S-class

Chương 187: Sinh nhật anh Sung nào đó (5)

Trans: sb unknown & Anh Thư

Beta: Anh Thư

“Nè, chú coi chừng bị cảm đó. Dạo này thời tiết đang dần chuyển lạnh đấy, ngoài này còn gió nữa.”

Yerimie có vẻ lo lắng. Vì sắp sang tháng 9 nên nhiệt độ đã giảm xuống. Do đồ tôi cứ bị hỏng hoài nên tôi phải để một vài bộ dự phòng trong kho đồ, nhưng tôi thấy thay đồ ngoài đường thế này không ổn lắm. Chắc là thay áo thôi thì được.

“Sao anh không làm gì đó đi, hả, ngài hội trưởng ơi. Anh không thể căn chỉnh ngọn lửa của mình sao đó để hong khô bọn mình hả?”

Yoohyunie nhướng mày trước câu hỏi của Yerimie.

“Nếu anh tôi có Kháng lửa thì còn được, chứ không thì phải hong khô lâu lắm. Park Yerim, không phải cô biết cách tách nước à?”

Yoohyunie trả lời khi đưa Irin cho tôi. Yerimie bĩu môi.

“…Tôi đã xé toạc một con búp bê khi cố làm vậy.”

“Thấy chưa? Đồ vô dụng.”

“Còn anh thì sao hả, Han Yoohyun! Không có tôi thì anh còn khướt mới tới được đây nhá!”

Cả hai cãi lộn, dừng lại để hỏi tôi có ổn không, rồi lại tiếp tục nhí nhéo. Nhìn hai đứa vậy, khóe môi tôi vô thức nhếch lên. Lồng ngực tôi nhoi nhói.

Mỗi sáng thức dậy, tôi sẽ nghe âm thanh vui vẻ của chúng và nhìn thấy những gương mặt hạnh phúc ấy. Cả hai đứa sẽ luôn tranh nhau làm người đầu tiên chào buổi sáng tôi. Bọn tôi sẽ ăn cùng nhau, tiễn nhau ra cửa, và nếu không có kế hoạch gì đặc biệt thì sẽ cùng nhau ăn trưa luôn. Yoohyunie có thể sẽ nói ‘Park Yerim có lớp phụ đạo, nên em đến một mình’, hay Yerimie có thể nói ‘Han Yoohyun bận nên cháu đến mình thôi.’ Nếu cả hai đều không đến được, tôi sẽ luôn nhận được cuộc gọi báo về.

Tôi sẽ dành một ngày của mình để mà chăm sóc mấy đứa nhóc quái vậy, thăm Myungwoo với Noah hay nghe báo cáo thí nghiệm hiện trường từ đội của Seok Hayan, và vào buổi tối, ngôi nhà sẽ lại ồn ào lần nữa.

Những gương mặt ấy sẽ luôn nhìn tôi, luôn mỉm cười, luôn hạnh phúc. Một ngày, hai ngày, những ngày sau đó và sau đó nữa. Về sau và mãi mãi.

Tôi vẫn còn những gánh nặng, tôi còn lo lắng về tương lai và có những thứ tôi sẽ chẳng thể nào buông bỏ được. Dù cho có vậy, trái tim tôi đã dần bình yên.

Có lẽ đó là lý do vì sao tôi không vui với thái độ của mình với Sung Hyunjae.

‘Mình đã quá quen với việc cúi đầu với người khác rồi.’

Nếu khi ấy tôi chỉ còn lại một mình, tôi sẽ không mâu thuẫn đến vậy. Nhưng ai cũng bảo họ thích tôi. Sung Hyunjae đúng là một người rất tuyệt vời, nhưng những người yêu quý tôi cũng chẳng kém cạnh gì mấy. Nhưng dù có hành động theo ý muốn của tôi, dù Yoohyunie đang giữ lấy ngay sau lưng tôi, tôi chưa muốn vứt bỏ bản thân đi như vậy.

Tôi đã phản kháng bộc phát khi ấy, và đến hiện tại tôi vẫn còn lo.

‘Nhưng anh ta đã nhượng bộ.’

Tôi đã chuẩn bị trước, nhưng vẫn hơi bất ngờ. Tôi chắc chắn sẽ đồng ý lấy mảnh vỡ của Sung Hyunjae, nhưng tôi thậm chí còn kết hợp chúng lại dù là tôi đã đánh cắp chúng cơ. Tôi không ngờ anh ta lại chấp nhận tôi chống chế dễ dàng như vậy.

Tôi đột ngột quay đầu lại và thấy người đàn ông đó đang nhìn chằm chằm vào đại dương. Do đang ướt sũng, vẻ ngoài của anh ta đáng lẽ phải có phần đi xuống nhưng phong thái ung dung đó lại không biểu hiện như vậy. Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của tôi, anh ta quay qua và cười không nói gì.

Trông anh ta…nói sao đây nhỉ? Lần đầu tiên, Sung Hyunjae rất ra dáng một con người. Tất nhiên, không thể nói là khoảng cách giữa bọn tôi đã thu hẹp lại được. Anh ta là kiểu người khác biệt đến nỗi có thể nói rằng tôi với anh ta ở hai bên bờ thế giới. Dù vậy thì, có gì đó hơi…mới mẻ về anh ta, lúc này.

Tôi cũng khá là tò mò, rằng con người ấy như thế nào. Kỹ năng, năng lực, thợ săn cấp S, hội trưởng, vân vân. Tôi biết kha khá về mặt đó của anh ta, nhưng còn lại thì tôi chẳng biết gì. Có vài tháng tôi thường gặp anh ta và có gần gũi hơn, nhưng tôi vẫn gần như chẳng biết gì về khía cạnh đời thường kia của anh ta. Cái người đó tất nhiên phải có cả bố mẹ rồi. Và anh ta cũng phải có cả tuổi thơ nữa. Cuộc đời anh ta đã từng trải qua khó khăn nào chưa? Dù tôi không thể tượng tượng được hình ảnh đó của anh ta.

“Đừng cười, tôi sẽ có thiện cảm với anh mất.”

“Chẳng phải cậu đã vậy từ lâu rồi sao?”

“Không có tí ti nào nhé.”

“Tôi đã nghe vậy mà.”

Anh ta nói cái thứ nhảm nhí gì vậy. Tôi chẳng thế nói gì với cái gương mặt tươi cười đó, nên quay đi. Ài, mệt thật đấy.

Chúng tôi đến một cửa hàng tiện lợi ở bên một con đường tối tăm. Cửa tiệm không lớn nhưng có bàn cạnh tường để chúng tôi ngồi ăn. Nhân viên bán thời gian của tiệm đang xếp đồ trên kệ khựng lại khi thấy chúng tôi. Anh ta chắc bất ngờ lắm. Sau khi quay lại quầy giả bộ không nhìn, anh ta liếc bọn tôi.

“Chắc do trễ rồi nên không còn lại gì mấy.”

Yerimie bảo con bé sẽ lấy một thanh chả cá. Ở đấy không còn hộp cơm nào cả mà chỉ còn vài miếng cơm nắm. Trong khi tôi càn quét đám cơm nắm thì Yerimie lấy mì tôm và than thở chỗ này chẳng có miếng phô mai nào.

May thay là ví tôi vẫn còn đó, nhưng nó ướt nhẹp, tất nhiên rồi, và điện thoại tôi thì chết ngắc, nên hẳn là thẻ ngân hàng của tôi cũng không ổn đâu. Tôi tội lỗi cẫn thận tách hai tờ 50.000 won nát bươm ra đặt lên bàn,

“Xin hãy coi phần thừa là tiền dọn dẹp nhé. Tôi có thể mượn điện thoại anh được không?”

Cậu nhân viên tốt bụng cho tôi mượn điện thoại. Khi tôi gọi Haeyeon, tôi được nối máy tới Seok Simyung. Tôi báo với anh ta tình hình và hỏi tình hình an toàn của mọi người trong Lò Rèn sao rồi.

[Ừ, họ đã được giải cứu cả rồi.]

Có vẻ như đội cứu hộ đã lên đường ngay sau khi con tàu chìm. Tôi tự hỏi họ đã làm như thế nào, vì cả đám đang giữa biển mà, nhưng có vẻ như Liette đã biến thành rồng và cho họ cưỡi nhờ. Có cả Noah có cánh nữa, nên nếu đội cứu hộ không tới thì họ vẫn có thể vào bờ dễ dàng.

Tôi hỏi cậu nhanh viên vị trí của bọn tôi và nói lại với Seok Simyung. May thay, cũng không xa Seoul lắm.

“Họ sẽ đến trong vòng một tiếng. Tôi cũng sẽ liên hệ với Sesung.”

Bọn tôi cứ ở yên tại đây thì tốt hơn là đi lòng vòng xung quanh. Trong khi Yerimie lấy nước nóng làm mì tôm thì tôi đặt cơm nắm lên bàn. Tôi cũng đưa một cái cho anh Sung nào đó kia nữa. ‘Nếu tôi nghe theo trái tim mình, anh chắc chắn sẽ chết đói,’ là những gì tôi muốn nói, nhưng hôm nay vẫn là sinh nhật anh ta.

‘…nhưng mà bọn mình có nhất thiết phải ăn cơm nắm không?’

Để phòng hờ thôi, tôi nhìn lại Sung Hyunjae. Bàn tay to lớn của anh ta cầm lấy miếng cơm nắm trông có vẻ mất tự nhiên. Tất nhiên rồi. Đây có phải lần đầu tiên của anh ta không nhỉ? Anh ta không biết gỡ vỏ ra như thế nào nữa cơ.

Đột nhiên, trái tim tôi đập mạnh.

“Ăn được đấy, nên ăn đi.”

Nhanh lên. Sung Hyunjae, đang nhìn tôi, nhìn xuống lại miếng cơm nắm. Nhanh lên, bóc vỏ nó ra đi. Hay anh tính nhét nó vô lò vi sóng như bắp rang bơ?

Tay còn lại của Sung Hyunjae đặt lên miếng cơm nắm, cầm lấy đầu kia và lật nó lại, làm lộ ra phần hình ảnh hướng dẫn bên dưới. Không thể tin được.

“Anh thật sự đang đọc hướng dẫn đấy à!”

“Không phải nó được làm ra để đọc hay sao?”

Đúng là vậy nhưng! Anh thật sự nhìn nó như thế à! Dưới ánh mắt bị phản bội của tôi, Sung Hyunjae kéo sợi dây đỏ như hướng dẫn trên bao bì. Rồi anh ta kéo hai miếng bọc nhựa sang hai bên gọn ghẽ. Ôi, thất vọng thật. Tôi không thể không cảm thấy tiếc nuối, nhưng rồi tôi nghe tiếng Yerimie đầy thích thú.

“Han Yoohyun, anh còn không biết ăn cơm nắm bình thường à?!”

Không, sao lại dí Yoohyunie của chúng ta chứ. Vội quay sang, ánh mắt tôi chạm vào miếng cơm trần không rong biển. Yoohyunie đang nhìn miếng cơm nắm của mình hơi ngại ngùng.

“Không sao, để anh làm cho.”

“Sao anh lại không biết vậy? Ngài hội trưởng à, anh chưa ăn cơm nắm bao giờ sao?”

“Hyung bảo tôi nên ăn đồ ăn đàng hoàng.”

Yoohyunie đáp lại câu nói ngạc nhiên của Yerimie.

“Nhưng trước khi thức tỉnh thì anh không phải là một học sinh trung học bình thường à? Đây là cơm nắm của cửa hàng tiện lợi, ăn như đồ ăn nhẹ thôi mà. Còn gì nữa? Anh chưa ăn mì tôm bao giờ luôn đúng không?”

“Chưa.”

Nghe vậy, Yerimie há to mồm. Má ơi, con bé cười to khiếp.

“Wow, ahjussi! Thật đấy à? Han Yoohyun chưa bao giờ ăn mì tôm luôn?”

“Ài, không phải chưa ăn bao giờ, tôi có từng nấu mỳ gói vài lần ở nhà. Nhưng không tốt cho sức khỏe đâu. Tuổi dậy thì thì phải ăn uống đàng hoàng chứ.”

Đang phát triển mà, trong thời kỳ đó thì phải coi sóc bản thân cẩn thận chứ?

“…Vậy anh không tò mò à? Có nhiều thứ bán hết mất rồi nên tôi không cho ngài hội trưởng của chúng ta thưởng thức mỹ vị cửa hàng tiện lợi được.”

Yerimie tiếc nuối đẩy hộp mì của cô bé qua cho tôi.

“Dùng chút súp ấm đi chú.”

“Cảm ơn nhóc.”

“Han Yoohyun, anh có muốn thử mì tôm không? Tôi sẽ đặc biệt pha nước cho anh. Anh có biết là đổ nước vào rồi phải chờ không?”

“Tôi biết.”

“Anh có biết mỳ lạnh cay không? Cách làm có hơi phức tạp vì anh phải đổ nước đi, sau đó bỏ sốt vào. Còn rabokki thì sao? Anh ăn tteokbokki bao giờ chưa? À, đừng nói tôi anh chưa từng ăn hamburger bao giờ nhé?”

Hamburger…thằng bé từng ăn chưa nhỉ? Tôi không nhớ mình có mua nó cho em ấy. Nhưng thỉnh thoảng tôi sẽ gọi gà rán.

“Anh Sung có thích mì tôm không nhỉ?”

Anh ta mang cái khí chất như thể chưa từng ăn mỳ tôm bao giờ. Mà anh ta ăn hết miếng cơm nắm của mình rồi. Tự anh ta phá cả buổi tiệc sinh nhật của mình chứ ai, nhưng sinh nhật thì vẫn là sinh nhật, nên hơi xíu xiu đáng tiếc thật. Mì tôm với cơm thì không được sinh nhật cho lắm…Dù là có là cho một kẻ đáng ghét như anh ta, để ngày sinh nhật trôi đi thế này thì khó chịu thật. Cá kẻ có buổi tiệc sinh nhật nổ tung, nhưng, ừm.

“Chờ xíu nhé.”

Tôi quay đi trước khi Sung Hyunjae kịp trả lời. Trên kệ vẫn còn bánh. Tôi chọn một miếng tiramisu và hỏi nhân viên xem họ có nến không. Không có nên sinh nhật, nhưng họ có nến bình thường. Thôi sao cũng được, không vấn đề gì.

Tôi bóc bánh và đặt lên bàn, cắm nến vào giữa. Dù không tình nguyện lắm nhưng Yoohyunie vẫn thắp nến. Trông buồn cười lắm nhưng nó vẫn là bánh có nến.

“Mừng ngày sinh nhật của anh~ Mừng ngày sinh nhật của anh~ Mừng ngày anh Sung sinh ra đời~”

Sao không ai hát với tôi vậy? Ngại quá. Yerim-ah, đừng có nhìn tôi như vậy nữa, tôi đã ngại lắm rồi.

“Rồi, anh hãy thổi nển rồi ước đi.”

“Ước gì bây giờ?”

“Anh không có gì muốn ước ư?”

“À…”

“Đại khái là, bây giờ muốn làm gì thì cứ nghĩ trong đầu rồi thổi nến thôi.”

Sung Hyunjae nhìn tôi một lúc trước khi thổi tắt nến. Mọi người, vỗ tay đi. Tôi thật sự ngại lắm rồi. Đáng lẽ tôi không nên làm vậy.

Chẳng bao lâu sau, những chiếc xe nối đuôi đến. Từ Haeyeon đến Sesung, và thậm chí cả Hiệp hội Thợ săn. Khi nhìn thấy khuôn mặt của Song Taewon, tôi cảm thấy tội lỗi dâng trào. Mọi chuyện có lẽ đã suôn sẻ hơn nếu không có tôi xen vào…Chắc vậy, nhỉ? Tôi nghĩ anh ta có thể đằng nào cũng muốn nổ thử.

“Tôi thấy mình nói cái này hơi nhiều rồi nhưng nếu anh cần giúp gì, xin hãy cứ nói tôi biết.”

Song Taewon khẽ lắc đầu trước lời nói của tôi.

“Không sao đâu. Trước hết, không có thiệt hại gì đối với người chưa thức tỉnh nên tôi không có nhiều việc phải làm. Hiệp hội sẽ đưa ra hình phạt thích đáng sau khi tôi báo cáo.”

“Thật may là chuyện xảy ra trên biển.”

“…Chắc vậy.”

Song Taewon trông còn mệt mỏi hơn khi nhìn thấy Sung Hyunjae. Chỉ cần nhìn bản mặt nhau là đã thấy mệt. Tôi hiểu.

“Ngài cục trưởng Song Taewon, có lẽ anh biết nhiều về Hội trưởng Sesung hơn tôi phải không?”

Tôi chợt hỏi. Hai người họ đã dính dáng đến nhau gần ba năm rồi, nên dù có muốn hay không thì anh ta cũng phải biết gì đó. Và sau này, anh ta cũng truyền lại kỹ năng của mình cho anh ta. Tại sao anh ta lại làm vậy? Tôi vẫn không biết và vẫn tò mò.

“Tôi không biết rõ lắm.”

“Nhưng hẳn anh đã thấy gì đó từ anh ta chứ.”

“Dù có cho tôi thêm 10 năm nữa, tôi cũng không tự tin mình có thể trả lời.”

Song Taewon lại nhìn tôi, ánh mắt vẫn như mọi khi, cực kỳ nghiêm túc.

“Han Yoojin-ssi cũng khó hiểu theo một cách khác.”

“Tôi còn tương đối bình thường so với anh ta đó.”

Những gì tôi muốn là đơn giản và bình thường. Tôi cũng không thực sự đặc biệt đến thế. Tôi luôn là như vậy. Chỉ là những người tôi yêu quý đều đặc biệt thôi. Tôi chỉ đang đấu tranh để theo kịp, bởi vì tôi không muốn đánh mất họ.

“Han Yoojin-gun.”

Sung Hyunjae tiếp cận chúng tôi và cầm trên tay một chiếc điện thoại. Tôi thấy anh ta đang định đổi tên tôi trong danh sách số điện thoại của anh ta.

“Cậu có yêu cầu gì không?”

“…Anh đang hỏi tôi sao?”

“Vậy tôi nên hỏi ai đây?”

Anh ta đã xoá biệt danh ‘Vật phẩm’ trước đó của tôi. Đôi mắt Sung Hyunjae nhìn chằm chằm vào tôi, giọng nói anh ta nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt lại không như vậy. Nó rất nặng nề. Nếu thứ anh ta đang sở hữu không phải một đồ vật có thể được sở hữu, anh ta có thể còn đối xử tệ hơn trước. Một lỗi nhỏ cũng có thể dẫn đến sự trả thù không dứt.

Bởi vì đó chính là ý nghĩa của việc đứng ngang hàng với nhau. Nhân từ và rộng lượng là thái độ đối với kẻ dưới tầm.

Tôi cầm lấy cái điện thoại đó. Nếu tôi dùng lại cái tên cũ, bọn tôi vẫn sẽ như vậy.

Tôi quay đầu lại, Yoohyunie đang nói chuyện với Seok Simyung, Yerimie đang đá đất bên cạnh, nhìn thẳng vào mặt tôi và mỉm cười rạng rỡ.

“Đây.”

Tôi gõ bàn phím vài lần và đưa điện thoại lại cho Sung Hyunjae.

“Chúng ta sẽ là đối tác kinh doanh, hai chúng ta. Hi vọng chúng ta có thể hợp tác suôn sẻ trong tương lai, Sung Hyunjae-ssi.”

“Tôi rất mong đợi điều đó.”

Mong đợi, nghe có vẻ đáng sợ. Sung Hyunjae nhìn vào điện thoại của mình và thay đổi tên một chút: ‘Đối tác của tôi’.

“…Sao anh cứ cố chấp với cái đó vậy?”

Tôi cố phản đối nhưng anh ta đã quay đi mà không thèm nghe. Song Taewon nhìn tôi với vẻ mặt phức tạp khi tôi thở dài. Dường như anh muốn nói điều gì đó nhưng sau cùng lại thôi.

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments