Beta: Myfamilytwo
“Tôi nghĩ buổi chiều tôi nên đến thăm thợ săn Kang Soyoung… Có được không ạ?”
Noah vừa do dự nói vừa bước vào toà nhà với tôi. Giờ ngẫm lại, tôi nghe nói hôm nay là sinh nhật của Kang Soyoung. Chiếc du thuyền phát nổ vào ngày hôm trước nên không chỉ hội trưởng mà toàn thể Sesung cũng sẽ bị kỷ luật. Hết năm ngoái rồi giờ lại đến năm nay, không khí dịp sinh nhật chưa bao giờ là ổn.
“Ừ, tất nhiên là được rồi. Có rất nhiều thợ săn khác nữa, nên đừng lo quá nhé.”
Yerimie đi vắng, nhưng cả Yoohyunie và Sunghan-ssi đều đang ở toà nhà ngay bên cạnh.
“Noah, cậu có chắc là mình sẽ ổn không? Tôi nghĩ Liette cũng đến đấy, việc đó có khiến cậu không thoải mái không?”
“Muốn gặp mặt nhau đàng hoàng sau những chuyện đã xảy ra hôm qua thật không dễ. Tôi đã quyết định sẽ gặp riêng chị ấy. Vì hầu hết những người thợ săn Kang Soyoung quen biết đều là thợ săn cấp cao nên chúng tôi dự định chia nhỏ thời gian giữa các chuyến thăm.”
À, hiểu hiểu. Yerimie và Moon Hyuna cũng có vẻ thân thiết với Kang Soyoung nên họ chắc chắn sẽ đến chúc mừng sinh nhật cô ấy, nhưng sẽ thành ra có tới bốn thợ săn cấp S. Việc tụ tập lại với nhau như vậy sau chuyện xảy ra ngày hôm qua không chỉ thể hiện sự chống đối mà còn làm tăng thêm công việc cho ngài cục trưởng Song.
…Nhưng nếu hai đứa gặp riêng thì có khác gì hẹn hò không? Tôi theo phản xạ liếc nhìn Noah. Hai người này cũng khá hợp cạ. Mặc dù Noah đang tự mình giữ khoảng cách, nhưng cậu ấy vẫn muốn đến dự sinh nhật, điều đó cho thấy cậu ấy không hẳn là không thích Kang Soyoung-ssi.
‘Soyoung-ssi quý cậu ấy hơn cả.’
Vì Comet nên thỉnh thoảng tôi có gặp Kang Soyoung-ssi, nhưng nói thật thì, cô ấy… hình như không quá để tâm đến Yoohyunie. Một người anh trai như tôi thấy thật đau lòng, nhưng điều đó lại khiến tôi tự hỏi scandal trước khi hồi quy phải chăng chỉ là lời đồn đại. Yoohyunie cũng không hề nhắc gì về Kang Soyoung.
“Noah-ssi, cậu mặc gì trông cũng dễ thương và ngầu hết, nhưng nếu có thể, hãy ăn mặc gọn gàng xíu nhé.”
“À? Vâng.”
“Nay là sinh nhật cô ấy, tôi đề xuất cậu nên mang một bó hoa.”
“…Một bó hoa ấy ạ?”
“Nếu là Noah-ssi, khi cầm một bó hoa lớn chắc chắn trông sẽ rất đẹp.”
Một bó hoa hồng đỏ lớn đến mức đầy một vòng tay em ấy. Khung cảnh quá là hoàn hảo. Còn về trang phục, một bộ vest trắng thì… Stop. Cái đó chỉ dành cho dịp kết hôn, đính hôn hoặc ít nhất là khi cầu hôn thôi.
Giờ, tôi bảo cậu ấy mau chuẩn bị sẵn sàng, và vì tôi còn có Haeyeon ở đây nên tôi đã đẩy cậu ấy ra và đi vào thang máy một mình. Tôi đã thử gọi cho Myungwoo nhưng cậu ta lại không bắt máy, chắc là điện thoại bị vô nước rồi.
Không thể đi lên nơi ở trên cùng của toà nhà bằng thang máy. Quy định là phải đi qua cơ sở an ninh một lần ở tầng giữa rồi mới đi tiếp được. Toàn bộ ba tầng trên đã được sửa sang lại thành nhà ở nhưng vẫn còn chưa đầy ½ nữa.
Nhà của Myungwoo nằm trên tầng cao nhất và không rộng lắm. Là bởi cậu ấy có một phòng làm việc riêng và một Lò rèn vàng có thể ra vào bất cứ lúc nào nên cậu ấy chỉ yêu cầu mở rộng nhà bếp, không gian rộng hơn sẽ thừa thãi.
‘Mình có nên bấm chuông không nhỉ?’
Tôi đứng trước cửa và lưỡng lự. Tôi biết mật khẩu, nhưng cậu ấy có nói tâm trạng đang không tốt nên tôi không muốn đi vào lắm. Nhưng nếu lại bấm nữa thì lại kỳ quá. Trong khi tôi đang do dự, cánh cửa bật mở.
“Cậu làm gì đấy, sao không vào?”
“Hả? Không.”
Cậu ấy trông vẫn như thường lệ. Tôi nhấc Chirpie xuống khỏi đầu rồi đi vào. Tôi phải cẩn thận vì nhà Myungwoo thường có đá ma thuật và bột đá ma thuật lăn lóc khắp nơi.
Ánh nắng rọi vào phòng khách, rộng rãi hơn so với kích thước của toàn bộ ngôi nhà. Ngay khi tôi ngồi xuống ghế sofa, Chirpie bắt đầu kêu.
Chip! Chip!
“Không được. Con vừa mới ăn thôi đấy.”
Chip! Chip!
Nó vỗ cánh về phía viên đá ma thuật trên bàn như đang mời gọi vậy. Cảnh tượng nó vỗ đôi cánh nhỏ tí hin đáng yêu đến mức tôi xém thì mềm lòng. Nhưng không nhé. Đó là đá ma thuật cấp A đó, Chirpie à.
“Đây, ăn cái này đi, đợi xíu nha.”
Tôi đút cho nó một viên ma thạch cấp D từ kho đồ. Nó vẫn không thể dời mắt khỏi bàn, nhưng nó đã yên ắng trong giây lát.
“Về chuyện hôm qua.”
Tôi vừa nói vừa quan sát Myungwoo đang mang bát bánh gạo đến.
“Có phải những thợ săn khác đã làm phiền đến cậu trong Lò rèn không?”
“Không nhiều lắm.”
Thứ trong bát là thịt khô thái lát mỏng và trái cây sấy khô. Trông thì giống một lát táo, nhưng bên trong lại là màu đỏ. Ngó bộ cũng không phải quả hồng, vậy cái này là gì?
“Đây là một loại trái cây từ dungeon. Tớ làm vì nó được chứng nhận là có thể ăn được. Cái này cũng sẽ được đưa vào kho đồ.”
“Cả thịt khô nữa à?”
“Không phải. Nhưng một số quái vật cũng có thể ăn được.”
Cấp càng cao thì càng độc, nhưng những quái vật cấp thấp hơn thường rất ngon. Vẫn còn nhiều người phản đối nó, nhưng sau này nó sẽ được bán như một nguyên liệu thực phẩm chất lượng cao. Nó có thể được cất giữ trong kho nên nó cũng thường được sử dụng làm thức ăn cho các cuộc đột kích dungeon.
Ngay cả bây giờ, nước uống mang theo trong các cuộc đột kích thường là nước lấy từ dungeon. Một chai 500ml có giá 10.000 won trên thị trường, bao gồm cả giá của chai. Rẻ hay đắt còn tùy thuộc vào các nguyên liệu từ dungeon được sử dụng để sản xuất chai, cũng như chi phí vận chuyển nước, thử nghiệm và thanh lọc bởi các trị liệu sư.
“Cái này ngon nè.”
Tôi không biết tại sao đồ ăn Myungwoo đưa cho tôi lại luôn ngon lành như này dù chỉ là trái cây sấy khô. Thịt khô mềm và có vị như thịt nướng. Những thứ tôi từng ăn không so được với nó. Chắc là nó đã thuộc một phạm trù khác rồi.
“Nhưng Noah-ssi không nói điều đó với ý chỉ trích cậu đâu, cậu ấy chỉ đang lo thôi, mà, cậu có vẻ đang cảm thấy bị xúc phạm.”
“Không đời nào tớ lại có tâm trạng tốt được.”
Thay vì ăn thịt bò khô, tôi hướng mắt về phía Myungwoo. Ánh mắt tôi bắt gặp Myungwoo đang ngồi dựa lưng vào ghế sofa. Vẻ mặt cậu ấy nghiêm túc như giọng điệu vậy.
“Tớ hối hận vì đã tạo ra Eunhye cho cậu.”
“…Hả?”
“Tớ làm ra Eunhye vì muốn bảo vệ cậu, không phải là để cậu biến nó thành công cụ vứt bỏ sự an toàn của chính cậu.”
“Cái đó…”
“Nếu không có Eunhye, cậu sẽ trốn vào Lò rèn mà không ra mặt.”
Cái đấy thì tôi công nhận. 36 kế chạy là thượng sách mà. Nếu không có cách bảo vệ bản thân, tôi còn lâu mới hành động liều lĩnh.
“Tớ không sao vui vẻ được khi có thể bảo vệ những người khác trong khi lại để người tớ thực sự muốn bảo vệ ở ngoài đó. Dù có là vì món đồ tớ làm ra đi nữa.”
“Chắc chắn không phải lỗi của cậu mà!”
Tôi vội vàng nói.
“Tớ đã được cậu giúp đỡ rất nhiều. Với lại, cậu đã chế tạo món đồ đúng như tớ yêu cầu. Nói thật, đã rất nhiều lần tớ tin Eunhye sẽ bảo hộ tớ khi tớ đảm đương những công việc nguy hiểm. Nhưng nếu không có vật phẩm Myungwoo làm ra, tớ đã không an toàn ngồi ở đây lúc này.”
Cho dù tôi có yên lặng mà sống thì Diarma, Độc Nguyền Long Vương cũng sẽ không để tôi yên. Vì gã đã nhận ra tôi quan trọng với Yoohyun đến mức nào. Sau cùng, chuyện tương tự cũng sẽ xảy ra thôi, và tôi sẽ không thể đánh bại được gã Long Nhân đó nếu không có vật phẩm vô hiệu hóa sát thương.
“Không phải là tớ không biết điều đó, nhưng.”
Myungwoo nhẹ nhàng thở dài.
“Sao cứ nhất thiết phải là cậu, Yoojin-ah?”
“…Hửm?”
“Tớ không thể không nghĩ như vậy. Cậu chỉ cần được bảo vệ an toàn trong cơ sở nuôi dưỡng là được. Có rất nhiều người muốn làm điều đó, bao gồm cả tớ, nên việc đó khả thi đấy.”
“Đó là bởi vì tớ…”
Có một thứ tôi cần lấy lại. Và. Tôi cũng được cho vài thứ nữa. Kỹ năng của tôi, hầu hết những kỹ năng tôi có lúc này…
“…Tớ đã nói rồi mà. Độ khó của dungeon sẽ dần tăng lên, và chúng ta cần phải chuẩn bị đối mặt với điều đó. Và nếu được, tớ cũng muốn nuôi quái vật nữa.”
“Tớ thực sự hy vọng là vậy.”
Myungwoo cố nói thêm điều gì đó, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt của tôi, cậu ấy im lặng. Một khoảng lặng ngắn diễn ra. Tôi đè nén những suy nghĩ sắp nảy ra trong đầu và nói nhẹ nhàng như không có chuyện gì xảy ra.
“Giờ đang rảnh, cậu có định vào dungeon một lúc không?”
Tôi tò mò Bóng chuyền đã chuẩn bị cho tôi cái gì và tôi cũng có một số câu hỏi muốn được giải đáp. Và tôi nghĩ sẽ tốt cho Myungwoo nếu được gặp Bóng chuyền ít nhất một lần. Mặc dù tôi đã đưa ra lời giải thích sơ bộ về hệ thống liên quan đến Ismuar và Lò rèn, nhưng được tận mắt chứng kiến sẽ hay hơn rồi.
Con sứa cũng có nói thợ rèn sẽ là mục tiêu giải cứu. Chắc chắn về mặt nào đó nó là chuyện tốt.
“Chúng ta có thể đến dungeon cấp thấp… Chờ tớ một chút.”
Tôi liên lạc với Haeyeon và hỏi liệu có dungeon cấp thấp nào đang được quản lý mà tôi có thể vào ngay không. Một dungeon dưới quyền quản lý của bang hội có thể vào ngay lập tức mà không cần thực hiện quy trình đấu thầu.
Tôi nhận được một cuộc gọi không lâu sau khi họ nói với tôi rằng có một cái cấp E và tôi có thể vào. Là từ em trai tôi.
[Anh đang định đi vào dungeon à?]
“Ừ. Với Myungwoo. Là để gặp Bóng chuyền.”
Chỉ hai chúng tôi thì không có vấn đề gì cả, dù gì cũng là cấp E thôi. Nhưng để đề phòng, Noah không thể theo vào. Yerimie cũng không nốt. Nhưng rồi Sung Hyunjae lại hiện lên trong tâm trí tôi như một điều hiển nhiên. Tôi muốn gạt đi, nhưng cái bản mặt đó cứ bấu víu đầu óc tôi không tha. Trước đây, tôi đã gọi cho Sung Hyunjae và yêu cầu anh ta cung cấp một dungeon cho tôi. Chỉ cần tôi nói một câu, anh sẽ chuẩn bị sẵn sàng và đến rước tôi luôn.
Chỉ sau một đêm thì không thể thay đổi ngay được nên có lẽ ấn tượng đó sẽ đọng lại trong tâm trí tôi một thời gian.
“Anh nghĩ là nên đưa Peace với Blue theo. Còn Bellaré… Sẽ ổn cả thôi. Hai nhóc đó là đủ rồi.”
Bellaré vẫn còn nhỏ và khá nghịch ngợm nên nếu nó có phấn khích và chạy nhảy lung tung, Myungwoo có thể sẽ bị thương. Cậu ấy không có kỹ năng Kháng độc. Và dù tôi có thể giải độc ngay tắp lự thì phòng vẫn hơn chữa.
[Em đi nữa nhé?]
“Còn em thì sao? Không phải em đang xử lý công việc liên quan đến MKC sao? Nghe nói em đang thử nghiệm vài vật phẩm nhỉ?”
[Ừm, nhưng mà-]
“Anh sẽ quay lại trước bữa tối. Đừng lo quá nhé.”
Yoohyunie do dự một lúc rồi đáp rằng em hiểu rồi. Em ấy đã không còn ngăn cản tôi nhiều như trước nữa, nhưng lo lắng thì vẫn hoàn lo lắng. Thật ra thì tôi cũng không khác gì em ấy cả.
Ngay sau đó, Haeyeon liên lạc với tôi và nói họ sẽ chuẩn bị dungeon và phương tiện di chuyển. Vì Blue đi cùng chúng tôi nên một chiếc xe tải có nhiều chỗ để hành lý đã đến. Cái này hiện tại còn đủ, nhưng mai này khi cô bé lớn hơn, xe tải chở hàng chắc chắn không thể thiếu.
‘Mình có nên có riêng một xe một tài xế luôn không?’
Tôi nghĩ nếu muốn có thì nên thỏa thuận với Haeyeon. Và cũng nên ký một hợp đồng đàng hoàng chứ không phải nói chuyện qua điện thoại như bây giờ.
Điều kiện tiên quyết là tôi cần một ghi chép viên và một kế toán viên. Hiện tại, ngay cả tài sản của mình tổng cộng là bao nhiêu tôi còn không rõ. Thủ tục đăng ký cơ sở nuôi dưỡng là thế nào? Tôi đã giao việc đó cho Haeyeon thì phải…
‘Mình không thể tự làm hết được. Mình vẫn cần những người đó.’
Trong khi chờ dungeon sẵn sàng, tôi nói Do Hamin rằng mình cần tìm một người. Xui xẻo là, gần đây họ đã đổi điện thoại nên Do Hamin không thể tìm ra họ bằng kỹ năng của bản thân, thế nên anh ấy đã nối máy cho tôi với một cơ quan báo cáo tội phạm đáng tin cậy mà anh biết.
Với lại, tôi cần thuê thêm vài người nữa. Để tìm được người khiến tôi có thể tin tưởng ngay từ đầu thật không dễ.
Tôi bước vào tòa nhà dungeon cấp E và gõ cổng ba lần. Ngay khi chúng tôi bước vào trong, Blue nhảy cẫng lên.
Kyaoo!
Nhóc có vẻ kinh ngạc khi giẫm lên tuyết và còn vung chân trước về phía những bông tuyết đang bay phấp phới trên không trung. Cô nhóc chỉ ngạc nhiên trong giây lát và lập tức phấn khích như một chú cún con khi lần đầu nhìn thấy tuyết. Peace đứng cạnh tôi nhìn Blue và vẫy đuôi. Nhìn sao cũng thấy có chút hèn hèn (ý tôi là Blue).
“Cậu không thấy lạnh à?”
“Tớ thấy bình thường.”
Myungwoo nói và không hề mặc chiếc áo khoác ngoài mà tôi đã chuẩn bị sẵn.
“Nhưng ở đây… có hơi lạ.”
“Bởi vì nó không phải một dungeon bình thường.”
“không, ý tớ không phải vậy.”
Myungwoo nheo mắt và nhìn xung quanh.
“…Thật khó mà tin nổi nơi này lại được ai đó tạo ra đấy.”
“Hả?”
“Tương tự… một tòa nhà hay một vật phẩm ấy. Tớ không thể nhận biết hết được, nhưng tớ có thể làm mấy thứ kiểu này.”
Cậu ấy đang nói về gì vậy? Lúc này, tôi nghe tiếng nảy lên bong-bong từ Bóng chuyền. Khi Blue nhìn thấy quả bóng, cô bé vui vẻ tấn công nó rồi bị đánh bật lại.
Kkyak!
[Cục cưng ơi! Uầy, nay còn có thợ rèn à! Chào nha!]
Bóng chuyền tiếp cận Myungwoo và xoay vòng vòng.
“Đây là…”
[Tôi là Người Mới! Tôi đã tạo ra nơi này đó!]
“À, tôi hiểu rồi.”
Myungwoo lịch sự đáp.
“Kỹ năng của cậu tuyệt thật đấy.”
[Nhỉ? Các anh chị cũng không ngờ tôi lại giỏi khoản này luôn mà.]
Người Mới biểu thị rằng nếu cậu có vai thì sẽ nhún nó. Cậu ta từng nói nơi này được tạo ra vì tôi, nhưng khi tôi lắng nghe cuộc trò chuyện giữa họ, khung cảnh xung quanh như bừng lên một nguồn ánh sáng mới. Đây là một khu rừng phủ đầy tuyết, nhưng lại được một đôi tay đắp nặn nên. Nói chính xác thì không gian này là sản phẩm của Bóng chuyền.
‘Dù con người cũng dựng bối cảnh để quay phim.’
Một phiên bản nâng cấp siêu việt của nó… Có cùng loại không nhỉ? Nhưng làm thế nào mà Myungwoo chỉ nhìn thoáng qua đã biết được nơi này không phải tự nhiên mà có?
[Nè cục cưng, vẫn chưa đến thời gian ước định mà, có chuyện gì sao?]
Người Mới nói, rồi chặn khu vực xung quanh tôi. Rõ là cậu ta đang bị dọa, y như một nhà thầu phụ đang bị dí deadline. Nếu xem xét kỹ lại thì, Bóng chuyền này là duy nhất rồi. Cậu ta mạnh mẽ hơn tôi rất rất nhiều, nhưng lại có tình người hơn những Kẻ Hiếu Đạo khác.
…Ngoại trừ những lúc tôi nói về Yoohyunie và Chirpie.
“Tôi muốn hỏi cậu vài điều. Về viên ma thạch trong ngực tôi. Với lại, một số mảnh của Dây xích, của Sung Hyunjae đã rơi vào, thực sự sẽ không có ảnh hưởng gì không?”
Bóng chuyền lắc đầu trước câu hỏi của tôi.
[Ừ. Chỉ một phần nhỏ thôi. Bình thường thì sẽ không có ảnh hưởng gì. Miễn Dây xích vẫn là con người.]
