S-class

Chương 174: Chị em giao chiến (2)

Trans: Rin

Beta: Sách

Myungwoo hoàn thành bộ yên cương chỉ trong một đêm. Còn là trang bị cấp S với nhiều tính năng hữu dụng nữa. Noah và tôi không thể làm gì khác ngoài há mồm trầm trồ.

“Tôi không nghĩ nó sẽ được hoàn thành sớm đến vậy.”

Myungwoo, người đã thức cả đêm, nói với biểu cảm như vừa bị ánh nắng chiếu loá mắt. Mọi người cùng ra khu vườn trên sân thượng để thử nghiệm. Đã có một sự cố bất ngờ xảy ra khi Blue mừng rỡ vì gặp Myungwoo sau một thời gian dài, nhưng Myungwoo đã dễ dàng nhận lấy đòn tấn công của Blue. Khi tôi hỏi thì có vẻ như chỉ số của cậu ấy đã tăng thêm. Tập trung vào sức mạnh vật lý và lực cơ bắp. Nếu chỉ số của cậu ấy tiếp tục tăng mà không cần lên cấp thì có khi nào cậu ấy sẽ lên được cấp S không nhỉ?

“Tôi đã nghĩ về điều này từ trước, nhưng tôi cảm thấy những thiết bị phi sát thương phù hợp với tôi hơn là vũ khí. Có thể là vì sự khác biệt về kinh nghiệm, nhưng tạo ra bộ yên cương hay trang bị cho Peace rất dễ và nhanh chóng hơn so với tạo cây thương cho thợ săn Park Yerim. Thậm chí là vui hơn nữa.”

Myungwoo nói và trải dài bộ yên cương ra.

“Nếu Eunhye không phải là vật phẩm phòng thủ thì dù có sử dụng đá ma thuật cấp L, tôi cũng không thể rèn cho nó lên được cấp bậc của nó hiện tại. Và thực tế thì đối với quái vật, đúc vũ khí cho chúng có hơi khó một tí.”

Tôi cảm thấy như bị tát vào mặt khi nghe Myungwoo nói cậu ấy không thoải mái với việc tạo ra vũ khí giết người. Thợ săn cũng hay đánh nhau nên nó là loại vũ khí có thể được dùng để chĩa về phía con người. Tôi đã quen với điều này rồi, nhưng Myungwoo thì chưa.

…Nếu tôi không hồi quy thì lối suy nghĩ của tôi có giống với Myungwoo không?

“Vậy thì thứ mà tôi nhờ cậu làm…….”

“Không không, đừng để tâm đến lời của tôi. Tôi biết rõ rằng thế giới đang cần vũ khí vào thời điểm này. Là để bảo vệ con người khỏi ngục tối. Nếu không vì lý do đó thì tất nhiên tôi đã không làm vũ khí rồi.”

Và rồi cậu ấy cho chúng tôi xem mặt sau của bộ yên cương.

“Như tôi đã nói hôm qua, tôi đã lựa màu trắng cho nó. Nếu là màu nổi bật thì sẽ dễ bị nhắm vào. Cậu không cần che chắn phần thân dưới nên tôi chỉ làm cho phần ngực thôi.”

Phần khoá được làm của dây cương màu trắng có màu vàng. Đồ trang trí bằng kim loại đã được gắn vào để nâng độ bền. Nhưng vì nó chỉ là dây cương cho phần trên của cơ thể nên, ừm… như dây đeo cho cún con. Tôi thấy có lỗi giùm Noah. Dù đương sự đang háo hức vì trang bị được làm rất nhanh, cùng với hiệu suất vượt trội.

“Mặt sau còn có tay cầm để cậu bám vào. Và thứ này.”

Myungwoo giơ một sợi dây dài lên. Phía cuối sợi dây có một cái nút kim loại hay gì đó tương tự.

“Nó là dây an toàn. Đeo nó lên hông như thế này và bấm nút.”

Myungwoo ấn nút kim loại vào eo tôi. Và rồi, lạch cạch, thắt lưng bung ra và quấn quanh eo.

“Cậu có thể đeo thắt lưng một cách tự động. Chỉ cần nhấn nút để thả nó ra. Tôi đã rất chú trọng đến tốc độ của nó.”

Chắc chắn sẽ an toàn hơn nếu buộc tôi bằng một sợi dây, nhưng tôi có thể sẽ bỏ qua vì tôi không kịp gắn nó lại trong lúc nguy cấp. Vậy nên thắt lưng đơn giản và thoải mái như này đã được thêm vào. Myungwoo cười khi nghe tôi khen ngợi.

“Bây giờ trông thì ngắn nhưng khi cậu ta trở thành rồng thì sợi dây sẽ dài ra đủ để cậu có thể đứng lên. Và nhìn vào chỗ này đi. Hai chỗ này có màu sắc khác nhau phải không? Phần này có độ bám dính cao. Nếu đứng lên nó thì cậu sẽ không bị trượt chân.”

‘Nó sẽ có hiệu ứng bám dính khi có ai đó gây áp lực lên nó, nên cậu có thể bỏ chân ra bằng cách giảm lực chân xuống’. Lúc đang giải thích thì Myungwoo trông rất vui vẻ, nên chắc chắn là cậu ấy thích làm những loại trang bị này hơn. Một ngày nào đó, cậu ấy sẽ chỉ cần làm vài món vật phẩm hữu dụng là được. Dù cho dungeon và hệ thống thức tỉnh biến mất, tay nghề của Myungwoo vẫn còn đó nên sẽ tốt nếu cậu ấy mở một cửa hiệu.

Một ngày nào đó, chắc chắn là vậy.

“Tôi tự tin vào hiệu năng của nó nhưng để cho chắc thì cậu kích hoạt Eunhye và thử đi.”

Myungwoo vừa nói vừa đưa bộ yên cương cho Noah. Noah đeo bộ yên cương vào rồi biến thành rồng. Dây da màu trắng rất hợp với vảy rồng vàng nhạt… Có thể nói là nó hợp với cậu ta ấy nhỉ?

– Yoojin-ssi!

Noah vẫy vẫy đuôi thúc giục tôi leo lên. Tôi không nên nói điều này, nhưng cậu ấy cứ như một con cún to xác vậy. Dễ thương thật.

“Vậy thì, xin thất lễ rồi.”

Tôi trèo lên lưng Noah và đeo thắt lưng vào. Không cần phải đứng nên tôi kê đầu gối lên phần bám dính và nắm lấy dây cương.

“Thử bay một lần xem. Hình dung nó như là một trận đấu giả lập ấy.”

Trong trường hợp bay đột ngột thì tôi sẽ không leo lên lưng cậu ấy được, nên Noah sẽ phải bay trong lúc ôm lấy tôi, thay vì tôi ngồi trên lưng cậu ấy. Nhưng điều đó cũng có nghĩa là tay Noah sẽ bận rộn. Nếu cậu ấy tham gia trận chiến với vị trí hỗ trợ thì lúc cận chiến sẽ gặp bất lợi. Vì vậy nên tôi đã băn khoăn nên làm như thế nào khi gặp Liette. Vấn đề của bọn tôi có thể được giải quyết bằng bộ yên cương.

Để cho thực tế hơn, tôi gọi Blue ra. Đứa nhóc sẽ nghĩ chúng tôi đang vui đùa thôi. Sau đó tôi sử dụng kỹ năng 【Chủ nhiệm】 lên Noah. Noah bay lên trời, đuổi theo sau là Blue.

– Kkyaa.

Phành phạch, đôi cánh màu trắng có ánh kim vỗ mạnh, và Blue vượt mặt Noah trong chốc lát rồi bay thẳng lên trời. Dù chưa trưởng thành hoàn toàn nhưng nó vẫn là một con điểu sư có kỹ năng bay thuần thục hơn loài rồng. Rất khó để Noah, người không phải là rồng thực thụ, để theo kịp.

Vút, với âm thanh cắt xé không khí, Blue lao xuống về Noah như tia sét. Cặp cánh hoàng kim dao động và Noah bay thẳng đứng. Biết trước đòn tấn công sẽ tới nên tôi nắm chặt dây cương hơn. Dây da được nối với thắt lưng bị kéo căng ra. Phần bám dính dưới đầu gối vẫn hoạt động nên tôi dễ dàng bám trụ hơn so với dự đoán. Và rồi cậu ấy hoàn toàn đảo người lại. Noah xoay một vòng lớn như tàu lượn siêu tốc để tránh Blue đang bẻ ngoặt đuổi theo. Đầu gối tôi trượt ra và cơ thể lơ lửng trên không, nhưng tôi chịu đựng được. Noah nhanh chóng vỗ cánh bình thường trở lại, và tôi ngồi chỉnh lại tư thế của mình.

– Anh ổn không?

“Ừ, hãy bay thêm một chút nữa.”

Noah lưỡng lự một hồi rồi tiếp tục bay lượn. Một lần lao nhanh xuống, một cú bẻ ngoặt và va chạm đột ngột với Blue giữa không trung. Dù tay tôi hơi đau nhưng tôi đã tìm ra được bí quyết trong lúc bay, sau đó tôi giảm lực của cánh tay và trông cậy vào thắt lưng hơn. Chỉ có một điều, tôi sẽ ổn nếu có thuốc chống say xe. … Kháng độc là vấn đề duy nhất. Tôi đã hỏi về thuốc chống say xe có thể miễn nhiễm với kỹ năng kháng độc, nhưng vẫn chưa có hồi âm.

“Chờ đã… Nghỉ ngơi đi.”

Chóng mặt quá. Noah sải cánh và bay ngang. Bên cạnh là Blue đập cánh bay theo.

“Thể hiện tốt đó. Nếu không làm quá nhiều động tác bay lượn cùng một lúc.”

Tôi sẽ để bụng trống rỗng trước khi đánh với Liette. Người ta nói bụng đói sẽ làm tình trạng say tồi tệ hơn, nhưng vẫn đỡ hơn nôn mửa. Sau đó Noah và Blue hướng đầu về phía toà nhà Haeyeon. Một thứ kỳ lạ đập vào mắt tôi.

Đó là dòng nước chảy lơ lửng trong không khí. Giữa không trung, dòng nước chảy thành hình dạng nhất định. Là những chữ cái.

AHJUSSI!

Là Yerimie. Mắt tôi nhìn không rõ, nhưng tầm nhìn của Noah cho thấy Yerimie đang mở cửa sổ và nhìn về bên này. Dòng nước đổi hình dạng mới.

BỮA CƠM TỐI NAY

GÀ RÁN!

…Cô nhóc đang làm gì vậy, có điện thoại tiện dụng mà. Tôi giơ tay tạo thành vòng tròn cho Yerimie đang cười tươi. Được rồi, cứ ăn bất cứ món gì nhóc muốn đi. Miệng Yerimie cử động và dòng nước tụ lại một chỗ.

Khoảng khắc tôi vui vẻ nhìn hình trái tim bằng nước. Một tia lửa xuất hiện và bao trùm trái tim nước đó. Nước bốc hơi trong tức khắc, và lửa cũng toả ra và dập tắt. Tôi có thể thấy Yoohyunie đứng bên cửa sổ, ở trên Yerimie vài tầng lầu.

Em trai tôi vẫy tay chào rồi lấy điện thoại ra. Tôi tưởng em ấy đang nhắn cho mình, nhưng Yerimie nhìn điện thoại với vẻ mặt hầm hầm. Sau đó con bé cau mày và rời khỏi chỗ cửa sổ.

‘…Hai người đang làm gì vậy?’

Tiêu đề “Trái tim rực lửa của trưởng hội Haeyeon” chắc sẽ không xuất hiện trên các trang báo. Dù vậy nhưng hai người họ chơi đùa với nhau cũng vui vẻ nhỉ?

Lửa và băng được cho là hai thái cực đối lập nhau, nhưng nếu ở chung với nhau sẽ tạo nên một nhiệt độ vừa đủ không nóng không lạnh. Nên là nếu nhìn theo một khía cạnh khác, họ có thể có một mối quan hệ tốt chăng?

Khi chúng tôi đáp xuống, Myungwoo vừa ngáp vừa hỏi cảm giác như thế nào. Tất nhiên, tôi khen rằng nó hoàn hảo. Thắt lưng hoạt động tốt, dây cương vững chắc, và phần bám dính rất hữu dụng.

“Cậu có muốn tôi làm gà rán vào buổi chiều không?”

“Nếu vậy thì cảm ơn nhé. À, tôi cũng sẽ giúp.”

Nếu Myungwoo tự làm nó thì tên nhóc Yoohyunie sẽ lại không chịu ăn món đó. Em ấy sẽ ăn nếu tôi nói chúng tôi làm món này.

“Thợ săn Noah nữa.”

“Tôi sao? Vậy có được không?”

Trước câu nói của Myungwoo, Noah háo hức nhìn tôi. Tôi không thể từ chối được. Cậu ta mừng quýnh cả lên khi tôi nói cậu ta có thể ăn chung.

Myungwoo quay về, nói rằng cậu ta sẽ ngủ một chút cho tới buổi chiều. Blue, đang bay lượn trên không tự hỏi chúng tôi đã xong chưa, lâu lâu lại đụng vào Noah như thể muốn chơi với cậu ta.

“Noah-ssi, tôi nghĩ Noah-ssi nên có thêm một kỹ năng công kích mới.”

Noah gật đầu đồng ý với lời của tôi.

“Tôi cũng mong muốn có một kỹ năng công kích mới. Dù thứ tôi muốn nhất là kỹ năng khác.”

“Kỹ năng anh muốn à? Là gì vậy?”

“…Kỹ năng thu nhỏ.”

Noah nói, có chút bối rối.

“Nếu tôi có thể hoá nhỏ như Peace thì tốt rồi.”

Trước câu nói đó, tôi nhìn Peace theo phản xạ. Peace là thú thành niên có kỹ năng hoá to. Nên tôi chắc rằng ngoài kia cũng sẽ có kỹ năng thu nhỏ. Nhưng tại sao cậu ấy lại muốn biến nhỏ? Tôi nghĩ cậu ấy sẽ dễ thương đó. Một chú rồng vàng nhỏ… Ừm, tôi nghĩ cậu ta sẽ dễ thương hơi quá mức. Bây giờ cũng vậy, cơ thể cậu ta vừa thon gọn mượt mà, nên nếu biến nhỏ thì trông sẽ xinh đẹp tròn trịa chăng… Tưởng tượng thì thấy phạm luật thật.

“Ừm, nếu cậu có được kỹ năng đó thì sẽ tốt hơn. Tôi cũng sẽ tìm hiểu về nó. Kỹ năng hoá nhỏ cũng rất hữu dụng đối với tôi.”

Tôi sẽ trở nên nhỏ gọn để đem đi khắp nơi hơn. Phải hỏi bóng chuyền xem có thể lấy được kỹ năng này không. Tôi mô tả đại khái cho Noah rằng mình có một loại kỹ năng có thể giúp tôi biết phương pháp thúc đẩy sự phát triển của những người khác. Tôi có thể làm cho Kim Sunghan lên cấp S với kỹ năng này.

Sau đó tôi sử dụng kỹ năng 【Đứa nhỏ của tôi】 lên Noah. Cửa sổ hệ thống hiện lên danh sách các kỹ năng tối ưu mà Noah chưa đạt được. Chỉ có thể nhìn được tên kỹ năng nhưng hầu hết đều nghe giống như kỹ năng hỗ trợ. Giữa những thứ này, một kỹ năng cấp S đập vào mắt tôi.

[Vết thương thầm lặng(S)]

…Tên kỹ năng làm tôi nhớ tới 【Tiếng hét vô thanh】. Vì nó có tên là “Vết thương” nên khả năng cao nó là kỹ năng công kích. Có thể là kỹ năng hồi phục nhưng nếu là cấp S thì cũng đáng để đón nhận. Với những kỹ năng khác thì không có cái nào nghe giống với kỹ năng công kích tốt cả, và chọn bừa cứ như đặt cược ấy, nên tốt nhất là chọn kỹ năng cấp S duy nhất trong số đó. Khi tôi chọn Vết thương thầm lặng, cửa sổ thông báo lại hiện lên.

[Vết thương thầm lặng (S) của đối tượng Noah

Điều kiện tiếp nhận

Đánh bại 500 thức tỉnh giả cấp cao

(Tiến độ 459/500)]

Đánh bại 500 thức tỉnh giả cấp cai? Chắc chắn là kỹ năng công kích rồi! Ngoài hiệu ứng kỹ năng 【Đứa nhỏ của tôi】, 【Thiên địch của Rauchitas】 cũng làm giảm phần lớn điều kiện tiếp nhận kỹ năng, dù nó là 500 người… Ban đầu có thể là 10,000 như với Myungwoo.

‘Hên là còn bốn mươi người nữa thôi.’

Đồng thời, tôi lại nhận ra cuộc đời khổ cực mà Noah đã sống. Không thể tin được cậu ấy phải đối phó với nhiều người như vậy; thậm chí còn không phải là quái vật. Không giống như Hàn Quốc, nơi nhanh chóng thiết lập các hệ thống liên quan đến thợ săn, nhiều nước ngoài quốc tế vẫn còn chưa ổn định, nhưng vẫn làm tôi phiền muộn.

“Nó ghi rằng cậu có thể đạt được kỹ năng mới nếu đánh bại 41 thức tỉnh giả cấp cao. Dựa theo điều kiện thì tôi nghĩ nó là kỹ năng công kích.”

“Thật ư?”

Noah-ssi vui mừng trước lời nói của tôi nhưng vẫn còn lo lắng.

“Tôi có thể lấy được kỹ năng này trước khi chị gái ra khỏi dungeon không? Không thể cứ đi khắp nơi kiếm chuyện đánh nhau được.”

“Không cần phải lo. Tôi biết một nơi thích hợp đó.”

Cậu sẽ có lý do chính đáng để đánh thôi. Tôi bảo Yoohyunie mình sẽ ra ngoài một chút rồi quay về. Vì nó không phải là nơi nguy hiểm nên em ấy bảo tôi cẩn thận là được. Sau khi báo với Yerimie thì tôi lên lưng Noah bay đi.

Nơi chúng tôi đến không phải là nơi nào khác ngoài cơ sở huấn luyện dành cho thợ săn cấp cao ở Gyeonggi-do. Vì lý do an toàn, huấn luyện thực chiến cho cấp A trở lên phải được thực hiện bên trong các cơ sở chuyên dụng nằm bên ngoài thủ đô và đô thị. Cơ sở huấn luyện công cộng cho Cục quản lý và Hiệp hội được đặt tại một khu vực hẻo lánh. Nó là nơi từng xảy ra vụ nổ dungeon cấp A, vì vậy không có căn nhà riêng nào ở đây cả.

Để tránh bị hiểu lầm là quái vật đi tấn công thì tôi có liên lạc trước với nhân viên Hiệp hội bên quản lý cơ sở vật chất huấn luyện. Vì bất cứ loại nền sàn nhà nào cũng sẽ bị hư hoại nên khu đất rộng rãi to lớn toàn là nền đất, không hề có lát nền nào.

‘Có nhiều thật.’

Có bảy thợ săn ngoài bãi tập. Bên trong còn có nhiều hơn nữa. Nếu tôi khéo léo khiêu khích họ và để họ tấn công Noah, cậu ấy sẽ nhanh chóng đạt đủ điều kiện. Tôi có nên đưa ra phần thưởng cho người có khả năng xuất sắc không? Một hay hai món đồ tôi có được từ Hồng Kông là đủ.

“Cậu đến đây có chuyện gì vậy?”

Và một gương mặt quen thuộc xuất hiện từ bên trong tòa nhà. Là Song Taewon. Vầng tráng anh ta lấm tấm mồ hôi, và anh ta đang mặc một loại quần áo như đồng phục. Đối với cả một cấp S thì thời tiết rất nóng bức để vận động mạnh. Thông thường, những loại quần áo như vậy sẽ rộng rãi một chút, nhưng trên người Song Taewon thì chúng vừa đủ ôm sát cơ thể anh ta. Cơ thể trong tốt thật đó. Ghen tị thật.

“Chúng tôi có dự định đi tham quan và tham gia đánh tập.”

Khi leo khỏi lưng Noah thì một giọng nói khác đáp lại lời tôi.

“Việc rèn luyện cơ thể là điều đáng hoan nghênh, nhưng cơ sở vật chất ở đây không phù hợp với Han Yoojin-gun.”

Là Sung Hyunjae. Tôi quay đầu nhìn anh ta, tự hỏi sao anh ta lại xuất hiện ở đây nữa, và rồi thấy cây cung trong tay anh ta. Mũi tên đang được nắm một cách hời hợt giữa các ngón tay đó rõ ràng là vật phẩm mà Evelyn đã lấy hôm qua. Anh ta ở đây để kiểm tra vật phẩm này chăng? Evelyn cũng có ở đây phải không nhỉ? Tôi không cần cả ba người ở đây đâu. Tôi cần cấp A. Cấp S là quá sức rồi.

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments