S-class

Chương 191: Giám đốc (1)

Trans: Rin

Beta: Gulu

“Là Hải Âu Sau Núi, nên chắc chắn là có thực lực. Anh ta chủ yếu tìm kiếm người nhà bị mất tích, trẻ em và những thứ tương tự, lâu lâu tôi cũng giúp anh ta. Vì thời nay nhiều đứa nhóc cũng có mang theo điện thoại. Tôi đi điều tra thông tin cho những người khác, nhưng tôi nghĩ anh ta có nhiều tiền nên nó chỉ giống như một sở thích đối với anh ta thôi.”

Do Hamin vừa lấy ngón tay đẩy kính vừa nói.

“Vậy nên anh ta sẽ ít có khả năng bán lại thông tin hơn. Vì anh ta khá giả hơn đa số những người khác. Tôi mà mất liên lạc với anh ta thì cũng lấy làm tiếc lắm.”

Nếu tôi để một người ất ơ nào đó đi điều tra người tôi cần thì có khả năng thông tin sẽ bị lộ ra và tôi sẽ phải gánh hậu quả. Tuy có thể thêm vào vài người để làm giả thông tin, nhưng tôi vẫn muốn một người kín miệng quản lý cuộc điều tra này hơn.

“Anh có chắc anh ta uy tín không?”

“Anh ta chưa bao giờ bán thông tin của tôi cho tới thời điểm này. Chúng tôi đã làm việc với nhau lâu đến mức anh ta cũng biết về kỹ năng của tôi, gã đó đấy.”

Trước hồi quy, Do Hamin chưa bao giờ chửi rủa gã Hải Âu này, nên chắc anh ta tuyệt đối không phản bội cậu ta. Nếu vậy thì tôi có thể tin tưởng anh ta.

“Hãy bảo anh ta là tôi muốn điều tra những người đó càng chi tiết càng tốt. Và bằng nhiều phương pháp đa dạng nữa.”

Những người tôi biết cũng có thể sẽ thay đổi do hoàn cảnh. Họ có thể bị trói buộc và bị lung lay bởi tình cảm, hoặc bị người khác đe doạ. Nếu bị mắc bẫy thì ngay cả người tốt cũng có thể phản bội.

Nên để đảm bảo rằng chuyện đó không xảy ra, việc tạo ra một môi trường an toàn để họ tin cậy vào là điều trọng yếu. Nếu họ có niềm tin rằng mình sẽ được trả công hậu hĩnh, được chăm sóc tốt, và ổn định được cuộc sống cho tới cuối đời thì họ sẽ không từ bỏ lòng tin vào tôi, không phải vì công ty mà là cho sự bình yên của bản thân. Trừ khi là người quá tham lam và hành động trái với bản chất của mình. Thông thường thì một con người bình thường sẽ chọn sự an toàn một cách sung túc thay vì thực hiện những thử thách ngu ngốc làm lương tâm cắn rứt.

Quan sát nguy hiểm xung quanh, nếu cần thiết thì đưa họ ra khỏi đó rồi cho vào một nơi nào đó an toàn thoải mái. …Công việc có thể hơi nhiều. Giống như khởi nghiệp vậy.

“Nhưng mà khi nào thì Hamster Hoàng Kim mới đến vậy?”

“À, có vẻ như lần này đã có một bang hội nước ngoài cố gắng thuần hóa nó, nhưng tổ đội chỉ toàn những thợ săn cấp cao, nên họ đã không điều chỉnh được sức mạnh của mình và giết nó rồi.”

Trước lời nói của tôi, Do Hamin há hốc miệng kinh ngạc.

“Kim Đồng của chúng ta!”

…Cái tên có hơi quê mùa nhỉ?

“Đừng lo, nó là trùm dungeon nên sẽ tiếp tục bị công lược. Trước khi được thuần hóa thì nó không khác gì một sinh vật gây hại.”

“Dù vậy thì…”

“Có thể lần công lược thứ hai sẽ thành công. Họ phải chờ dungeon reset nên sẽ tốn chút thời gian.”

Cấp bậc dungeon càng thấp thì thời gian reset càng ngắn, nên sẽ không lâu lắm. Vậy thì, có phải đây sẽ là yêu cầu thú cưỡi từ bang hội nước ngoài đầu tiên của tôi không? Nghe nói có một vài công hội nước ngoài đã cứu những con quái vật non và họ sẽ giao cho tôi càng sớm càng tốt.

Tôi định áp dụng kỹ năng 【Đứa Nhỏ Của Tôi】 lên Blue lần nữa và hy vọng là sẽ nuôi nấng cho đứa nhóc lớn hoàn toàn, còn phải nuôi dưỡng Comet và những chú kỳ lân nữa. Áp dụng từ khóa cho Bellaré cũng đã xong xuôi.

‘Một khi Blue trưởng thành hoàn toàn, không biết có ổn không nếu để nhóc ấy ở trong vườn?’

Hiện giờ đôi khi cũng sẽ có những lời than phiền, nhưng đứa nhóc sẽ tăng kích thước lên gấp đôi nên sẽ có nhiều người cảm thấy bị đe dọa. Tôi có nên xây dựng một khu vực nuôi dưỡng dành cho quái vật trưởng thành ở gần cơ sở huấn luyện thợ săn cấp cao không? Có một vài ngôi nhà riêng và nhiều ngọn núi bao quanh chỗ đó, nên có thể đi lại tự do. Với tính cách của Blue thì nhóc ấy sẽ chơi đùa với những thợ săn ghé qua cơ sở huấn luyện.

Tất nhiên thì tốt nhất là nhóc ấy tìm được một cộng sự và đi công lược dungeon. Hoặc nếu mà có được kỹ năng biến đổi linh hoạt như Peace.

“Vậy thì nhờ anh giúp đỡ nhé.”

“Vâng, thưa chủ nhà.”

Do Hamin đứng dậy khỏi chỗ ngồi rồi nhìn ra sau lưng và hét lên.

“Minee à! Tôi đã bảo cậu không được đụng vào Jjiksooni (1) mà!”

“Sooni của chúng ta đã ra hiệu là muốn ra ngoài đó.”

“Giờ cậu đang giấu giếm gì vậy? Cậu lại cho nó drops nữa hả?!”

Tại sao Minee lại ở đây khi không có lệnh kêu cậu ta đến? Cậu ta đang làm part-time à? Có tin đồn rằng nuôi hamster đang thành mốt với những thợ săn ghé thăm toà nhà. Có vẻ như Seok Hayan đã nhận nuôi một bé.

Do Hamin đã chiếm một phòng trống bên cạnh, nói rằng cần phải có khách sạn dành cho những khách hàng đang tấn công dungeon. Đem những con hamster bị bỏ rơi dưới danh nghĩa bán lại trên internet về cho Do Hamin không phải là ý tưởng tồi, nhưng mà.

“Đừng có đe doạ người khác rằng nếu họ không chăm nuôi hamster một cách có trách nhiệm thì không được phép nhận thú cưỡi hay lấy trang bị từ Myungwoo nữa.”

“Có gì mà đe doạ chứ?! Tôi chưa từng ép buộc họ làm thế! Nếu họ muốn chăm sóc một cái gì đó thì tinh thần trách nhiệm là yêu cầu tối thiểu. Bọn trẻ còn không sống lâu đến vậy!”

Ừ thì kiểm tra tính cách của họ cũng là một ý kiến hay.

“Anh vẫn luôn theo dõi những thợ săn đã mua hàng của mình à?”

“Tất nhiên rồi. Mỗi khi họ tới khách sạn, tôi đều ghi chú lại tình trạng của đám nhóc và cách họ đối xử với chúng.”

“…Có hơi đáng sợ nhỉ?”

Dẫu vậy, nếu một thợ săn được đánh giá tốt thì họ sẽ đáng tin cậy hơn. Tôi nên tham khảo danh sách của Do Hamin khi tuyển dụng thợ săn cho trại nuôi thú.

Những vấn đề pháp lý liên quan đến trại nuôi thú đã được giao cho Seok Simyung, nên tôi tới Haeyeon để gặp anh ta. Seok Simyung trông hài lòng một cách ngoài dự đoán khi tôi thổ lộ mong muốn vận hành trại nuôi độc lập. Tôi tưởng anh ta muốn tôi gia nhập Haeyeon chứ?

“Đó là vì theo lẽ thường thì tay sẽ gập vào trong.” (2)

“…Vâng?”

“Tốt nhất là đặt những quả trứng của mình vào hai cái giỏ. Đầu tiên, cơ sở nuôi dưỡng đã được đăng ký chính thức là ‘Cơ sở nuôi dưỡng thú cưỡi’.”

“Không phải là ‘quái vật’ sao?”

“Đó là vì trên thế giới đã có nhiều cơ sở nuôi dưỡng quái vật đơn thuần. Hơn nữa, vì Breaker đã giao phó quái vật cấp S cho chúng ta, tôi khuyến khích cậu nên bắt đầu cải thiện hình ảnh của chúng đi. Giả dụ như là hình ảnh ‘thân thiện và có ích cho con người, không như quái vật trong dungeon’. Ở Nhật Bản hình như cũng có nhiều sản phẩm dựa trên nhân vật được tung ra thị trường thì phải.”

Việc đưa ra sản phẩm nhân vật chính thức như vậy cũng là một phương pháp hay, Seok Simyung nói. Gấu bông Peace sẽ dễ thương lắm đó.

“Nhưng trước hết, cậu cần phải đi chọn danh thiếp đã.”

Seok Simyung lấy điện thoại ra và cười ranh mãnh.

“Giám đốc cơ sở nuôi dưỡng thú cưỡi Han Yoojin. Tôi biết một công ty chuyên làm những mặt hàng bằng giấy từ phụ phẩm dungeon. Họ sẽ đưa nó ra vào khoảng ngày mai.”

Làm giám đốc có vẻ hơi nặng nhọc. Khi tôi nghe cái danh hiệu đanh thép này, hai vai đột nhiên có cảm giác nặng nề hơn. Đây có phải là lý do mình phải chọn danh thiếp trước tiên không?

“Cậu cũng cần phải có nhiều nhân viên bình thường nữa.”

“Tôi có nghĩ đến một vài người. Nhưng với chuyên gia thì tôi phải đi tìm riêng.”

“Ở thời điểm hiện tại thì Haeyeon sẽ tiếp tục hợp tác với cậu, nên không cần vội vàng tìm họ, và phải chắc rằng họ đáng tin cậy. Và giám đốc Han Yoojin, cậu cần phải bắt đầu quản lý toàn bộ đi.”

“Tôi ư? À, ta cần phải có người quản lý toàn bộ nhân lực.”

“Cái đó tất nhiên cũng quan trọng, nhưng bản thân Han Yoojin-ssi cũng cần phải chăm sóc bản thân nữa.”

Seok Simyung chỉ vào mặt tôi.

“Ý tôi là bề ngoài của cậu.”

…Tôi phải làm à?

“May là da của cậu không tì vết và không có gì nhiều để cải thiện, nhưng cậu bắt buộc phải chú ý giữ gìn nó. Tiện thể thì một làn da sáng sủa và trắng sáng thêm nữa sẽ cải thiện hình ảnh của cậu hơn đấy.”

“…Cá nhân mà nói thì tôi thích da mình hơi rám một chút và trông khỏe mạnh hơn.”

“Nó không hợp với cậu.”

Seok Simyung nói thẳng thừng cắt ngang lời tôi.

“Tất nhiên, điều tương tự cũng áp dụng với cơ thể cậu. Cậu cần phải giữ cho bản thân trông chỉn chu với sự hỗ trợ của chuyên gia. Thứ quan trọng không phải là đẹp hay xấu. Mà là câu hỏi rằng liệu cậu có biết tự chăm sóc bản thân hay không. Điều đầu tiên đập vào mắt người khác ở lần gặp gỡ đầu tiên chính là thông tin trực quan. Bằng cách nhìn vào vẻ ngoài của đối phương, cậu có thể đoán ra được tính cách, hoàn cảnh và năng lực của họ.”

Anh ta nói không sai, nhưng tôi bắt đầu thấy mệt mỏi rồi. Khi tôi hồi quy, thứ duy nhất hiện ra trong đầu là làm một kẻ lười nhác hay cái gì đó đại loại thế. Tất nhiên so với trước đó nữa, việc nói rằng tôi là một kẻ lười nhác cả về cơ thể lẫn tinh thần cũng đúng.

“Cậu nói cậu có một cuộc hẹn với trưởng hội Sesung vào ngày mốt phải không?”

“Vâng.”

“Ở thời điểm này thì Haeyeon sẽ hỗ trợ cậu, nhưng cậu phải thuê xe riêng và một vệ sĩ. Vì là ngành công nghiệp liên quan đến thợ săn nên một phương tiện đặc biệt được làm từ phụ phẩm dungeon là điều tiêu chuẩn cơ bản. Nhất định phải có hai thợ săn cấp cao hộ tống. Hình ảnh của Noah rất thích hợp với vị trí này. Nhưng cậu ấy không phải lúc nào cũng có thể đi cùng cậu, nên cậu cần phải tuyển thêm người dự bị.”

“À… vâng.”

“Cậu không cần phải nhọc công như vậy đâu. Nếu có phòng thư ký thì họ sẽ biết cách xử lý. Tuy nhiên, cậu nên có những kiến thức chung nhất định để nắm bắt được những công việc được xử lý ở phía dưới. Nếu cậu không biết gì hết mà lại còn dễ bị lung lay thì sẽ khó lắm.”

Lời anh ta nói thật sự rất đúng. Nói có lý nhưng mà sao tôi cứ nghĩ đến ngài cục trưởng Song Taewon nhỉ? Là đồng chí vì đều làm việc quá sức à…

“Thật tốt vì Yoohyunie có ngài trưởng phòng Seok.”

Nhờ anh ta, đứa nhóc đã ít phải chịu khổ hơn. Trước lời nói của tôi, Seok Simyung cười gượng gạo.

“Dù là ai ở bên cậu ấy thì hội trưởng sẽ không gặp nhiều vấn đề đến như vậy. Vì cậu ấy có sức mạnh thật sự.”

“Dù là vậy, sẽ tiện lợi hơn rất nhiều nếu có người đáng tin cậy với em ấy sớm như vậy. Tôi có thể hỏi làm cách nào mà anh quyết định giúp đỡ Yoohyunie không?”

Tôi đã tò mò từ rất lâu rồi. Yoohyunie vốn là một học sinh trung học bình thường trước khi thức tỉnh. Ngay từ đầu, em ấy đã khác với những thợ săn cấp S khác, những người vốn đã có chỗ đứng trong xã hội của người trưởng thành. Các công hội to lớn được thành lập bởi thợ săn cấp S lúc đó được hỗ trợ bởi những công ty lớn, trừ công hội của Sung Hyunjae.

“Nói ngắn gọn thì tôi đã tiếp cận cậu ấy trước. Thế giới đã thay đổi nhiều đến như vậy thì tôi không thể đứng yên mà nhìn được. Trước cậu ấy thì tôi đã gặp những thợ săn cấp S khác.”

“Tại sao anh lại chọn Yoohyunie trong số bọn họ?”

“Đầu tiên, đương nhiên là vì cậu ấy có khả năng. Hội trưởng Sesung đã ở một cương vị mà anh ta không cần sự giúp đỡ từ ai hết, còn những thợ săn cấp S khác cũng đi được nửa đường rồi. Nếu tôi muốn thử sức thì tôi phải có một cái nhìn toàn cảnh hơn. Và… một điều nữa, là vì Han Yoojin-ssi.”

“Tôi sao?”

Lời nói ngoài dự đoán thật. Yoohyunie đã hành xử như thể em ấy đã cắt đứt quan hệ với tôi rồi, nên tại sao tôi lại xuất hiện ở đây nhỉ? Lẽ nào là do em ấy quả quyết đoạn tuyệt với tôi dù cho hai người là anh em với nhau.

“Không thể nghi ngờ rằng cậu ấy có sức mạnh mạnh hơn bất kỳ thợ săn nào khác và không ngần ngại sử dụng nó, nhưng lại trông rất cô đơn. Có vẻ như thường ngày cậu ấy không cư xử như thế. Đôi khi cậu ấy sẽ nhìn vào điện thoại một cách thẫn thờ như thể đang suy nghĩ về gì đó vậy.”

Seok Simyung cười một cách cay đắng.

“Nên tôi quyết định việc giúp cậu ấy là điều đáng làm. Vào thời điểm đó, tôi tưởng đó là mặt trẻ con của hội trưởng. Đó là hình ảnh giúp ngăn lại cái cảm giác bất hoà toả ra từ một người trông không giống nhân loại chút nào. Người đó cũng biết cô đơn, cảm thấy lo lắng và bồn chồn, đôi khi còn thấy buồn bã nữa. Một chút lung lay sẽ không cản trở việc thành lập và duy trì một công hội. Nếu lãnh đạo chỉ bằng sự sợ hãi thì sẽ không tạo ra được một tổ chức tốt được.

Vì đã có một sự thấu cảm nhỏ nhoi đó, vì cậu trai trẻ đó đã thể hiện một kẽ hở trong bộ áo giáp của mình rằng cậu ta cần những người khác. Nên họ đã xây dựng được một mối quan hệ gắn bó với nhau hơn, Seok Simyung nói.

“Vì nó là cảm giác phấn khởi khi thấy một người xuất chúng cần sự giúp đỡ. Và hơn nữa, cậu ấy vẫn còn trẻ. Tuổi tác của hội trưởng có thể là một điểm yếu, nhưng đồng thời cũng là điểm mạnh. Dù vậy, kết quả là càng ngày có càng nhiều người có thành kiến với Han Yoojin-ssi. Tôi đã xem cậu như một nguồn cơn gánh nặng đối với ngài hội trưởng.”

Seok Simyung cúi đầu trước mặt tôi.

“Vì lẽ đó, tôi thành thật xin lỗi cậu.”

“Không không, trưởng phòng Seok đã hành xử như vậy là vì anh không biết thôi, hơn nữa mọi chuyện đều là vì nghĩ cho Yoohyunie mà.”

Và chuyện cũng không tệ cho tới thời điểm đó. Chỉ từ sau khi tôi thức tỉnh, tình hình mới trở nên gay gắt hơn. …Thật lòng mà nói, tôi vẫn còn mang theo một chút uất hận vì tôi nhớ được tất cả. Nhưng mà, mọi thứ là vì Yoohyunie.

Khi nghĩ tới điều đó, tôi mỉm cười.

“Đúng ra là, cảm ơn anh vì đã chăm sóc cho em trai tôi.”

“Tôi không thể so sánh với Han Yoojin-ssi được. Dạo gần đây, ai nhìn vào cũng thấy ngài hội trưởng rất hạnh phúc.”

“Vậy à?”

“Khi ở cùng với Han Yoojin-ssi trong nửa ngày thì cậu ta đã cười nhiều hơn so với suốt ba năm qua. Thật là may mắn khi ngài hội trưởng và Han Yoojin-ssi đã hòa giải với nhau. Tôi không hiểu làm cách nào hai người đã chịu đựng được ba năm xa cách nhau.”

Seok Simyung trông vui vẻ nhưng nụ cười của tôi hơi đanh lại. Con số thực tế là gấp đôi, tổng cộng là 8 năm. 8 năm rồi.

“…Quả thực là, có nhiều khó khăn.”

“Đúng là không dễ dàng gì. Nhưng đến cuối cùng thì chúng ta đã đi được tới đây. Và bây giờ, chúng ta có thêm một đồng minh đáng tin cậy là giám đốc Han Yoojin.

“…Vâng. Tôi rất vui được hợp tác với anh từ bây giờ.”

“Tôi cũng muốn nói điều tương tự. Dù, tất nhiên, tôi tin rằng đó là việc mà giám đốc Han cho ngài hội trưởng trong bất cứ hoàn cảnh nào.”

Anh ta đứng dậy sau khi nói rằng anh ta tin tưởng tôi.

“Bây giờ là giờ ăn trưa rồi, sao chúng ta không ăn nhẹ một thứ gì đó và tiếp tục bàn bạc nhỉ?”

“Vâng.”

Thay vì ra ngoài để ăn, chúng tôi quyết định ăn ở căn tin ở công hội. Trên đường đến đó, chúng tôi nói qua lại về vấn đề hợp tác với Haeyeon.

“Nhưng nói về ngài cục trưởng Song Taewon, anh ấy chắc là bận lắm nhỉ?”

Tôi muốn hỏi anh ta về tình hình chi tiết, nhưng anh ta không đáp lại một sự liên lạc nào của tôi cả. Tôi cũng không nhận được hồi đáp tới hôm nay. Anh ta nói không khó khăn lắm vì không có thiệt hại về thường dân.

“Vì anh ấy phải sắp xếp lại việc đưa thợ săn cấp S ngoại quốc trở về nước nên có khả năng cao anh ấy đang bận ngay bây giờ.”

“À, là vậy ư?”

Anh ta phải giám sát toàn bộ người tham gia bữa tiệc của Sung Hyunjae. Lần tới không thể nào tổ chức ở một nơi nào đó bên nước ngoài à? Phải để cho Song Taewon-ssi nghỉ ngơi chứ.

“Ahjussi!”

Lúc đó, Yerimie nhún nhảy lại gần chỗ chúng tôi. Yoohyunie cũng có mặt.

“Chú đã tới Haeyeon ạ? Tôi tính trở về nhà để ăn trưa!”

“Tôi chỉ định ăn ở đây thôi. Với trưởng phòng Seok…”

…Seok Simyung đứng cạnh tôi lúc nãy bỗng dưng mất dạng. Gì vậy?

“Vậy tôi sẽ đi cùng chú!”

Yerimie nhanh chóng bám vào cánh tay tôi. Yoohyunie, người đang đến gần, cũng bám vào bên cánh tay còn lại.

“Mọi người có vẻ luôn đặt tôi vào giữa nhỉ?”

“Ở chung chỗ với một cấp S khác khó chịu lắm.”

Trước lời của Yoohyunie, Yerimie gật đầu.

“Vì là tiếp xúc không có phòng vệ gì cả. Rất khó để không chú tâm đến nó. Nhưng nếu là một người đủ tin cậy thì không tệ lắm, chị Hyuna ổn nè… Ngài Hội trưởng thì, sao nhỉ, gần đây anh ta cũng không tệ lắm─”

“Em không thích ai ngoài hyung cả.”

Yerimie biến sắc trước lời tuyên bố cắt ngang con bé của Yoohyunie.

“À, Han Yoohyun, anh thật sự.”

“Yerim à, nhóc bỏ ngón tay xuống đi.”

Tôi hiểu là nhóc bực bội nhưng nhóc không nên làm cử chỉ như vậy.

“Park Yerim có thể thấy ổn với người khác, nhưng đối với em thì chỉ có mình hyung thôi.”

“Ọe ọe ọe. Tôi sẽ bị khó tiêu trước cả khi bắt đầu ăn mất.”

Haha, mấy đứa này thật là…

“Tôi đói rồi. Đi ăn thôi.”

Những người khác cũng sử dụng căn tin nên hai người đừng có gây gổ với nhau ở đó đấy.

(1) Jjiksooni: tên tiếng hàn của Penelope từ Animal Crossing

(2) Tay gập vào trong: Ai cũng sẽ có tình cảm hoặc đứng về phía những người thân gần gũi với mình.

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments