
Ừ, tôi cũng không biết luôn. Riêng phần phát triển một hội của riêng mình, anh ta có thể làm thế vì chính bản thân để tự do nghỉ ngơi nhưng lý do để anh ấy bảo vệ thế giới… hừm. Đó là chưa nhắc đến việc anh ta đã cắt đứt dây mơ rễ má với mấy tên Hiếu Đạo rồi.
“Vậy thì mục tiêu của Giám đốc Han là cứu thế giới này à?”
“Nếu cô nói thế thì nghe hoành tráng quá, tôi chỉ đơn giản là có thể giúp đỡ được mà thôi. Mục tiêu ngắn hạn của bọn tôi là ổn định đất nước.”
Ít nhất thì trong một năm nữa, việc cung cấp các thú cưỡi cho các hội lớn trong nước sẽ được hoàn tất. Blue và Comet cũng sẽ nhanh chóng trưởng thành nên tôi sẽ chỉ có ba con kỳ lân Cấp S. Một khi những bình thuốc mana được chế tạo ra thì có lẽ tiến độ sẽ còn nhanh hơn nữa.
Vào lúc đó, chắc Myungwoo sẽ có thể chế tạo ra những trang thiết bị Cấp S trở lên một cách ổn định rồi. Trung tâm Thức tỉnh cũng sẽ khác so với lúc tiền hồi quy, và nếu tôi thay đổi một vài thứ thì số lượng những người sở hữu các kỹ năng đặc biệt cũng sẽ tăng lên.
Thêm nữa, cùng với những kỹ năng của tôi thì Yoohyunie, Yerimie, Kim Sunghan và Moon Hyuna sẽ phát triển nhanh hơn. Yoon Yoon cũng là một sự hỗ trợ tuyệt vời, cho dù bây giờ cậu ta đang lưu lạc ở xó nào đó.
Nói tóm lại, chúng tôi có thể đạt đến trình độ lúc tiền hồi quy nhanh hơn.
“Với cả…”
Sẽ không còn lâu đâu. Cái ngày mà ma thú trong đá ma thuật Cấp L được hoàn thiện. Ít nhất thì cũng là Cấp SS, có lẽ là một Cấp SSS hoặc cao hơn sẽ được sinh ra. Khả năng cao nó sẽ là một con Độc Nguyền Long. Nếu như thế thì cứ nhân đôi, rồi nhân đôi nó thêm lần nữa.
Cấp L trong 7 ngày. Bọn họ đã nói rằng một Cấp F không thể thoát khỏi thế giới một cách an toàn. Nhưng nếu tôi liên tục sử dụng Đền Ơn Lần Cuối trong 7 ngày đó, chẳng lẽ tôi không thể tự mình tìm được họ à?
‘…Mình mong nó sẽ giống tên chủ nhân thằn lằn chết tiệt kia.’
Vậy thì tôi sẽ cảm thấy bớt tội lỗi. Hoặc là một long nhân cũng được. Tôi mong nó sẽ không xuất hiện dưới hình dáng của một đứa trẻ, sẽ còn tuyệt hơn nếu những mảnh vỡ của Sung Hyunjae không dính líu đến nó.
“Cho đến nay thì mọi thứ có vẻ ổn.”
Cá nhân tôi thì nghi ngờ những kẻ Phản luân và Sứa nhưng bọn họ không hề can thiệp nhiều vào chuyện này. Sứa không thể hoạt động riêng lẻ được trừ khi ả ta có trung gian.
Trước hết thì bọn tôi sẽ bảo vệ Hàn Quốc, rồi đến các nước hải ngoại… Liệu tôi có nên thật sự quan tâm đến các nước khác không nhỉ? Ở nước ngoài chắc chắn phải có những hội trưởng điềm tĩnh và khéo ăn nói, cũng như là có kỹ năng tốt đúng không? Tôi mong rằng phát triển một mối quan hệ hợp tác đơn giản là đủ, làm ơn đấy.
Hãy bảo vệ đất nước của chúng ta bằng chính sức mình nào.
Moon Hyuna đứng dậy và vỗ vai tôi.
“Đi ăn trưa thôi nào! Phòng tắm hơi của bọn tôi có món canh rong biển ngon lắm đấy.”
“Cô bảo đàn ông không được vào đấy mà.”
“Không sao đâu, bọn chúng tách biệt mà. Có một con đường dẫn trực tiếp đến phòng xông hơi mà cậu không thể đi vào.”
Và rồi cô ấy lôi tôi ra ngoài.
“Dù vậy, tôi vẫn sẽ từ chối vì cảm thấy không thoải mái. Sẽ tốt hơn nếu tôi tránh gây rắc rối.”
Và Myungwoo cũng có thể làm ra những món tuyệt vời vậy. Tôi sẽ không để bản thân bị lung lay chỉ vì một vài cái nhà hàng tốt đâu.
“Cậu khó tính trong mấy vấn đề này thật đấy, Giám đốc Han. Nhưng bây giờ tôi thèm cảnh rong biển lắm rồi.”
Rồi sau đó, bọn tôi gặp ai đó trông giống như một Thợ săn sau khi rẽ vào hành lang. Đó là gương mặt tôi đã từng gặp qua rồi.
“Đây là Thợ săn Choi Gaeun, đội trưởng đội Cấp A của Breaker. Gaeun à, đây là Han Yoojin, giám đốc của cơ sở nuôi dưỡng thú cưỡi đấy.”
Moon Hyuna giới thiệu cô ấy với một nụ cười. Cô ta là một Thợ săn Cấp A và nếu tôi nhớ đúng thì đây là một Thức tỉnh giả đã Thức tỉnh cùng lúc với Moon Hyuna. Choi Gaeun khẽ cúi đầu với tôi, tôi cũng chào lại.
“Cô có muốn đi ăn với chúng tôi không? Món canh rong biển nghe thế nào?”
“Người ngoài được đi tham quan cơ sở vật chất của chúng ta ạ?”
Choi Gaeun nói và nhìn tôi. Rốt cuộc thì cũng như vậy.
“À, chuyện này là bí mật, nhưng Giám đốc Han đây thật ra là con gái.”
“Cái gì cơ?”
“Cái gì cơ?”
Tôi và Choi Gaeun cùng chết lặng nhìn Moon Hyuna. Không, tự nhiên cô đang nói chuyện vớ vẩn gì vậy hả? Moon Hyuna không hề xấu hổ mà tiếp tục tươi cười.
“Đó là lý do vì sao cậu ấy đến thăm hội của chúng ta đó, để xin chút lời khuyên ấy mà.”
“À…”
Choi Gaeun hoang mang nhìn tôi. Không, sao cô lại suy nghĩ về chuyện đó chứ? Cô thật sự đang bối rối đấy à?
“Tôi hiểu rồi.”
“Không phải vậy đâu!”
Đừng có hiểu chứ! Moon Hyuna bắt đầu bật cười trong lúc tôi cố giải thích. Nhưng tại sao tôi lại phải giải thích cơ chứ?
“Tôi thật sự là đàn ông mà! Nhìn sơ qua là biết rồi.”
“Nhìn vào hình thể của anh thì tôi cũng đã nghĩ thế, nhưng cũng có khả năng là tôi sai nên tôi không chắc nữa.”
“Hả, cái gì cơ?”
“Anh có thể đang sử dụng kỹ năng hay vật phẩm mà. Tùy vào kỹ năng mà đặc điểm cơ thể của một vài người sẽ thay đổi, nên tôi đã nghĩ đến khả năng đó.”
“Chắc chắn rồi, có lẽ sẽ có những kỹ năng hay vật phẩm như thế nhưng… từ khi sinh ra tôi đã là đàn ông rồi.”
“Hóa ra là thế. Cho tôi xin lỗi nhé.”
“Không sao đâu. Dù gì cũng là do câu đùa của Hội trưởng Moon Hyuna mà ra.”
Vậy nên hãy ngưng cười đi. Moon Hyuna khoác vai tôi.
“Ngài Giám đốc của chúng ta muốn ăn gì nào? Tôi sẽ mua đồ ăn ngon cho cậu!”
“Món gì có lý một chút, miễn là cô đừng mua nó ở phòng xông hơi.”
“Anh không hề giận dỗi, đúng không?”
“Không hề.”
Moon Hyuna dẫn tôi đến một nhà hàng gần đó để dỗ dành tôi, cô ấy nói rằng đây là quán ngon nhất trong khu vực này; chắc chắn rồi, đồ ăn ở nơi này đúng là ngon thật.
Sau bữa trưa, cô ấy thành thật dắt tôi đi tham quan Hội Breaker. Có một đội đang đi tấn công dungeon và nơi này hiện khá vắng do đang trong giờ nghỉ trưa, nhưng bầu không khí lại khá tốt.
Cụ thể hơn thì, tôi có cảm giác rằng bọn họ thật sự yêu quý và tin tưởng hội trưởng của họ.
Sau khi ghé thăm Hội Breaker, tôi đi đến Hiệp hội Thơ săn vì một vài vấn đề liên quan đến các dungeon ở Nhật. Tôi đã định quay về cơ sở nuôi dưỡng để nhờ Noah và một Thợ săn Cấp A khác để đi cùng mình nhưng Moon Hyuna ngỏ ý muốn đi cùng, nên bọn tôi đi thẳng qua đó luôn.
Có vài Thợ săn đang đứng trước bàn lễ tân ở tầng 1, và tôi nhìn thấy Song Taewon ở gần đó. Anh ấy đang yên lặng nhìn tôi. Nhìn qua thì không có vấn đề gì cả.
“Chào buổi chiều, ngài cục trưởng Song.”
Anh ấy khẽ cúi đầu để chào tôi. Đúng như tôi nghĩ, anh ta vẫn ổn. Tại sao Sung Hyunjae lại nói về những điều anh ấy đã làm nhỉ?
