S-class

Chương 183: Sinh nhật của anh Sung nào đó (1)

Trans: Đan

Beta: Quỳnh

“Chiếc váy màu xanh đó dễ thương nhỉ? Tôi nghĩ nhóc sẽ thích nó, Yerim-ah.”

“Tôi cũng có gu riêng cho những thứ tôi sẽ mặc và những thứ tôi chỉ ngắm nhé. Vả lại, đó là loại váy mà tôi sẽ mặc cho búp bê của mình.”

Yerimie, người vừa nói xong, đang mặc một chiếc áo đuôi tôm được thiết kế riêng. Trong lúc chuẩn bị, Yerimie nói rằng hồi ở Hồng Kông, nhóc ấy đã rất muốn thử một thứ gì đó tương tự nên đã đặt hàng. Và thay vì thắt nơ thì nhóc ấy lại đeo một chiếc trâm cài màu xanh lam cùng tông với đôi khuyên tai.

“Hay là chú không thích bộ tôi đang mặc.”

“Không có. Trông nó rất ngầu và dễ thương mà.”

Đó là bộ dạng có thể dễ dàng thu hút sự chú ý của mọi người dù là ở bất cứ dịp nào. Mấy người khác cũng vậy.

‘…Mình bỗng thấy ngượng vì phải đi bên cạnh họ.”

Yoohyunie thì không còn gì để nói, Noah thì trông lấp lánh hơn bao giờ hết, còn Myungwoo từ lúc nào đã đến bên cạnh tôi. Đứng bên cạnh nhiều mỹ nam mặc vest nổi bật xếp thành hàng, cảm giác như tôi đang tham dự một lễ trao giải vậy.

Bên cạnh chúng tôi, Moon Hyuna đang mặc váy dạ hội. Kiểu tóc cạo nửa đầu của cô ấy tưởng như không hợp với bộ váy, nhưng không ngờ việc có bộ tóc không phù hợp lại khiến tổng thể trông rất ngầu hơn. Mặc dù chắc chắn là cô ấy đang khoác trên mình một chiếc váy nhưng nó lại tỏa ra rất nhiều khí chất.

‘Trông mình có lạc quẻ quá không nhỉ?’

Tôi tự nhìn mình trong gương và đúng như tôi dự đoán thì tuy là ăn mặc khác đi nhưng sự khác biệt về bản chất của chúng tôi lại không thể thay đổi. Dù sao thì sáu người chúng tôi đã tập trung lại ở bãi đáp trực thăng.

Bữa tiệc sinh nhật của Sung Hyunjae được tổ chức trên một du thuyền. Lý do mà nhiều khách sạn bị bỏ qua để tổ chức tiệc trên tàu ít nhiều chính là vì lý do an toàn. Ngay cả khi những cấp S từ trong nước sẽ tập trung lại ở một chỗ, vẫn có những lo ngại nhất định về một vụ tai nạn sẽ xảy ra, nhất là khi có thêm thợ săn nước ngoài.

Năm ngoái, tiệc sinh nhật đã được tổ chức tại một khách sạn hẻo lánh, nhưng cuối cùng lại xảy ra một cuộc chiến giữa các thợ săn cấp S. Mọi chuyện được che đậy rằng đã có một vụ nổ do rò rỉ khí ga. Kể từ đó, đã có một khuyến nghị rằng khi có nhiều thợ săn cấp S tập trung tại một địa điểm vào những dịp trang trọng thì họ nên tổ chức ở nơi nào đó không có dân cư hay nhà ở trong bán kính 1km.

Nếu sự cố lặp lại thì lần sau sẽ không chỉ là khuyến nghị nữa. Đặc biệt là khi có sự tham gia của các thợ săn nước ngoài nó nên chúng tôi đã quyết định ra khơi. Không có khách sạn tử tế nào mà không gần nhà dân hết.

Trực thăng hạ xuống khiến Yerim phải ôm thật chặt món quà phải đem tặng.

“Tôi đã mua cuốn sách mà chú gợi ý.”

Yerimie nhìn tôi và tiếp tục nói.

“Đan len siêu dễ cho người mới bắt đầu, Các mẫu đan trang trí đa dạng từ Bắc tới Âu, Các kiểu và mẫu đan đẹp. Dù kết quả là tôi đã dùng quá mười nghìn won (245k).”

“Đáng tiền lắm. Anh ta sẽ thích chúng thôi.”

Chẳng phải đây là món quà mà anh ta đang cần nhất bây giờ sao? Tôi đã tặng anh ta số len đủ để anh ta không cảm thấy nhàm chán tới tận năm sau. Tôi quay đầu lại và nhìn Yoohyunie.

“Em tính tặng gì vậy?”

“Em không biết, có lẽ các trợ lý đã chuẩn bị một thứ gì đó thích hợp.”

Em ấy nói như thể mình không hề quan tâm đến món quà. Dù sao thì đây cũng là một món quà sinh nhật mà. Dù xem ra Moon Hyuna cũng không tự tay đóng gói nó. Myungwoo chỉ đơn giản làm một vài vật phẩm bắt giữ và vật phẩm bay dùng một lần, cậu ấy cũng tặng luôn phần của Noah nữa.

“Năm ngoái thì sao?”

“Năm ngoái em không đi, thợ săn Kim Sunghan đã đi thay.”

“Em không đi sao? Họ nói đây là cơ hội tốt để trao đổi thông tin mà.”

Yoohyunie cúi đầu về phía tôi và thì thầm. Tiếng trực thăng ồn ào đến mức mà không ai có thể nghe thấy.

“Lúc đó anh bị thương mà.”

Tôi hả? Thực tế nó là chuyện xảy ra một năm trước nhưng đối với tôi thì nó là 6 năm trước nên tôi cũng không nhớ rõ lắm.

“…Lúc đó vẫn còn những tên khốn đang rình mò xung quanh xem liệu chúng có thể khai thác được gì từ xung quanh em hay không.”

Nghe xong tôi chợt nhớ chuyện xưa. Tuy chúng chỉ là những kẻ lừa đảo thông thường mà thôi. Bọn chúng đã tiếp cận tôi với lý do nào đó và thấy rằng tôi chẳng có giá trị gì. Vậy nên chúng đã dùng bạo lực.

“Vậy thì sao đôi khi cũng sẽ có những việc như này xảy ra mà, em tính tự mình can thiệp hết sao? Chúng chỉ là những kẻ vô dụng thôi, đáng lẽ ra em nên đến dự bữa tiệc sinh nhật.”

“Vào lúc đó, nếu em đến dự với tâm trạng như vậy thì sẽ có hại hơn là có lợi… Em xin lỗi.”

“Đừng nói như thế, em đã làm tất cả để bảo vệ anh mà. Anh mới là người nên xin lỗi.”

“Tại sao anh lại xin lỗi cơ chứ?”

Yoohyunie hỏi lại với giọng điệu khó hiểu. Tất nhiên rằng tôi bị thương chính là vì sự nổi tiếng của em ấy nhưng…

“Chỉ là…”

Tôi ngước lên nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của em ấy.

“…Dạo này em ổn chứ?”

“Vâng?”

“Em có gặp phải khó khăn gì hoặc phải chịu đựng gì không?”

Yoohyunie cân nhắc một chút rồi mở miệng.

“Ít nhất là bây giờ thì em ổn.”

Tất nhiên không phải là em ấy chưa bao giờ cảm thấy như vậy. Tôi muốn hỏi một cách đàng hoàng hơn nhưng đồng thời tôi cũng muốn tránh né đó. Nếu không có kháng sợ hãi thì thậm chí tôi còn không thể đặt ra những câu hỏi vòng vo như thế này.

Có thể xảy ra vài trường hợp mà Yoohyunie phải kiềm chế gì đó vì bản thân tôi, à không, chắc chắn có.

“Chú đang lẩm bẩm gì vậy?”

Sau đó, Yerimie bước tới gần và hỏi. Trong lúc tôi im lặng suy nghĩ thì cô nhóc trông có vẻ nghi ngờ. Đừng nên suy nghĩ quá nhiều, tạm thời bỏ qua chủ đề này đã. Mặc dù tôi cũng sẽ đào nó lên sớm thôi.

“Nhìn lạ lẫm thật đó.”

Moon Hyuna, đang nhìn chúng tôi và lắc đầu.

“Thấy cậu chủ nhỏ bám vào người khác như cún con là hình ảnh tôi chưa bao giờ tưởng tượng được đâu.”

Ý cô là sao cún con ư? Tất nhiên là Yoohyunie rất dễ thương nhưng.

“Em ấy vốn rất tốt bụng từ bé mà.”

“Hyung-nim có biết rằng vì sao mà Anh Chàng Tốt Bụng Dễ Thương của anh cố giết chết tên Yoon Kyungsoo không? Lúc đầu tên khốn đó đã hành động như một lão già trịch thượng, tiến đến cậu chủ để cố thể hiện uy quyền và xoa đầu cậu ấy.”

“Chuyện đó xảy ra bởi vì tôi mất cảnh giác.”

Yoohyunie gay gắt nói. Yerimie cố gắng nín cười vì nếu không thì chúng ta sẽ gặp đại nạn trước khi kịp cất cánh mất.

“Trước đây hay kể từ đó chưa có ai dám làm điều tương tự cả. Tất nhiên là ngoại trừ hyung ra.”

“Sau đó cậu chủ ngơ ngác một lúc và vung kiếm cắt phăng cổ tên khốn đó. Nhưng vì là cấp S nên Yoon Kyungsoo đã đỡ được, anh ta đã tránh nó bằng cả mạng sống của mình đấy.

‘Nó thực sự khá đáng xem mà’. Moon Hyuna nói rồi cười khúc khích.

“Anh ta bị một người trẻ tuổi hơn mình đuổi giết và mấy câu nói như kiểu ‘Yoon Kyungsoo chạy như chết để trốn thoát’ đã được lan truyền rất nhiều. Nguyên nhân khiến hắn ta không thể phát triển thêm là vì hắn ta bị thương quá nặng đó. Thật nực cười khi bị một thằng nhóc đánh túi bụi, giờ cậu chủ chỉ cần nhe răng thôi là tên đó cũng sợ phát khiếp rồi.”

Đó là lý do mà khi nhắc tới Yoohyunie, Yoon Kyungsoo nghiến răng ken két như vậy hả? Tôi cũng đoán vậy mà giờ khi biết chi tiết hơn rồi, tôi lại cảm thấy tên khốn đó đúng là tự làm tự chịu mà.

Đến cuối cùng thì Yerimie đã không thể nhịn được mà cười phì lên.

“Hay để tôi xoa đầu anh một lần nữa nhé, ngài hội trưởng.”

“Yerim-ah.”

Tôi nhanh chóng ôm Yoohyunie vào lòng. Em đừng để bị cuốn vào những lời khiêu khích của một đứa trẻ chứ? May mắn thay em ấy chỉ nhìn Yerimie một cách lạnh lùng và phớt lờ cô nhóc.

Trong lúc đó công tác chuẩn bị cất cánh đã hoàn tất và chiếc trực thăng chở chúng tôi đã cất cánh.

Một lúc sau tôi đã thấy một du thuyền đắt tới lố lăng tỏa sáng trên biển. Kể cả là thuê thì cũng không chỉ một hai xu, nó phải đắt hơn nhiều so với một cái khách sạn đó.

Ngay khi trực thăng theo tín hiệu và hạ cánh xuống tàu, Yoohyunie ngồi bên cạnh và nói.

“Mấy ngày rồi anh không dùng Eunhye nên chắc đã sạc đầy rồi nhỉ? Sử dụng nó đi anh.”

“Eunhye?”

“Vâng, anh cũng có thể sử dụng kỹ năng Chủ nhiệm mầm non của mình.”

… Đây không phải là sinh nhật của Sung Hyunjae hay sao? Chứ không phải bản thử nhiệm cuộc thi cấp S hả? Ừ thì tôi cũng quyết định sử dụng và truyền kỹ năng Chủ nhiệm của mình lên Yoohyunie. Bước xuống bãi đáp, tôi thấy một khuôn mặt quen thuộc, đó là Song Taewon.

Thoại nhìn thì anh ấy chỉ ăn mặc gọn gàng trong một bộ vest đơn giản không xa xỉ. Dù thế nào đi chăng nữa, với một thân hình đẹp như vậy thì ngay cả một bộ trang phục khiêm tốn trông cũng rất ổn trên người anh. Nhưng về mặt của anh ta giống như là một người làm thêm ngoài giờ chứ không phải là một người đến tham gia bữa tiệc. Về mặt kỹ thuật thì nó đúng là giống như làm việc ngoài giờ thật.

‘Anh ấy có thể nghỉ ngơi ở nhà mà.’

Chúng tôi không tổ chức ở trên đất liền mà tổ chức ở trên biển. Ngay cả khi một cơn thịnh nộ xảy ra thì cũng sẽ không có khả năng gây thiệt hại cho dân thường. Nhưng vì tính cách của Song Taewon, anh ấy biết được rằng có nhiều cấp S tập trung trên biển nên sẽ không thể yên tâm nằm xuống và gác chân đi ngủ được. Thật sự là một người sẽ làm việc đến chết mất.

‘Đó có lẽ là lý do mà Sung Hyunjae để tâm đến anh ấy.’

Không phải không có chuyện cấp S trực thuộc nhà nước ở các quốc gia khác. Tuy nhiên, Song Taewon là người duy nhất như vậy có tính cách như Song Taewon.

Cấp S trực thuộc nhà nước của các quốc gia khác là những anh hùng. Những anh hùng đó bảo vệ và phục vụ đất nước theo ý mình chứ không phải là tuân theo mệnh lệnh của ai đó. Đặc biệt là ở Hoa Kỳ, nơi việc tôn thờ anh hùng rất mạnh mẽ, thì họ thường có xu hướng như vậy. Những cấp S nước ngoài chỉ trực thuộc nhà nước trên danh nghĩa và hoàn toàn độc lập, so với Song Taewon, người thực sự hành động như một quan chức nhà nước, thì hoàn toàn khác nhau.

Tuy nhiên, việc nhìn thấy anh ấy suốt ba năm cũng sẽ khiến Sung Hyunjae dần dần chán ghét, nhưng gần đây anh ấy cũng bị ảnh hưởng bởi tôi.

‘Hơn nữa, đối với Sung Hyunjae trước khi hồi quy, Song Taewon là người đã chết.’

Anh ấy thậm chí còn truyền lại kỹ năng cho anh ta trước khi chết. Nếu Sung Hyunjae cảm thấy dejávu đối với những thứ trước khi hồi quy, thì anh ta sẽ cảm thấy Song Taewon đặc biệt khác. Một người đàn ông đã chết đang đi lại trước mặt anh ta và từng chút từng chút một thay đổi. Chắc hẳn anh ta cảm thấy rất mới lạ.

“Anh phải cất công đến tận đây vì chúng tôi, thực sự làm phiền anh rồi.”

Nghe tôi nói xong, ánh mắt lịch sự nhưng phức tạp của Song Taewon hướng về phía tôi. Khiến tôi cảm thấy như mình là tên ngốc lều lĩnh mà không hiểu gì cả. Có lẽ ban đầu cái nhìn của anh ấy về tôi là như vậy.

“Han Yoojin-ssi cũng đến sao?”

“Lần này tôi thực sự vô tội đó.”

Tôi chỉ tham dự bữa tiệc sinh nhật và tặng quà. Tuy nhiên, nói một cách cụ thể thì nó giống như một khoản hối lộ hơn. Dù sao thì lần này tôi đi không mang theo một âm mưu gì cả mà thực sự chỉ tham dự tiệc một cách bình thường, chỉ vậy thôi.

“Han Yoojin-ssi nên ý thức rõ hơn về cách mọi người nhìn nhận mình.”

Tôi biết rằng tôi có thể làm được nhiều việc hữu ích nhưng tôi có cảm giác như những người tham dự bữa tiệc sẽ quan tâm tới Myungwoo hơn tôi. Ngoài việc nuôi dưỡng ma thú và kiểm tra cấp độ Thức tỉnh, nhiều khả năng của tôi vẫn chưa được biết đến. Nói đúng hơn thì, Myungwoo với khả năng chế tạo vũ khí cấp S sẽ được chú ý hơn.

“Anh không cần phải lo lắng đâu, cục trưởng Song.”

Moon Hyuna xen vào với nụ cười toe toét.

“Nếu có tin khốn nào dám đến tìm cậu ấy thì tôi sẽ gập đôi chúng lại một cách gọn gàng và ném xuống biển.”

“Cô không được làm điều đó đâu.”

Song Taewon nói với một tiếng thở dài.

“Bất kỳ lúc nào có thể, tôi mong mọi người hãy báo cáo tôi thay vì sử dụng bạo lực. Ngay cả khi phải sử dụng bạo lực, vui lòng báo cáo lại chi tiết ngọn nguồn. Những thợ săn cấp S nước ngoài được đánh giá là có nguy cơ cao sẽ bị cấm nhập cảnh và bị cảnh cáo.”

Sau đó, anh ấy lấy ra danh sách người tham dự từ trong kho đồ của mình. Song Taewon từ từ di chuyển ánh mắt qua tôi, Yoohyunie, Yerimie, Myungwoo và Noah để kiểm tra. Sau đó dùng bút tích đánh dấu danh sách. Anh ấy cũng quay lại nhìn tôi lần cuối và nói.

“Xin hãy cẩn thận.”

“Vâng tôi sẽ cố gắng chăm sóc bản thân thật tốt để anh không phải lo lắng.”

Chúng tôi đi ngang qua Song Taewon và bước vào. Khi đang đi dọc hành lang, Moon Hyuna nói.

“Yerimie, lấy vũ khí ra.”

“Vâng, chị!”

Đợi một chút, vũ khí ư? Moon Hyuna không lấy cây thương khổng lồ của mình mà cầm ra một cây thương mảnh khảnh chỉ cao hơn cô một chút trong tay. Yerimie cũng lấy ra thương Băng Thụ và quấn chiếc khăn choàng sang phía tay trái. Ngay cả Yoohyunie cũng lấy ra một con dao.

“Mọi người tính chiến đấu ở đây sao?”

Trước câu hỏi của tôi, Yoohyunie nhún vai.

“Năm ngoái em không đến nên em không chắc. Nhưng với một nơi thế này được sắp xếp sẵn như này thì gần như không có cơ hội để mọi việc diễn ra như bình thường.”

“Đúng vậy, hyung-nim. Đây là thói quen cũ mà chúng ta khó có thể bỏ được. Cậu có nghĩ rằng những tên khốn điên khùng khi tham dự bữa tiệc của người khác sẽ trở nên ngoan ngoãn như một chú cừu non hiền lành không? Sẽ có vài người như vậy nhưng chủ yếu là không.”

Nghe thật đau lòng nhưng đúng thật.

“Vậy nếu tàu chìm thì sao?”

“Một tên khốn không thể kiểm soát bản thân mà lại được gắn mác cấp S thì nên chết chìm đi!”

Không cười nổi, tôi bối rối nhìn lại Myungwoo và Noah.

“Kể cả như vậy thì Myungwoo có thể sẽ gặp nguy hiểm.”

“Đừng lo lắng, tôi có thể bảo vệ anh ấy được. Chỉ số của anh Myungwoo không thấp đến thế, với cả anh ấy cũng mang có mang theo một số vật phẩm phòng thủ.”

“Đúng rồi, cậu không cần phải lo lắng đâu, Yoojin-ah. Tôi cũng có vật phẩm vô hiệu hóa sát thương mà và nếu cần thì tôi có thể trốn vào Lò rèn. Và nếu có tên khốn nào dám gây chiến với cậu hoặc là tôi thì tôi sẽ nhớ kỹ mặt hắn.”

‘Nếu họ đến lò rèn hoặc gửi một người đại diện đến lò rèn, họ thường che giấu bản chất thật của mình. Vì vậy, đây là cơ hội tốt để kiểm tra họ’, Myungwoo nói. Nhưng an toàn vẫn là điều quan trọng nhất.

“Sẽ không quá căng thẳng đâu nên anh đừng lo lắng quá. Nếu em nghĩ ở đây thực sự nguy hiểm thì em đã không để anh đến rồi.”

“Đúng đó hyung-nim. Bữa tiệc sẽ vui vẻ thôi ~ Cứ nhìn mà xem.”

…Mọi thứ không phải như Moon Hyuna, người đang tỏ ra phấn khích nói nhưng Yoohyunie dường như cũng rất thích thú, Yerimie cũng đang bay lơ lửng.

Vâng, đây là một bữa tiệc. Một bữa tiệc dành cho cấp S. Xin đừng đánh chìm con tàu này nhé…

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments