S-class

Chương 194: Giám đốc (4)

Trans : Đan

Beta : Sách

Bên ngoài trời đã tối hẳn, cảnh đêm lấp lánh thật chói mắt. Món tráng miệng, mặc dù tôi không biết nó gọi là gì nhưng rất ngon. Có lẽ nó rất đắt tiền. Trong lúc tôi đang ăn uống một cách hào hứng thì lời khuyên của Seok Simyung ‘Đừng tập trung quá nhiều vào đồ ăn’ hiện trong đầu tôi. Nhưng đằng nào tôi cũng đã phạm phải rồi nên kệ nó đi.

…Dù sao thì thói quen ăn uống của tôi cũng không đi quá xa.

Ngoài ra, Sung Hyunjae chưa hề điều chỉnh hành vi nào của tôi. Anh ta nói rằng tôi có thể kiểm soát bản thân theo ý mình, nhưng tôi không nên điều chỉnh bản thân theo suy nghĩ của người khác.

“Có phải anh cũng đã đưa ra những lời khuyên này cho Yoohyunie không?”

Khi ý nghĩ đó chợt xuất hiện, tôi hỏi người đàn ông đối diện. Mặc dù đã có Seok Simyung, nhưng với cương vị là một cấp dưới, rất khó để tác động đến hội trưởng của mình. Anh ta đã can thiệp vào chuyện của Yoohyunie tới mức độ nào? Tự nhiên thấy bận tâm quá. Dù cho có cự tuyệt nhưng nếu gặp mặt thường xuyên cũng không thể tránh khỏi việc bị ảnh hưởng được.

“Tôi không cần phải làm vậy.”

Sung Hyunjae nói, nhàn nhã thả lỏng những ngón tay đang đan vào nhau của mình.

“Những thợ săn cấp S khác cũng tương tự, trừ những kẻ quá ngu ngốc. Họ có niềm tin vững chắc vào bản thân, đến mức độ không hề bị lay chuyển bởi hầu hết mọi chuyện.”

Sau đó, anh ta cầm chai rượu vang chưa được khui lên. Nói chính xác hơn thì anh ta đã chộp lấy nó, đó là một hành động khiếm nhã gần như thể hiện sự thô bạo.

“Vì nền tảng của họ đã được thiết lập một cách vững chắc.”

Bốp, cổ chai va vào bàn và bị cắt rất ngọt. Tay còn lại của Sung Hyunjae bắt lấy miệng chai, vẫn còn nguyên nút chai, rồi tùy tiện ném nó ra sau lưng.

“Dù có hành xử như thế này.”

Rượu vang được rót vào ly. Anh ta đổ nó ra nhanh nhất có thể, chẳng mấy chốc, rượu tràn ra và làm ướt mặt bàn. Chai rượu được đặt xuống bàn một cách thô bạo với một tiếng thịch. Thật là một mớ hỗn độn. Chỉ nhìn hành động thôi cũng có thể liên tưởng tới một tên nghiện rượu quậy phá. Sẽ hoàn hảo hơn nếu đây là chai và ly soju thay vì là rượu vang.

“Nó trông sẽ… nói sao nhỉ?”

Ngón tay Sung Hyunjae chạm vào viền ly rượu vang đầy và đẩy ngã nó. Làn sóng vàng trải dài trên mặt bàn, anh ta khẽ nâng khoé miệng.

“Ngạc nhiên thay, rất khó để tự do di chuyển theo ý muốn của mình. Nếu xảy ra sự cố như thế này, cậu không thể tránh khỏi cái cảm giác lo âu bồn chồn về những gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khi thấy lo âu, cậu sẽ co rúm lại, và khi co rúm lại thì trông cậu sẽ rất lôi thôi.”

Tôi nhìn thẳng vào Sung Hyunjae, người chẳng hề để tâm đến những gì anh ta vừa làm. Nó vượt ra ngoài sự tự tin đơn thuần, đó là cái cảm giác tự nhiên rằng bất cứ hành động nào của bản thân cũng là điều dĩ nhiên.

Không có sự ngờ vực hay nghi vấn nào. Dù có thể xem xét lại hành động của bản thân trong quá khứ thì anh ta cũng không có vẻ gì là sẽ cảm thấy hối hận.

“…Nói thật thì dường như còn có lợi thế về nhan sắc nữa.”

Sung Hyunjae nở một nụ cười thoáng qua khi tôi nói.

“Điều này cũng rất quan trọng. Về cơ bản, ngoại hình của họ thu hút được khá nhiều sự chú ý.”

Yoohyunie của chúng tôi siêu đẹp trai nên có làm gì cũng đều đẹp hết.

“Ngay cả khi nhìn vào người trẻ tuổi nhất là Park Yerim, tôi cũng không cần can thiệp vào cử chỉ hay thái độ của cô nhóc. Chỉ cần cho lời khuyên về các vấn đề xã hội là được. Tiểu thư đã rất tự tin và cởi mở rồi. Tuy nhiên, trong trường hợp của Han Yoojin-gun…”

“Tôi biết là mình còn nhiều thiếu sót.”

Những gì tôi có thể trông cậy vào là kỹ năng của mình. Và đa số lại không phải là kỹ năng mà tôi có thể sử dụng khi chỉ có một mình.

“Có lẽ sau này sẽ rất khó để tôi có thể thay đổi trong một thời gian ngắn. Thành thật mà nói, tôi tệ hơn nhiều so với suy nghĩ của Sung Hyunjae-ssi. Thật khó để tôi tiếp tục bước đi khi không có người để dựa vào.”

Đối với tôi bây giờ, việc ép buộc tôi tự di chuyển bằng sức của bản thân giống như tước đi cái nạng của một người bị gãy chân vậy. Với kỹ năng Kháng sợ hãi và sự hỗ trợ từ những người xung quanh, tôi có thể đứng dậy từ hố sâu tuyệt vọng của mình, nhưng vẫn không thể tự đi một mình được.

“Vì vậy, tôi rất biết ơn nếu anh cho tôi đủ thời gian. Tôi không muốn đối đầu với Sung Hyunjae-ssi. Tôi không thể nói là mình có đủ tự tin, nhưng tôi rất thích cái danh ‘đối tác’ này.”

Như Sung Hyunjae nói, cấp S bẩm sinh là những người sinh ra đã xuất chúng rồi. Làm sao mà tôi có thể bắt kịp họ với cơ thể này chứ. Nói một cách thẳng thắn thì đây là một hành động liều lĩnh. Giống như một con mèo giữa bầy hổ vậy. Chỉ cần không bị bắt để ăn thịt thôi là đã thấy đáng mừng rồi.

“Tôi không đưa ra yêu cầu một cách đơn phương, và anh đã chấp nhận nó rồi, nên ít nhất anh hãy cân nhắc ở mức độ này.”

“Tôi không phải là người thiếu kiên nhẫn đâu nên đừng lo lắng.”

Tin được không nhỉ? Tôi vẫn còn phân vân không biết đối với anh ta, đây là một cách để giết thời gian hay anh ta thực sự nghiêm túc. Tôi muốn biết chính xác anh ta đang nghĩ gì. Nếu một ngày nào đó, ngoài việc đứng cạnh nhau, nếu chúng tôi có thể tin tưởng và nương tựa vào nhau thì không còn gì yên lòng, vững dạ hơn nữa.

Tuy nhiên, đó là cả một chặng đường dài.

“Anh hãy gọi người đến dọn bàn đi ạ.”

“Chỉ cần di chuyển đi là được.”

Sung Hyunjae nhẹ nhàng nói rồi đứng dậy. Đây thực sự là cách giải quyết mà chỉ người có tất cả mọi thứ mới nghĩ đến. Thay vì dọn dẹp nhà cửa thì sao anh không chuyển nhà luôn đi. …Nhưng đó là chuyện mà con người này có thể làm được thật.

Rượu vang nhiễu tóc tóc xuống sàn nhà. Tôi định đứng dậy nhưng Sung Hyunjae đã chìa tay ra trước.

“Tuy tôi nói mình vẫn còn nhiều thiếu sót, nhưng không đến mức không thể tự đứng lên được.”

“Nếu không phải là Han Yoojin-gun thì tôi không có lý do gì để đưa tay ra cả.”

Tôi cau mày một chút rồi nắm lấy bàn tay đang chìa ra. Anh ta mỉm cười và giúp tôi đứng dậy.

“Như tôi đã nói, không cần thiết để tôi nhúng tay vào việc của những thợ săn cấp S, nhưng dù không phải như vậy.”

Anh ta nhẹ nhàng dẫn dắt cơ thể tôi như đang khiêu vũ. Hình bóng của cả hai người chúng tôi đều được phản chiếu lại trong tấm gương trên cửa gần lối vào. Bàn tay của Sung Hyunjae ấn nhẹ vào lưng tôi để chỉnh lại tư thế.

“Chắc tôi sẽ không trực tiếp quan tâm đến họ đâu.”

“…Vậy ư?”

“Chỉ cần tìm người phụ trách giáo dục là được. Tôi không rảnh rỗi đến như vậy.”

Bàn tay đặt sau lưng bỗng vòng qua vai tôi rồi chỉnh lại quần áo cho tôi. Sau đó, anh ta nắm lấy cằm tôi và nâng lên.

Cảm giác có hơi lạ. Tôi có nên nói cảm ơn vì nhận được đãi ngộ đặc biệt như thế này không?

“Thật ra thì tôi, không có ý định quan tâm đến công việc ở phía nước ngoài.”

Tôi muốn đổi chủ đề nên đã lôi chuyện vừa đề cập trong bữa ăn ra. Vì đang tiến hành sắp xếp lại công việc trong nước nên cũng phải từ từ chuyển hướng ra nước ngoài.

Ngay từ đầu, tôi cũng không có ý định hay sự tự tin để mở rộng quy mô. Bây giờ cũng đã phát triển vừa đủ rồi.

“Sẽ rất khó để trì hoãn thời gian nếu chỉ quản lý dungeon trong nước. Đừng né tránh những ánh mắt. Không chỉ là ánh mắt của người khác mà còn là cả ánh mắt của bản thân nữa.”

Sung Hyunjae nói và chỉnh lại khuôn mặt của tôi để một lần nữa nhìn thẳng vào gương. Nhưng, nhìn đối mặt như vậy có hơi kỳ quặc.

“Đúng… đúng vậy.”

Tôi nhìn vào mắt anh ta một cách gượng gạo và khẽ gật đầu. Để ngăn chặn sự huỷ diệt và “nuốt chửng” như anh ta nói, dungeon nước ngoài cũng cần được chú ý đến. Nếu toàn bộ dungeon trên khắp thế giới bùng nổ và thế giới bị bao phủ bởi quái vật, Hàn Quốc cũng khó có thể trụ vững đến cùng.

“Nhưng tôi lại nghĩ nếu các nước khác sở hữu những thợ săn có năng lực thì sẽ ổn thôi, chỉ cần cung cấp thú cưỡi là được.”

Chỉ cần tập hợp 50 người cho phe Phản Luân là được, nhưng mà……. Bây giờ tôi không có nhiều sự tin tưởng vào họ. Ban đầu tôi đã nghĩ họ là người quản lý hệ thống và giúp ngăn chặn dungeon nhưng.

‘Tốt hơn là nên thận trọng cho đến khi lý do được giải thích một cách rõ ràng và chính xác.’

Họ định làm gì với 50 người được áp dụng từ khoá chứ? Hơn nữa, những người dưới hiệu ứng từ khoá đều là người tôi quý trọng. Giờ thì những kẻ Phản Luân khá đáng ngờ nên tôi đang e ngại việc thu thập đủ 50 người một cách quá vội vàng. Vì phải tiếp tục nuôi dưỡng quái vật nên nếu ở con số hơn 40 mà phía Phản Luân vẫn đưa ra câu trả lời mơ hồ thì có lẽ tôi thà huỷ bỏ hết từ khoá còn hơn.

Hiện tại tôi vẫn đang do dự vì hiệu quả do kỹ năng mang lại khá tốt.

“Sung Hyunjae-ssi tính ra nước ngoài có phải không? Chỉ cần nhìn vào Noah-ssi và Evelyn-ssi là thấy được anh có bàn đạp tốt rồi, nhưng anh vẫn sẽ đi sao?”

“Không nhất thiết phải ở lại một nơi đã ổn định.”

Bây giờ bắt đầu thấy nhàm chán nên mới rời đi, ý anh ta có vẻ là vậy. Có phải trước hồi quy cũng là lý do tương tự không? Hoặc là có một điều gì đó khác nữa?

Sung Hyunjae bỏ tay ra khỏi người tôi rồi lùi lại một bước. Chần chừ một hồi, tôi cũng quay người lại.

“Như Han Yoojin-gun đoán, tôi đã thu xếp được nhiều thứ hơn là một bàn đạp. Số lần tôi xuất cảnh nhiều hơn so với những gì công chúng được biết.”

Chuyện này cũng có thể hiểu được. Sung Hyunjae có mối quan hệ rộng đến mức có hơn hai thợ săn cấp S ngoại quốc đổ xô đến tham dự tiệc sinh nhật của anh ta. Không thể nào anh ta mới chỉ ra nước ngoài một, hai ngày được.

“Anh có phải đã nghĩ đến việc để lại Hàn Quốc cho Haeyeon?”

“Tôi vẫn đang suy nghĩ. Chính xác hơn là đang phân vân giữa Moon Hyuna và Han Yoohyun. Cậu chủ có một vấn đề nghiêm trọng.”

Vấn đề à? Yoohyunie á? Rốt cuộc Yoohyunie nhà tôi có vấn đề gì chứ?

“Rốt cuộc Yoohyunie của chúng tôi có vấn đề gì ạ?”

Trong lúc bốc đồng, lời nói trong đầu đã bật ra. Nhưng vấn đề là gì chứ? Lại còn nghiêm trọng nữa.

“Cậu nên sửa lại cách nói chuyện mỗi khi cái tên của cậu chủ được nhắc đến đi.”

“…Tôi nghĩ sẽ không dễ dàng đâu.”

“Có thể cho là vậy rồi.”

Sung Hyunjae trả lời như thể hết cách. …Không phải anh đang chấp nhận quá dễ dàng đấy chứ? Thái độ của tôi tệ đến vậy sao? Anh ta tiếp tục nói trong khi bước đi và ngồi xuống. Tôi cũng ngồi xuống đối diện.

“Có thể nhận thấy rõ rệt rằng tiềm năng phát triển của Haeyeon trên nhiều phương diện là rất lớn. Cho nên tôi đã thiên về phía cậu chủ.”

Tất nhiên Hyuna-ssi rất có năng lực, nhưng Yoohyunie cũng rất xuất chúng. Và trên hết, em ấy đã tự thành lập một công hội và đưa nó lên vị trí như bây giờ.

“Nhưng tôi băn khoăn rằng tại sao Han Yoohyun lại chọn thành lập một công hội. Như tôi đã từng nói, hồi trước cậu ấy không phải là loại người sẽ làm điều đó. Nếu không có lý do gì để duy trì công hội, người đứng đầu công hội có thể rời đi bất cứ lúc nào.”

Nếu anh ta tính bàn giao lại Hàn Quốc cho em ấy, thì sẽ là một vấn đề nếu Yoohyunie từ bỏ mọi thứ và rời đi.

“Vì vậy tôi đang phân vân giữa Haeyeon và Breaker. Nếu tôi không thể làm rõ động cơ của cậu ấy, thì Moon Hyuna cũng hoàn toàn có đủ khả năng để thành lập công hội của riêng mình với một chút trợ cấp.”

“…Chẳng lẽ anh tính chiêu mộ thợ săn Moon Hyuna?”

Nhưng tôi cũng đang nghĩ đến việc đưa cô ấy vào Haeyeon.

“Nếu Moon Hyuna tự mình quyết định trở thành thợ săn tự do thì ai biết được. Nhưng kể cả khi cô ấy là một thợ săn tự do thì cũng vô cùng hữu ích cho việc đứng đầu công hội.”

Có đúng là như vậy không? Trên thực tế tôi không tìm hiểu nhiều về hội Breaker, Tôi cũng chưa hề điều tra về hội trưởng Moon Hyuna. Tôi chỉ nghĩ rằng đằng nào sau này nó cũng sẽ sụp đổ nên tốt hơn hết mình nên chiêu mộ cô ấy vào.

Yerimie nghĩ cô ấy là một người tốt và cô ấy cũng khá thân với Kang Soyoung. Nghe đồn rằng cô ấy có mạng lưới quan hệ vô cùng rộng rãi và rất tích cực hỗ trợ các nữ thợ săn… Đúng như Sung Hyunjae đã nói, cô ấy có vẻ rất phù hợp với vị trí lãnh đạo.

“Vậy anh nghĩ sao về hội trưởng hội Hanshin là Park Mingyu?”

“Anh ấy là người bạn có thể yên tâm giao phó những công việc bên ngoài dungeon. Tôi khuyên cậu nên thử đến thăm anh ấy ít nhất một lần.”

Vậy ra anh ta cũng không vứt bỏ tất cả mọi người. Tôi cần điều tra kỹ hơn về Moon Hyuna và Park Mingyu… Không, Khoan đã tôi chỉ định định điều hành cơ sở nuôi dưỡng một cách độc lập hơn thôi mà? Tại sao công việc của tôi lại ngày càng chồng chất thế này?!

Chúng tôi đặt hai điều đó sang một bên và quay lại chủ đề ban đầu.

“Anh sẽ làm gì nếu không thể tìm ra lý do tại sao Yoohyunie thành lập hội?”

“Thật không may, tôi không hề ủng hộ một công hội mà người lãnh đạo có thể bỏ đi bất kỳ lúc nào, nên tôi sẽ chọn Breaker.”

Nhưng trước khi hồi quy, Breaker đã sụp đổ và Hàn Quốc bị Haeyeon tiếp quản. Nói cách khác, Sung Hyunjae sẽ biết lý do tại sao Yoohyunie thành lập hội.

“… Vì vậy mà anh đã đánh chủ ý lên tôi.”

Tôi hỏi lại lần nữa cho chắc chắn.

” Còn bây giờ thì sao? Tức là nếu tôi vẫn chưa thức tỉnh và anh biết rằng em ấy thành lập hội để bảo vệ tôi.”

“Thế thì thật hoàn hảo.”

Khóe môi Sung Hyunjae cong lên một nụ cười hài lòng.

“Điều đó có nghĩa là cậu ấy sẽ bảo vệ công hội của mình và bảo vệ Hàn Quốc rồi trở thành người anh hùng tuyệt vời hi sinh vì lợi ích của gia đình.”

“Đừng nói những lời như thế về em trai quý giá của người khác.”

Tôi cau mày, đúng như tôi nghĩ, Sung Hyunjae có vẻ như cũng biết đến tôi trước khi hồi quy. Đó là lúc nào? Có lẽ là trước khi Breaker sụp đổ, nhưng nó bây giờ không còn quan trọng nữa.

Anh ta sẽ không đe dọa Yoohyunie nhà tôi chứ? Có vẻ như anh ta sẽ không phải là loại người làm những việc hèn hạ như vậy? Chỉ riêng sự tồn tại của tôi thôi cũng có thể mang lại cho anh ta kết quả mong muốn.

“Thêm một điều nữa, tại sao anh lại muốn bảo vệ Hàn Quốc? Vì nó là quê hương? Không không, ngay từ đầu nó có thực sự là quê hương của anh không vậy?”

“Phải có lý do sao?”

Sung Hyunjae chậm rãi nghiêng đầu và nói.

“Nếu phải giải thích thì là vì Hàn Quốc là nơi ổn định nhất. Phản ứng của chính phủ rất nhanh chóng, lại có một Song Taewon thú vị. Chính nhờ sự có mặt của anh ta nên mọi thứ vẫn hoạt động khá tốt. Tôi cho rằng đây là nơi có khả năng đi đến kết cục cao nhất trên thế giới hiện tại.”

Lần này tôi lại đặc biệt chú ý tới những câu nói liên quan tới Song Taewon.

“Anh nghĩ rằng việc ngài cục trưởng Song ở lại Hàn Quốc là tốt sao? Ngay cả khi không có sự ảnh hưởng của Hiệp hội.”

“Hiệp hội Thợ săn mới luôn có thể được thành lập. Tuy nhiên, chỉ có một Song Taewon.”

Ngay khi tôi nghe được điều đó, tôi đã biết chắc chắn rằng Sung Hyunjae không giết Song Taewon. Tất nhiên có khả năng rằng Sung Hyunjae trước khi hồi quy khác với hiện tại. Tuy nhiên, nếu cứ như bây giờ thì anh ta không đời nào sẽ tự sát chỉ vì cảm thấy tiếc nuối.

Tôi tự hỏi đã có chuyện gì xảy ra với hai người đó? Hay là, có thể với Trăng Lưỡi Liềm.

Chắc chắn có gì đó không bình thường đã xảy ra. Tôi thực sự muốn nhảy vào đầu anh ta và tìm hiểu suy nghĩ trong đó thêm một lần nữa.

Khi nào thì ký ức trước khi hồi quy của anh ta mới quay trở lại. Tôi có nên thử đập cái gì vào đầu anh ta không? Sau một hồi càu nhàu trong lòng, tôi nhắc lại đề mục ban đầu.

“Tình hình các dungeon Nhật Bản thế nào rồi ạ? Nếu muốn đòi lại cổ phần của mình thì anh phải báo cho chúng tôi tiến độ rõ ràng. Tất nhiên là tôi cũng sẽ tiết lộ chi tiết về giá trị của nó.”

“Tôi hoàn toàn quên mất.”

Sung Hyunjae cố tình trả lời vòng vo rồi kiểm tra đồng hồ đeo tay.

“Chắc họ đã đợi đâu đó khoảng 2 tiếng rồi.”

“Đợi đã? Ai đang chờ cơ ạ?”

“Các quan chức Nhật Bản.”

“Hả?”

Đợi đã. Anh ta bắt mấy quan chức nước ngoài phải đợi suốt hai tiếng đồng hồ sao? Sung Hyunjae hỏi ‘Chúng ta có nên đi bây giờ không?’ và thản nhiên đứng dậy. Seok Simyung à, nên dẹp ngay suy nghĩ rằng người đàn ông này sẽ đến đúng giờ hẹn đi thôi. Anh ta hoàn toàn là một kẻ thích làm mọi thứ theo ý mình mà.

5 1 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments