S-class

Chương 196: Giám đốc (6)

Trans: Duyên.

Beta: Myfamilytwo 

“Xin chào.”

Han Yoojin nhẹ nhàng đưa ra lời chào. Từ giọng nói đến biểu cảm và thái độ, tất cả đều cho thấy anh đang bị dọa không nhẹ. Hai người Nhật cúi đầu chào anh không chút nghi ngờ, bởi lẽ đây chính là phản ứng tự nhiên của một cấp F khi đối mặt với những thợ săn cấp cao.

“Amaterasu, công hội đứng đầu Nhật Bản, rất quan tâm đến kỹ năng nuôi dưỡng thú cưỡi của anh, thưa Giám đốc Han Yoojin-nim.”

“À, vâng. Cảm ơn anh.”

“Hẳn lý do anh muốn vào Dungeon ‘Hắc Ngưu Lâm’ là để tìm thú cưỡi nhỉ.”

“…Ừm.”

Quả là một câu hỏi khó chịu. Cùng lúc đó, Nakajima cũng không bỏ lỡ khoảnh khắc Han Yoojin lén để ý phản ứng của Hội trưởng Hội Sesung.

“Đàm phán cơ bản đã hoàn thành, không cần dông dài nữa đâu.”

Sung Hyunjae ngồi xuống và nói. Han Yoojin do dự, rồi yên vị cách xa anh ta một chút. Khi Nakajima thấy sắc mặt Han Yoojin tối sầm, gã mở miệng nói chuyện với một tông giọng rất đỗi hòa ái.

“Người muốn Hắc Ngưu Lâm là Giám đốc Han Yoojin-nim, và Dungeon Slime thuộc quyền sở hữu của Hội Haeyeon mà. Vì vậy, tôi dám nói rằng ý kiến ​​của Giám đốc Han Yoojin-nim rất quan trọng đối với chúng tôi.”

Ai không biết còn tưởng gã đang quan tâm Han Yoojin. Nhưng thực chất, mục đích đằng sau là thể hiện như thể bản thân là một người mà Han Yoojin có thể dễ dàng giao tiếp, để từ đó tiến hành bắt giữ và điều khiển người trông có vẻ dễ đối phó nhất. Song hành với nó, gã cũng muốn để lại ấn tượng tốt đối với người sở hữu Cơ sở nuôi dưỡng thú cưỡi.

Giả sử tin đồn Người huấn luyện ma thú bị những thợ săn cấp S xung quanh áp bức là sự thật, có lẽ gã có thể dụ dỗ anh ta về phe mình. Xem tình hình trước mắt này, đúng là không có lửa thì làm sao có khói, tin đồn không chỉ là tin đồn, nghĩ thế khiến Nakajima càng cười hiền hoà hơn.

“Han Yoojin-gun cũng nghĩ như vậy?”

Trước câu hỏi nhẹ nhàng của Sung Hyunjae, tầm mắt Han Yoojin rơi xuống bàn.

“Tôi, chỉ là…”

“Anh cứ nói chuyện thoải mái là được, Giám đốc Han-nim.”

Han Yoojin hơi ngẩng đầu lên trước lời nói của Nakajima. Đôi mắt anh thoáng đảo chỗ này lại ngó chỗ kia, cuối cùng là liếc nhìn Sung Hyunjae. Nakajima lại động viên anh khi anh không thể thốt nên lời mà chỉ mấp máy môi.

“Không sao đâu. Đừng lo lắng, chỉ cần nói cho tôi biết thôi. Tôi, Nakajima, sẽ lắng nghe thật cẩn thận.”

“…Anh nói đúng, Dungeon Slime đúng là thuộc về Hội Haeyeon.”

Han Yoojin nói, nắm chặt tay. Dù trông vẫn còn có vẻ sợ hãi nhưng dường như anh đã có thêm dũng khí.

“Những con ma thú non có thể tìm thấy trong Dungeon Nhật Bản cũng thuộc thẩm quyền của tôi.”

“Tất nhiên. Anh nói không sai.”

Nakajima quan sát Hội trưởng Hội Sesung kỹ càng và đồng ý. Đáng ngạc nhiên là Sung Hyunjae không có bất kỳ phản ứng cụ thể nào.

“Vậy nên trong cuộc đàm phán này, tôi…”

Giọng nói của Han Yoojin, tưởng chừng như đã mạnh mẽ hơn trong giây lát, lại nhỏ dần đi. Nhận thấy anh thở mạnh ra, vai rũ xuống tưởng chừng như không thể chịu đựng được nữa, Nakajima cứng người và hướng ánh mắt về phía Hội trưởng Sesung.

“Hội trưởng Hội Sesung-nim, nếu được, mong anh rời khỏi nơi này một lát. Nếu anh làm vậy, tôi tin Giám đốc Han Yoojin-nim sẽ có thể nói chuyện thoải mái hơn.”

Yêu cầu một thợ săn cấp S rời đi là điều mà Nakajima đã rất quyết tâm thực hiện. Vì tuy gã là một thợ săn Nhật Bản với xếp hạng tuyệt đối, thì ngay cả mức độ đe doạ này cũng khiến gã ớn lạnh sống lưng. Thế nhưng, đối thủ lại là một thợ săn nước ngoài, và trên hết, hành động này sẽ đem lại lợi ích cho công hội của đất nước gã ta. 

Sung Hyunjae mở miệng, hơi nheo mắt.

“Giám đốc Han-nim của chúng tôi là một người rất quý giá. Tôi không thể để cậu ấy một mình với những thợ săn từ quốc gia khác mà không có người bảo vệ được.”

“Trừ khi tôi có tận mười mạng hay đại loại thế, chứ sao tôi dám làm hại người dưới mi mắt của anh đây. Nếu tôi chạm vào dù chỉ một sợi tóc của Giám đốc Han Yoojin-nim, tôi sẽ tự mổ bụng mình mà không để anh bị bẩn tay, thưa ngài Hội trưởng Hội Sesung.”

“Không cần đến mức đó đâu…”

Han Yoojin nhẹ nhàng lẩm bẩm và mỉm cười như thể anh luôn tin tưởng Nakajima.

“Tôi nói lại lần nữa, ngài Hội trưởng Hội Sesung. Xin hãy cho Giám đốc Han Yoojin-nim một cơ hội.”

Sung Hyunjae, người đang gõ nhẹ ngón tay lên cằm, từ từ đưa mắt nhìn Han Yoojin.

“Vậy ý Giám đốc Han-nim thế nào?”

“Tôi…”

“Đừng lo, anh cứ nghĩ sao nói vậy đi.”

Dưới sự khuyến khích của Nakajima, Han Yoojin cắn môi dưới. Sau khi do dự một lúc, anh đứng dậy.

“Ngài hội trưởng Hội Sesung, xin hãy đến đây một lát.”

Han Yoojin đi đến góc phòng họp và thì thầm điều gì đó với Sung Hyunjae. Giọng nói nhỏ đến mức ngay cả hai thợ săn cấp A Nhật Bản cũng không thể nghe thấy. Sau đó anh đã nói chuyện một cách nghiêm túc với Sung Hyunjae.

“Xin hãy giúp tôi việc này.”

“Tôi sẽ ghi nhớ thật kỹ và không để mình quên những gì cậu vừa nói.”

“Được.”

Không nói nhiều nữa, Sung Hyunjae quay người đi ra ngoài. Han Yoojin nhìn bóng lưng anh ta, bất lực quay trở lại chỗ ngồi của mình. Có lẽ anh đã đề nghị trao đổi điều gì đó để đuổi Hội trưởng Hội Sesung đi. Nakajima tỏ ra rất lo lắng.

“Không phải anh đang ép bản thân mình quá mức hay sao?”

“…Không sao. Hội trưởng Sesung-nim biết giới hạn của tôi nên sẽ không làm gì quá đáng đâu.”

Dù nói thế, Han Yoojin vẫn có vẻ lo lắng và bồn chồn đặt tay lên bàn, rồi thở dài.

“Tôi sẽ nói thật với anh. Thật ra, tôi không có quá nhiều mong muốn với Dungeon ‘Hắc Ngưu Lâm’.”

“…Vâng?”

Nakajima và người Nhật đứng cạnh gã ngạc nhiên.

“Phải mất rất nhiều thời gian và công sức để nuôi dưỡng một ma thú non. Tôi còn không thể nuôi nhiều con một lúc trong một khoảng thời gian ngắn. Nhưng ngài Hội trưởng Hội Sesung… đã yêu cầu tôi nhanh chóng nuôi một số lượng khá lớn thú cưỡi thông thường. Nếu chúng tôi tiếp quản các Dungeon của Nhật Bản, quá trình cung cầu ma thú con sẽ dễ dàng hơn.”

 Han Yoojin tiếp tục nói với vẻ mặt đầy lo lắng.

“Ạnh ta cũng sử dụng Dungeon thuộc sở hữu của Haeyeon chứ không phải Sesung để làm mồi nhử. Ngoài mặt, anh ta nói chuyện đó giúp ích cho Haeyeon và là cơ hội tốt để tăng quy mô Cơ sở nuôi dưỡng, nhưng… thực ra, thế chẳng khác gì Sesung đang cố bào mòn và nuốt chửng chúng tôi. Anh ta còn nói sẽ thành lập một đội hình tấn công cấp S hoàn hảo được cung cấp thú cưỡi trong tương lai gần.”

“A… Là vậy sao?”

Nakajima và đồng nghiệp nhìn nhau bối rối. Câu chuyện này khác xa so với những gì họ nghĩ. Han Yojin không muốn Dungeon của Nhật Bản. Không, anh còn coi nó là gánh nặng mới đúng.

“Nhưng chẳng phải tương lai sẽ đủ đầy hơn nếu anh có thể nhận được một nguồn cung ổn định toàn những ma thú con cấp A sao?”

“Đối với tôi, chỉ cần nhận được yêu cầu là đủ. Không, thật ra là, tôi thấy quá sức. Tôi hoàn toàn không có ý định tự mình ra ngoài tìm kiếm ma thú con đâu. Vậy nên, nếu có thể, anh làm ơn có thể coi cuộc giao dịch này như một chuyện chưa từng xảy ra được không?”

Nakajima nheo mắt trước giọng nói nghiêm túc đó. Gã không thể hủy bỏ cuộc đàm phán như Han Yoojin mong muốn được. Họ vốn không thể bỏ lỡ cơ hội giành được một Dungeon Slime, vì đây là nơi được sử dụng làm nguyên liệu cho nhiều vật phẩm khác nhau. Với lại, cho đến nay mới chỉ có các Dungeon Slime cấp C hoặc thấp hơn xuất hiện ở Nhật Bản. Tất cả slime để làm nguyên liệu chất lượng cao đều phải nhập khẩu từ nước ngoài.

“…Tôi không nghĩ ngài Hội trưởng Sesung sẽ chấp nhận điều đó.”

“…Ừm. Anh nói đúng.”

Han Yoojin yếu ớt gật đầu. Không bỏ lỡ cơ hội, Nakajima bắt đầu thuyết phục Han Yoojin.

“Dù sao thì cuộc đàm phán cũng không thể huỷ bỏ được phải không? Vì thế-”

“Không. Còn quá sớm để bỏ cuộc.”

Han Yoojin đột nhiên ngước mắt lên nhìn thẳng vào Nakajima.

“Tôi rất xấu hổ vì lần đầu tiên gặp những Thợ săn nước ngoài, tôi đã liên tục nản lòng đến mức họ phải động viên tôi liên tục.” 

“À, cái đó…”

“Vậy, Nakajima-ssi đứng về phía tôi, đúng không?”

Nakajima lắp bắp khi nghe Han Yojin nói và mỉm cười ngượng ngùng. Họ dù bằng cái giá nào cũng phải chiếm được Dungeon Slime. Nhưng việc đứng về phía Han Yoojin cũng rất quan trọng. Gã nên dùng danh tiếng của một thợ săn cấp A để đe doạ anh hay nên thuyết phục anh đến cùng? Nakajima lưỡng lự khôn cùng, cuối cùng liền gật đầu chắc nịch.

“Đương nhiên rồi.”

“Cảm ơn anh. Vậy xin hãy giúp tôi.”

“Tất nhiên là tôi sẽ giúp anh, Giám đốc Han-nim. Cuộc đàm phán không tệ đến thế đâu.”

Nakajima nói với giọng nhẹ nhàng và thân thiện. Gã hạ giọng thấp đến mức dù là một thợ săn cấp S đang ở cửa phòng hội nghị cũng khó mà nghe thấy được.

“Ngài Hội trưởng Hội Sesung không phải quá mạnh so với anh sao? Thế nên anh không thể công khai phản kháng được đâu. Vậy nên, giờ anh hãy giả vờ nghe lời và âm thầm lợi dụng anh ta.”

“Lợi dụng?”

“Đúng vậy. Thợ săn Harada.”

Theo tiếng gọi của Nakajima, người thợ săn bên cạnh lấy ra một hợp đồng và một tập tài liệu từ kho đồ của anh ta.

“Nói thật với anh, giá trị của Dungeon Hắc Ngưu Lâm sẽ không cao đến thế nếu không có sự hiện diện của Giám đốc Han Yoojin-nim. Vì vậy, chúng tôi đã chuẩn bị một chút bonus để đề phòng.”

Đây là thời điểm mà việc đàm phán không hề dễ dàng.

“Ngài Hội trưởng Sesung có vẻ hài lòng với một cuộc trao đổi đơn giản, vậy tại sao anh không thử lặng lẽ lấy mấy cái này đi nhỉ, Giám đốc Han Yoojin-nim?”

Ánh mắt của Han Yoojin hướng vào tài liệu trên bàn. Tài liệu được viết bằng hai thứ tiếng Nhật và Hàn, bao gồm một danh sách các vật phẩm khác nhau.

“…Tôi không biết tiếng Nhật, nên tôi nghi ngờ cái này có được dịch chính xác hay không.”

“Về điều đó, đây là hợp đồng. Anh chỉ cần viết mấy vật phẩm anh muốn chúng tôi cung cấp lên hợp đồng thì…”

“Tại sao chúng ta không lập một hợp đồng nêu rõ rằng anh sẽ trung thực giải thích chi tiết những vấn đề tôi yêu cầu trong 30 phút kể từ bây giờ?”

“Àaa, vâng. Chúng tôi sẽ.”

Khi Nakajima viết hợp đồng, gã nhìn Han Yoojin với vẻ bối rối. Gã biết anh mới chỉ 25 tuổi, đã bỏ học cấp ba, thi GED, trượt đại học và chỉ làm những công việc tầm thường. Bình thường trong một tình huống như thế này, anh hẳn phải rất khó xử và vụng về.

 (GED là viết tắt của cụm từ General Education Development – kỳ thi để lấy chứng chỉ tương đương với bằng trung học tại Mỹ.)

Nhưng khó hiểu là, anh vẫn có vẻ khéo léo đầy kỳ lạ.

‘Nhưng, anh ta một cấp F trong tay một thợ săn cấp S.’

Ngay cả bây giờ, anh dù bộc lộ mong muốn của mình trong một khoảnh khắc, nhưng rồi lại nhanh chóng cụp mắt xuống.

“Tôi chân thành cảm ơn sự quan tâm của anh, nhưng tôi vẫn còn điều bận tâm về Hội Heayeon.”

“Hội Haeyeon?”

“Vâng. Hội Sesung đã chiếm lấy các Dungeon slime, nhưng bằng đó vẫn chưa đủ lấp đầy lòng tham của họ. Có vài chuyện mà tôi không thể kể với anh được, nhưng… đó là một mất mát rất lớn cả về hình thức lẫn thực tế, nên ý tôi là, nếu được, tốt hơn hết hãy giả vờ như việc này chưa từng xảy ra…”

Nakajima tặc lưỡi khi thấy Han Yoojin lại lẩm bẩm. Tưởng chừng gã sẽ thuyết phục được anh dễ dàng thôi, ai dè đâu. Nakajima lắc đầu, ánh mắt ranh mãnh.

“Vậy thế này thì sao? Ở Nhật Bản, nếu xảy ra xung đột giữa các thợ săn, một trận đấu 1-1 ngang bằng sẽ diễn ra, và người chiến thắng được quyền giành lấy mọi thứ.”

“Trận đấu 1-1?”

Han Yoojin mở to mắt.

‘Đây rồi.’

Tôi hát với niềm vui sướng trong khi bên ngoài phải giả vờ bối rối. Naka-gì đó gật đầu với vẻ mặt buồn bã.

Ở những quốc gia như Nhật Bản, nơi sức mạnh của thợ săn mạnh đến mức vượt quá quyền lực của luật pháp và thứ hạng của họ được coi trọng như ở chế độ phân chia giai cấp thời Trung cổ, nếu có tranh chấp về quyền quản lý Dungeon hoặc quyền sở hữu vật phẩm, thì bằng cách tổ chức các trận đấu công hội hoặc trận đấu cá nhân là điều thường thấy. Theo nghĩa đen, cường giả vi tôn, kẻ mạnh sẽ đứng trên đỉnh của chuỗi thức ăn.

Mặc dù đó là một phương pháp man rợ và vô lý, nhưng ít nhất là vào lúc này tôi rất vui vẻ sử dụng nó. Nuốt chửng mọi thứ thật tuyệt.

“Đúng. Vì Dungeon slime thuộc sở hữu của hội Haeyeon nên thợ săn của Haeyeon và thợ săn của chúng tôi sẽ đấu tay đôi. Thay vì trao đổi, người thắng sẽ lấy Dungeon của kẻ thua.”

 “…Anh nói một thợ săn của Haeyeon…”

“Thợ săn Park Yerim sẽ rất phù hợp. Cô ấy mới thức tỉnh được ba tháng nên có thua cũng không thành vấn đề. Nếu cô ấy chiến đấu tốt đến mức kết quả gần như ngang bằng, một ngôi sao triển vọng với tương lai đầy hứa hẹn phía trước chính là cô ấy rồi.”

Đúng như dự đoán, mấy tên Nhật này đang nhắm vào Yerimie. Một thợ săn tân binh thậm chí còn chưa có kinh nghiệm đột kích Dungeon cấp S cùng đội của mình. Cô bé hẳn trông giống một con mồi dễ nhai lắm nhỉ.

“Nhưng cuối cùng, chẳng phải Hội Haeyeon sẽ mất đi một Dungeon sao?”

“Tất nhiên là phải bỏ ra cái gì đó mới được. Giám đốc Han Yoojin-nim và Hội Haeyeon sẽ âm thầm nhận được tiền bồi thường, còn Hội Sesung sẽ không nhận được gì. Thế nào? Cú phản công này đau nhỉ? Công chúng cũng đâu có biết anh đang ở phe của ngài Hội trưởng Sesung, nên anh sẽ không sợ bất kỳ hậu quả nào cả.”

Tôi nhìn Na-cái gì đó-ssi đang cười toe toét và trả lại gã nụ cười có phần khiêm nhường. Ôi trời, anh tốt với tôi quá, tôi thấy hơi áy náy rồi đây này.

“Phương pháp này đúng là rất tuyệt vời, nhưng… giá trị của Dungeon slime cũng không hề nhỏ. Anh có thể cho Haeyeon khoản bồi thường công bằng không?”

“Tôi đã chuẩn bị sẵn đây rồi.”

Với vẻ mặt bi thảm, như thể đang nghĩ ‘Trời ạ sao tôi lại quên được cơ chứ?’, gã lấy thứ gì đó ra khỏi kho đồ của mình. Thứ đó là một bộ đồ màu đen, xen kẽ giữa áo choàng và áo khoác.

Dây thắt lưng có hoa văn không rõ và đính đồ trang trí hình dạng lông chim. Trang bị ấy là một vật phẩm tôi vẫn còn nhớ rõ như in, nên thật khó để giữ cho khóe miệng tôi không nhếch lên.

Thật sự là nó đó à? Cho thật á? Đó rõ ràng là tài sản của người đứng đầu công hội Nhật Bản, nhưng gã ta thực sự định cho đi.

“Đây là ‘Lễ trang của Lôi Điểu’ xuất hiện trong cuộc đột kích Dungeon cấp S đầu tiên của Nhật Bản. Là một trang bị cấp SS.”

“Cấp SS?”

“Ừ, anh có muốn tự mình kiểm tra không?”

Na-gì đó-ssi đứng dậy khỏi chỗ ngồi và khoác chiếc áo đó lên người tôi. Tất nhiên, một tay gã vẫn giữ chặt vạt áo. Dù sao thì lỡ may tôi đặt nó vào kho đồ luôn thì sao.

“Tăng các tùy chọn cơ bản, kỹ năng tăng tốc độ tức thời, khả năng phòng thủ tỉ lệ thuận với lượng sát thương nhận phải… Nó thậm chí còn có khả năng kháng điện cấp S!”

Tôi cười rạng rỡ và chân thành, cười thật đấy, không phải diễn đâu. Tất nhiên là tôi biết chứ. Đây là trang bị mà Hội trưởng hội Amaterasu thường xuyên sử dụng trong các trận đấu xếp hạng. Gã ta khoe khoang khả năng kháng nguyên tố của mình và rằng gã là người duy nhất có thể đánh bại Sung Hyunjae no.1.

Tất nhiên, đó chỉ là lời nói suông và gã ta chưa bao giờ thắng dù chỉ một lần. Nhưng nếu Yoohyunie có cái này thì mọi chuyện sẽ khác. Trang bị này khiến rất nhiều người thèm muốn, các tính năng khác của nó ngoài khả năng kháng thuộc tính cũng rất ngon cơm, không những thế, người sở hữu còn có thể điều chỉnh những tính năng ấy kết hợp với từng thuộc tính phụ thuộc vào tình huống lúc đó.

“Ngay cả ở Nhật Bản, trang bị cấp SS có lẽ cũng rất hiếm.”

“Tất nhiên là vậy, nhưng có một chiếc áo khoác cấp SS khác mà Hội trưởng công hội chúng tôi thường sử dụng rồi. Lễ trang của Lôi Điểu vẫn có những mặt không phù hợp với kỹ năng của Hội trưởng chúng tôi, với lại, khả năng kháng thuộc tính mà nó mang lại cũng không cần thiết vào lúc này. Thế nhưng, nó sẽ rất hợp với Hội Haeyeon, vì có thể xảy ra xung đột với Sesung bất cứ lúc nào.”

Chưa có cuộc thi xếp hạng cấp S nào trên toàn thế giới nên khả năng xảy ra như vậy là rất cao. Nhưng họ lại nói họ còn có một chiếc áo khoác cấp SS khác. Dù cho Nhật Bản có số lượng vật phẩm nhiều gấp đôi nước ta thì cùng lắm là hai hoặc ba cái thôi, vậy họ thu thập được tất cả các vật phẩm chất lượng cao nhất của đất nước họ à? Quả là sự chuyên chế của một công hội lớn.

“Vậy anh có thực sự trả chúng tôi thứ này không?”

“Tất nhiên rồi. Tôi tin anh sẽ hài lòng.”

Yoohyun-ah! Hyung của em làm được rồi nè! Anh đã lột sạch gã và kiếm được quần áo cho em mặc rồi đó! Trong thâm tâm, tôi còn muốn chụt chụt lên bộ Lễ trang này luôn đây. Ôi cha mạ ơi, trần đời còn thứ đẹp đẽ thế này sao.

“Tôi có thể mang thứ này đến Hội Haeyeon. Ngay cả khi giá trị của Dungeon slime rất lớn thì đó hẳn vẫn là một quyết định khó khăn, vậy nên cảm ơn anh rất nhiều.”

“Không cần khách sáo đâu. Chúng tôi cũng đã dự đoán được và đã chuẩn bị đầy đủ để đối mặt với sự phản đối từ hội Haeyeon rồi. Tôi hy vọng rằng mối quan hệ của chúng ta sẽ trở nên bền chặt hơn nữa trong tương lai.”

Tôi còn định lừa thêm 4 hoặc 5 trang bị cấp S nữa cơ, nhưng thế này là tuyệt lắm rồi. Cho dù nó không có tác dụng hay gì thì cấp SS là không thể bàn cãi, thế mà thản nhiên giao thứ giá trị như vậy cho một quốc gia khác thì quyền lực của Hội trưởng Amaterasu ở Nhật Bản có vẻ còn lớn hơn tôi nghĩ.

Dùng nó để trao đổi thứ mình muốn mà không đưa cho người khác—có lẽ đây là một gã tham lam ích kỷ phết đấy.

Việc chiếm hữu dungeon slime hạng A sẽ khiến vị thế của họ ở Nhật Bản trở nên không thể lay chuyển. Có phải vì điều đó không? Dù sao cũng cảm ơn nhá.

“Hẳn là bên anh không để Hội trưởng ra trận đâu nhỉ? Thợ săn Park Yerim còn non nớt quá, tôi có chút lo lắng.”

“Tất nhiên là không có chuyện đấy rồi. Bên tôi dự định để một thợ săn có hai năm kinh nghiệm xuất chiến. Chúng tôi sẽ viết hợp đồng rõ ràng ngay tại đây. À, anh có cần phải xin phép Hội trưởng hội Haeyeon không?”

“Không, tôi được trao toàn quyền trong vấn đề này. Vậy nên tôi càng phải cẩn trọng hơn. Dưới đây là các tài liệu liên quan. Nếu anh không phiền, tôi muốn đề nghị chúng ta chọn một địa điểm gần biển. Nếu trận đấu nghiêng về một phía quá, tôi e cô bé sẽ bị tổn thương tinh thần.”

“Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để đáp ứng mong muốn của anh.”

Gã người Nhật nói một cách tự tin. Yerim-ah, nhóc đánh chìm đấu trường cũng không sao đâu. Cứ phó mặc cho cảm xúc của nhóc cũng được. Bởi vì đó không phải là đất của bọn mình mà.

‘Nếu là một bãi biển, thế thì mọi chuyện sẽ diễn ra chẳng khác gì như với Yoohyunie cả.’

Không cần phải lo lắng. Tôi vẫn muốn chỉ định Yoohyunie làm đối thủ, nhưng tôi không nghĩ Nhật Bản sẽ sẵn sàng chấp nhận rủi ro đó.

Tôi đã bàn chuyện với Yerimie rồi. Cô bé đã rất thất vọng vì mình không thể tham gia trận tranh hạng, nhưng tôi nghĩ cái này cô bé sẽ rất thích.

Na-cái quần què gì đấy lấy ra một bản hợp đồng có chữ ký của Hội trưởng. Mặt ngoài, nó chỉ là một trận cá cược 1-1 đơn giản thôi.

Chúng tôi điền bản sao hợp đồng và tôi còn lấy một chiếc vòng tay cấp S cho Yerimie, bao gồm cả Lễ trang của Lôi Điểu. Trái tim tôi được sưởi ấm bởi vòng tay của bản hợp đồng này rồi aha.

“Ngài Hội trưởng hội Sesung có thể sẽ không hài lòng với điều này đâu, anh thấy ổn chứ?”

Gã người Nhật nói, giả vờ lo lắng khi nhận hợp đồng. Nếu Sung Hyunjae thực sự chèn ép tôi vì những gì xảy ra hôm nay, mấy người không phải sẽ vỗ tay hoan hô sao, giả vờ cái chóa gì.

“Không sao đâu.”

“Nếu anh gặp khó khăn gì, vui lòng liên hệ với chúng tôi bất cứ lúc nào. Giám đốc Han Yoojin-nim luôn được hoan nghênh.”

Sau đó gã đưa cho tôi một tấm danh thiếp. Sao anh không nói thẳng là muốn kéo tôi qua bên mấy người đi? Lấy được Dungeon Slime, hủy hoại mối quan hệ giữa tôi với Sesung, trở nên thân thiết với tôi và Haeyeon—gã quả là rất nhọc lòng bày ra một đống mánh khóe.

Tôi lấy danh thiếp, cất vào kho, gửi tin nhắn trong điện thoại rồi đứng dậy.

Ngay sau đó cánh cửa mở ra và Sung Hyunjae bước vào. Anh ta bước những bước dài đến gần tôi và đưa ra thứ mình đang cầm.

“Đây là cà phê latte đá mà cậu đã gọi.”

“Cảm ơn vì đã lắng nghe yêu cầu của tôi.”

“Đây là điều mà đối tác của tôi mong muốn nên tất nhiên tôi phải nhượng bộ rồi.”

Tôi vừa hút ống hút vừa nhìn ánh mắt ngơ ngác của hai người Nhật.

“Anh bảo mình sẽ không quên những gì tôi nói, thế mà cái này ngọt quá đi. Tôi cũng đã bảo anh đừng cho kem tươi lên rồi mà.”

Một ly cà phê latte đá cỡ vừa, không quá ngọt, không kem tươi. Nhưng cái này ngọt quá. Cái này còn có cả bột ca cao được rắc lên trên lớp kem đã đánh bông.

“Ngon không?”

“Thôi thì cũng được. Cà phê của khách sạn này được đó.”

Là do đắt chăng?

Khi tôi chuẩn bị rời đi mà không do dự vì đã hoàn thành công việc của mình, tôi nghĩ ‘gượm đã’, và lấy danh thiếp của mình ra. Và khi đặt nó xuống bàn, bằng cả trái tim doanh nhân nồng cháy, tôi mỉm cười.

“Tôi rất mong nhận được phản hồi từ anh, thưa quý khách hàng. Xin hãy chuẩn bị càng nhanh càng tốt nhé.”

“Đ-Đợi một chút, Giám đốc Han-nim!”

“Vâng?”

“Cái đó… Không phải hai người…”

Nakajima lắp bắp, không nói tiếp được, nhìn qua nhìn lại tôi và Sung Hyunjae. Tôi cảm tưởng mình còn nghe thấy được âm thanh xương cổ chuyển động qua lại của gã đấy. Gã trông bối rối quá nhỉ.

“…Không có gì. Tôi sẽ gọi lại cho anh sớm thôi.”

Sau nhiều suy nghĩ, cuối cùng gã chỉ lấy danh thiếp của tôi. Tôi đoán gã ta vẫn nghĩ mình có thể đánh bại Yerimie? Có kỳ vọng là tốt.

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments