Trans: Duyên
Beta: Myfamilytwo
Khi đi dọc hành lang, tôi giải thích ngắn gọn cho Sung Hyunjae về hợp đồng với Nhật Bản. Và giấu đi cái tôi đạt được. Tôi vừa quyết định giành được quyền sở hữu Dungeon thông qua một trận đấu tay đôi và thế là tôi nhận được một vài vật phẩm. Điều đáng ngạc nhiên là Sung Hyunjae không hỏi chi tiết về vật phẩm đó.
“Có lẽ họ tin rằng mình có thể dễ dàng đánh bại thợ săn Park Yerim. Tôi nghe nói đối thủ là một thợ săn cấp S, Iwahata Gakuto. Anh có biết người đó không? Anh ta thức tỉnh được hai năm rồi.”
Trước hết, tôi chưa nghe nói gì về anh ta cả. Thế tức là, trước hồi quy, xếp hạng trong giới thợ săn của anh ta không cao lắm. Cho đến nay, có tổng cộng năm thợ săn cấp S trên đất Nhật.
“Là một thợ săn cấp S, tôi có từng nghe qua anh ta rồi.”
“Chúng ta không cần phải lo lắng, nhỉ?”
“Cậu nói trận đấu diễn ra ở bãi biển sao? Thế thì thắng chắc rồi.”
Tôi cũng nghĩ vậy đấy. Nhưng, tôi vẫn không bớt lo được, trên đời đâu ai biết trước được chữ ngờ đâu. Dù sao so kinh nghiệm, Yerimie vẫn còn thiếu sót mà.
‘Nếu có chuyện gì xảy ra, mình sẽ buff cho con bé kỹ năng Đứa nhỏ của tôi.’
Lỡ bị phát hiện, chúng tôi sẽ bị coi là phạm lỗi và bị phán thua cuộc, nhưng thà vậy còn hơn để một đứa nhỏ bị thương. Nếu chuyện trót lọt thì ok thôi. Người khác có nghe thấy thì chỉ cần nói là tôi đang cổ vũ cho đứa nhóc nhà mình là được.
“Chuyến đi đến Nhật này, có… cũng không cần chuẩn bị gì nhiều.”
“Tôi có thể cho cậu vài lời khuyên đấy.”
“Anh quả là một cố vấn viên tốt bụng ha. Tôi sẽ theo dõi thật chăm chú.”
Đầu tiên, tôi phải báo cáo với Cục Quản lý Thức tỉnh giả và Hiệp hội Thợ săn. Lịch trình có thể được đặt sau khi phía Nhật Bản liên hệ với chúng tôi. Haeyeon sẽ phụ trách khâu chuẩn bị cho Yerimie. Yoohyunie có ghé qua để đi cùng chúng tôi không? Vì Sunghan-ssi đang ở đây nên có thể đi cũng được. Tuy nhiên, nếu định đi cùng, em ấy sẽ cần phải sắp xếp Dungeon trước để có thể rời đi sớm nhất là một tuần.
Trong mọi trường hợp, phía Nhật Bản sẽ không thể hoàn tất việc chuẩn bị trong một hoặc hai ngày. Trong khi đang thư giãn đầu óc, tôi nhìn Sung Hyunjae.
“Ngài hội trưởng Sesung cũng sẽ đi cùng chúng tôi chứ?”
“Tôi nghĩ mình phải đi thôi, đây là chuyện quan trọng mà. Nhưng tôi có kế hoạch đột kích Dungeon vào ngày mai, nên tôi không chắc liệu thời gian có phù hợp hay không.”
“Là đối tác kinh doanh, ít nhất tôi sẽ hỗ trợ anh, nhưng nếu anh đến muộn, tôi sẽ bỏ anh lại phía sau. Cố gắng lên.”
“Tôi sẽ cố gắng hết sức để không bị đối tác duy nhất của mình bỏ rơi.”
Nếu chỉ nghe anh ta nói thôi, chắc ai cũng nghĩ tôi kèo trên trong mối quan hệ này mất.
Trước khi đến Nhật Bản, ít nhất tôi cần phải sắp xếp xong xuôi mọi việc ở Cơ sở nuôi dưỡng. Và còn tìm hiểu về Breaker và Hanshin nữa.
“Cậu có nói mình không cần lời khuyên, nhưng tôi vẫn muốn cảnh báo cậu một điều.”
Sung Hyunjae đột nhiên nói điều gì đó nghe thật nghiêm túc. Ý là sao, cảnh báo?
“Ngưng gặp riêng Song Taewon một thời gian đi. Tôi cũng khuyên cậu không nên liên hệ với anh ta trước.”
“…Hả?”
“Thay vì đi cùng một số ít thợ săn cấp cao, sẽ an toàn hơn khi ở trong một không gian có nhiều thợ săn chưa thức tỉnh hoặc cấp thấp. Nếu đó là một không gian có bầu không khí bình thường thì anh ta sẽ kiểm soát bản thân tốt hơn.”
“…Anh nói như thể ngài cục trưởng Song sắp làm hại tôi vậy.”
“Ý của tôi là cậu đừng có làm gì kích thích đến anh ta.”
Sung Hyunjae cong mắt và mỉm cười, tôi không biết đó là nhằm vào tôi hay Song Taewon nữa.
“Cục trưởng Song Taewon rất cứng cỏi. Nên chính những người như vậy khi sụp đổ sẽ gây ra những hậu quả khó thể tưởng tượng. Ai cũng sẽ vui nếu ta để anh ta yên.”
Sẽ rất rắc rối nếu đối tác của tôi bị thương. Sung Hyunjae nói với giọng nhẹ nhàng, dịu dàng. Tôi nuốt nước bọt khô khốc trong vô thức.
“Có phải vì mối quan hệ của tôi với anh đã thay đổi một chút không?”
“Tôi chỉ là tôi thôi, tôi không thể biết được suy nghĩ sâu xa nhất của con người. Tôi không nghĩ mối quan hệ của hai ta liên quan gì trong chuyện này, nhưng tôi tự hỏi cục trưởng Song Taewon của chúng ta đang phải trải qua nỗi đau như thế nào. Tôi không biết được.”
Thật là không ngờ. Mặc dù còn một chặng đường dài để tôi có thể ngang hàng với anh ta, nhưng tôi nghĩ rằng nếu vị trí của tôi với Sung Hyunjae được cải thiện dù chỉ một chút, Song Taewon sẽ cảm thấy thoải mái hơn trước. Yoohyunie là em trai ruột của tôi và Yerimie vẫn còn nhỏ. Noah cũng còn nhỏ và vốn là hệ hỗ trợ cấp A.
Vì vậy, việc Song Taewon không tin tưởng tôi là điều dễ hiểu, nhưng tôi nghĩ mọi chuyện sẽ thay đổi nếu được Sung Hyunjae công nhận. Theo nghĩa tốt.
“…Ngài Cục trưởng Song đã rất khó khăn.”
“Bên nào cũng cảm thấy khó hiểu khi một con sói lại đứng về phía đàn cừu và cố gắng nhai cỏ. Tôi nghĩ là anh ta còn chả thể hiểu nổi bản thân mình.”
Ý anh là anh ta đang cố gắng nhai cỏ? Nhưng đó là một phép ẩn dụ phù hợp. Khi những thợ săn cấp cao, thợ săn cấp thấp và những người chưa thức tỉnh nhìn Song Taewon, họ tự hỏi tại sao anh ta lại tự kìm hãm bản thân mình đến vậy.
Anh ta thật là khó hiểu.
Tôi cảm thấy muốn đi và hỏi trực tiếp anh ta ngay, nhưng… có lẽ là nên để vậy một thời gian? Vào lúc đó, một tin nhắn hiện trên điện thoại của tôi. Là Yoohyunie.
“Em trai tôi nói sẽ đến đón tôi.”
Em ấy nói sẽ đến đón tôi vì đã muộn và hỏi tôi đã xong việc chưa, tôi trả lời là đã xong. Khi tôi nhớ đến lúc lừa thành công vật phẩm đó, khóe miệng tôi lại từ từ nhếch lên. A, cảm giác thật tuyệt.
Có lẽ em ấy đã đến khách sạn và liên lạc với tôi, nhưng khi tôi đi xuống thang máy và bước vào sảnh, tôi đã nhìn thấy Yoohyunie. Ngoài ra còn có những người phục vụ đi cùng tôi.
“Yoohyun-ah~”
Hyung! Có đồ ngon cho em này! Tôi muốn hét thật to nhưng lại kìm lại vì chưa muốn bị bắt. Vì đây là hợp đồng bí mật nên tôi không nên nói về nó ở nơi công cộng. Thay vào đó, tôi ôm em trai mình trong niềm vui sướng tột độ.
“Cậu em đáng tự hào của anh đây rồi!”
Lần này hãy giành vị trí đầu tiên nhé! Nếu Người mới làm tốt công việc và có thêm 1 trang bị cấp SS trở lên thì không phải quá tuyệt vời sao? Tôi có thể bào cậu ta cái gì nữa không nhể? Có thể có thứ gì đó giống như một vật phẩm tăng cường tinh thần chẳng hạn. Rinie có nói khi lớn lên nhóc ấy sẽ ở cấp L. Vấn đề là phải mất cả nghìn năm.
“…Hyung.”
“Hở? Sao vậy?”
“Ý em là, anh… say sao?”
Yoohyunie nói với vẻ mặt lo lắng thấp đến mức chỉ tôi mới có thể nghe thấy.
“Anh đã tắt Kháng độc rồi uống rượu phải không?”
“Không đời nào!”
Là do tôi OOC quá hả?
“Anh không có say, anh hoàn toàn tỉnh táo. Chỉ là anh cảm thấy hạnh phúc quá trời khi làm được việc mình muốn thôi. Cảm giác đó như đang trên mây vậy.”
Tôi cứ cười mãi, tôi có thể làm gì chứ? Yoohyunie trừng mắt nhìn phía sau tôi. Có lẽ là nhắm vào Sung Hyunjae.
“Thật sự không có chuyện gì xảy ra à? Có một số loại thuốc có khả năng chống lại Kháng độc đấy ạ.”
“Anh thật sự thật sự ổn mà. Chúng ta về nhà nhanh thôi.”
Bởi vì tôi không thể lấy cái đó ra ở đây được. Tôi chào Sung Hyunjae cho có lệ và kéo tay em trai mình.
“Người ta đã đồng ý rằng người chiến thắng trong cuộc đấu tay đôi sẽ giành được Dungeon Nhật Bản. Giải thưởng là Dungeon Slime, như anh đã nói trước đây.”
Ngay khi ngồi vào ghế hành khách trên xe, tôi đã báo cho em ấy biết kết quả thương lượng.
“Đúng như dự đoán, họ chỉ định Yerimie.”
“Đối thủ là ai?”
“Một thợ săn thức tỉnh được hai năm, họ nói vậy, và địa điểm quyết đấu là ở một bãi biển.”
“Thế thì thắng lợi đã rõ.”
Yoohyunie nói chắc như đinh đóng cột. Cả Yoohyunie và Sung Hyunjae đều nhìn thấy Yerimie chiến đấu ở Hồng Kông. Vì Yoohyunie đã trực tiếp đối chiến với cô bé, nên em ấy là người rõ hơn ai hết về sức mạnh của Yerimie.
Nhưng, cái cách cả hai đều mang thái độ vững tin về chiến thắng của cô bé khiến tôi yên tâm phần nào.
“Tất nhiên là Yerimie sẽ thắng rồi phải không? Con bé sẽ không bị thương đâu đúng không?”
“Sẽ không.”
“Thật chăng?”
“Nếu là biển, nhỏ đó chẳng khác gì cá gặp nước cả. Ngay cả một thợ săn cấp S thức tỉnh sớm cũng sẽ gặp khó khăn khi đối phó với cô ta.”
Chỉ mới ba tháng kể từ khi Yerimie của chúng ta thức tỉnh. Ôi, tôi lại cười toe toét nữa rồi. Tôi quay đầu ra ngoài cửa sổ để nuốt nụ cười đắc ý vào bụng. Những ánh đèn và bảng hiệu của cửa hàng nhấp nháy. Đằng kia chắc là một tòa nhà công ty, nhưng giờ này đèn vẫn sáng. Làm ơn đừng bắt người ta tăng ca nữa.
“Thợ săn Park Yerim đương nhiên phải đi, còn hyung có đi không?”
“Anh nghĩ là nên đấy. Chúng ta cũng nên thử vào Dungeon một lần. Anh định lên kế hoạch thông báo rằng vật liệu được phát hiện bởi ma thú anh mang theo nữa kìa.”
Ban đầu người ta nói rằng nó được phát hiện sau khi nhìn thấy một con quái vật trong Dungeon đang ăn rễ. Điều này là do ăn rễ sống có hiệu quả. Vì vậy, tôi nên mang theo Peace bên mình. Cả Chirpie nữa.
“Khi nào anh đi?”
“Anh sẽ yêu cầu họ chuẩn bị càng nhanh càng tốt. Nếu họ đột kích lần hai, họ sẽ phát hiện ra thứ quả đó.”
Trong lần đột kích đầu tiên, vì không có nhiều thời gian nên xem ra họ chưa phát hiện chúng. Tuy nhiên, lần hai khi đã xây dựng chiến lược và chuẩn bị đầy đủ thì khác. Trước hồi quy, sau đó thật lâu nó mới bị phát hiện, nhưng ai mà biết điều gì sẽ xảy ra. Vì thời gian xuất hiện của Dungeon đã thay đổi nên tốt hơn hết tôi nên cẩn thận.
“Vậy thì em đoán là mình sẽ phải chuẩn bị đi thôi.”
“Em cũng đi chứ? Chúng ta sẽ không ở lại lâu, nhưng chuyện đời nhiều khi khó hiểu, và vì ta đang ở nước ngoài nên càng cần phải cẩn trọng trong mọi việc.”
Dù vậy, tôi vẫn cảm thấy yên tâm vì có Sunghan-ssi.
Khi đến Cơ sở nuôi dưỡng, thay vì đi thẳng về nhà, tôi lại dẫn em trai lên phòng tiếp tân ở tầng một. Vì đối tượng khách hàng chính là những thợ săn cao cấp nên nơi này được cách âm tốt.
“Thực ra, giá trị của Dungeon slime cao hơn nhiều so với Dungeon ở Nhật Bản. Và biết gì không, mấy gã khùng người Nhật đó nghĩ chúng có thể đánh bại Yerimie.”
Sau khi nói ‘Bởi vậy nên anh đã lấy cái cớ đó để lột được vài món từ chúng, mà nó còn là giao dịch bí mật, nên suỵt suỵt vài bữa nhé!’, tôi đắc ý lôi ra Lễ Trang của Lôi Điểu.
“Chính là trang bị cấp SS!”
“Cấp SS?”
“Ye! Ở Hàn Quốc, Đôi cánh của Silekia là cấp SS duy nhất đúng không? Đây sẽ là cái thứ hai!”
Cái đầu tiên thì tốt đấy, nhưng thứ hai cũng không kém đâu. Nhìn thấy Yoohyunie mở to mắt khiến tôi cảm thấy tự hào vô cùng.
“Tất nhiên các tính năng đều siêu tuyệt vời. Em thử đi.”
Khi tôi lấy nó ra, những suy nghĩ về quá khứ hiện về trong đầu tôi. Tôi không mua nó, nhưng đã trải qua bao lâu kể từ lần cuối cùng tôi làm chuyện như thế này nhỉ?
Yoohyunie mặc cái áo vào. Viền vải đen bồng bềnh như sóng. Lúc này, nó đã thuộc về em ấy. Tôi nghĩ nó khá ngầu khi Hội trưởng công hội Nhật Bản mặc nó, nhưng cái này không thể so sánh được. Nó thực sự phù hợp không chê vào đâu được. Siêu khó tin.
“Nó có tính năng Kháng điện ạ?!”
“Ye. Cấp SS nốt! Và kỹ năng tăng tốc độ tức thời đó, không phải nó sinh ra là để dành cho em sao?”
Tôi nhớ Hội trưởng hội Nhật Bản thuộc loại bán phòng thủ, chuyên dựng khiên và chiến đấu tại vị trí của quanh đó. Vì vậy, nó không phù hợp với ông ta. Nhưng Yoohyunie thì khác.
“Lam Liễu Diệp không phải là một kỹ năng bay thông thường, mà là em tự mình di chuyển nó. Nó sẽ giúp ích rất nhiều về nhiều mặt. Xếp chồng phòng thủ cũng là một lựa chọn tốt…”
Một nụ cười rạng rỡ xuất hiện trên khuôn mặt Yoohyunie, người im lặng một lúc như thể đang suy nghĩ về nhiều cách khác nhau để sử dụng trang bị.
“Cảm ơn anh nhiều! Hyung.”
“Cảm ơn cái gì chứ. Lần này có tính năng kháng thuộc tính rồi, em sẽ thắng thôi!”
“…Lần này?”
Biểu hiện của Yoohyunie đanh lại trong giây lát. Em ấy có vẻ vừa bối rối vừa xấu hổ. ‘Chết cha’, tôi nhanh chóng chữa cháy.
“Chỉ là, anh nghĩ em cũng đã đánh với Sung Hyunjae một lần trước đây rồi. Ngài Cục trưởng Song cho biết khi các vụ bùng nổ Dungeon diễn ra thường xuyên, các thợ săn cấp S cũng thường hay đánh nhau. Tất nhiên, anh không có ý nói em yếu, nhưng tên Sung Hyunjae đó ấy, em biết mà nhỉ, có chút lươn lẹo. Yoohyunie, em vẫn còn trẻ, và cả một khoảng cách về số lượng trang bị.”
“…”
Em trai tôi trở nên ủ rũ rõ rệt. Ừm, tôi đoán trước đây em ấy thực sự đã thua anh ta. Nói thật chứ, Chiến cục Thấu thị khác quái gì trò gian lận đâu. Xích của Người tìm kiếm cũng thế. Cao hơn một cấp so với cấp của người sở hữu, có nghĩa là anh ta đã mang một vũ khí cấp SS ngay từ khi bắt đầu, rồi ai chơi lại?
“Đã là quá khứ cả rồi. Em đừng lo lắng quá nhé. Sung Hyunjae đã khác biệt ngay ở vạch xuất phát rồi. Anh ta là người đầu tiên quản lý và đột kích những Dungeon cấp cao. Mà nhé, lúc đó Yoohyunie vẫn còn là một đứa trẻ ngồi trên ghế nhà trường mà?”
“…Nếu em trưởng thành hơn, vậy thì hyung sẽ không phải dựa vào Sung Hyunjae nữa, đúng không anh?”
“Hả?”
Ư, tôi nói gì sai rồi hả? Ờm, chắc là em ấy nghi ngờ khi tôi nói em ấy sẽ thắng lần này, và thằng bé chưa thua anh ta lần nào. Hoặc là họ chưa từng đối đầu trực diện… Nghĩ kiểu gì cũng thấy vô lý cả ổ.
Thôi chắc là tại tôi nói không rõ ý rồi. Thằng bé hẳn là cảm thấy tôi đang nói nó kém cỏi hơn so với Sung Hyunjae. Ờm.
“Ý, ý anh không phải thế. Ờm, tổng thể thì, ý anh là vậy. Nói gì vậy trời ơi, em làm ơn quên hết đi, quên đi đi!”
Tôi phẩy tay bằng tốc độ xì khói, nhưng vẫn không thể ngăn thằng em tôi sa sầm cả mặt.
“Em biết mình không thể làm gì cả, vì cách chúng em lớn lên không hề giống nhau, nhưng em không thể ngừng ghen tị. Em chỉ ước gì Dungeon xuất hiện khi em 20—không, 30; rất nhiều thứ có thể đã khác.”
…Ừ thì, sẽ là vậy đấy.
“Anh chắc rất nhiều thứ sẽ thay đổi. Nhưng Yoohyun-ah, người duy nhất anh tin tưởng và dựa vào chỉ có mình em thôi. Điều đó chưa từng thay đổi, và cũng sẽ không bao giờ thay đổi.”
Dù khi em 20 hay 30.
“Anh không thể bước tiếp nếu không có em. Vì có em, lý do là em, nên anh mới có thể kết nối với mọi người như bây giờ.”
Nếu không bởi vì em, Yoohyunie, anh… ngay từ đầu đã không đứng ngay tại đây như thế này.
“Và anh cũng ghen tị như em đó, em biết không?”
“…Sao hyung lại ghen tị?”
“Lý do ư? Giống em cả thôi. Anh nghe nói Sung Hyunjae đã giúp đỡ em rất nhiều khi anh không ở bên.”
“Cái đó khác. Em đã trả lại rồi.”
Yoohyunie mặt buồn hiu. Nhưng tôi không thấy như vậy. Không chỉ Sung Hyunjae, còn có Seok Simyung nữa. Những người ở Haeyeon cũng thế. Tôi chẳng thể làm gì ngoài ghen tị cả, vị trí ấy vốn là của tôi mà, nhưng tôi lại không biết trân trọng. Tôi chính là người giám hộ của em tôi mà.
“Anh lúc nào cũng ghen tị cả. Ý anh là với những người trong Hội Haeyeon. Anh không thể với tới em, và Seok Simyung và Kim Sunghan sẽ đứng bên cạnh em như thể đó là điều hiển nhiên…”
Tôi không thể nói nên lời ‘em thậm chí còn đẩy anh đi’. Vì tôi đã hồi quy, và giờ em ấy đã ở bên tôi. Nên tôi đã cố quên đi rồi, thế mà.
“…Đấy là điều lẽ ra anh nên làm. Anh đã quá vô dụng, mỗi lần nghĩ về điều đó, anh đau.”
Đang nói, miệng tôi chợt trở nên đắng nghét. Cho đến khi em trai tôi trưởng thành, cho đến khi thằng bé tốt nghiệp đại học. Tôi cứ nghĩ mình có thể chăm nom đứa em này đến lúc đó, thế nhưng. Mọi thứ bị tước đoạt khỏi tay tôi chỉ sau một đêm.
“Hyung…”
“Anh xin lỗi em.”
“Xin lỗi? Anh thực sự không cần xin lỗi em. Em mới là người không thể bước tiếp nếu không có anh. Khi anh không ở bên em, lúc đó cũng vậy. Thậm chí là bây giờ, anh vẫn luôn yêu thương em. Hyung là nhất.”
Yoohyunie vừa nói vừa ôm tôi như đang trấn an tôi. Em ấy dù nhỏ tuổi hơn, nhưng vẫn luôn tốt đẹp như vậy đấy. Tôi cũng vòng tay ôm lấy em mình.
“Được rồi, cùng nhau hạ gục Hội trưởng Sesung đỉnh nóc kịch trần trong cuộc thi xếp hạng tới nào.”
“Thật sự là cũng sẽ có cuộc thi xếp hạng giữa cấp S ấy ạ?”
“Trận toàn cầu, tại đó.”
Tên điên đó có Chiến cục Thấu thị và cả vũ khí cấp SS nên sẽ chẳng dễ dàng gì, nhưng… Tôi có nên bung toàn lực buff Đứa nhỏ của tôi không? Cạnh tranh công bằng là tốt nhất. Tôi nên chuẩn bị cái chi nữa nhỉ? Có cách nào giúp Yoohyunie có mấy cái kiểu Chiến cục Thấu thị không ta? Nếu nó có thể ngăn chặn cái chết của em ấy thì rất đáng trả giá.
Yerimie rất phấn khích khi nghe tin mình sẽ đến Nhật Bản và chiến đấu với một thợ săn cấp S. Cô bé bổ đôi cái bàn và nói ‘Tôi chắc chắn sẽ đánh bay anh ta!’. Lời mỉa mai ‘Cô còn chả thể kiểm soát nổi sức mạnh mà đòi đánh bay cái gì cơ?’ của Yoohyunie đã gần như châm ngòi nổ ra một trận đánh giữa hai cấp S trong nhà chúng tôi.
Ngày hôm sau, Hội trưởng Sesung đột kích Dungeon và Moon Hyuna ghé thăm Cơ sở nuôi dưỡng.
