S-class

Chương 164: Ngày hôm sau (1)

Trans: Đan

Beta: Houmahome

Làm một cấp S không có nghĩa là họ không biết mệt mỏi. Đặc biệt là khi đã làm việc không ngừng nghỉ suốt đêm để ra trận, mà còn bị thương nặng thì mắt và người đều sẽ vô cùng đau nhức. 

Song Taewon nuốt nước bọt và cúi đầu xuống bàn làm việc. Anh ấy đang ở trong văn phòng của Hiệp hội Thợ săn chứ không phải Cục Quản lý Thức tỉnh giả. Thông thường tài liệu sẽ thông qua Hiệp hội và đến Cục Quản lý Thức tỉnh giả. Nhưng để tiết kiệm thời gian thì anh ấy đã mượn bàn của Hiệp hội và trực tiếp xử lý chúng ở đây.

“Đây là dungeon cuối cùng do MKC quản lý.”

Nhân viên Hiệp hội đặt xuống một tập tài liệu lên bàn và hỏi Song Taewon anh ấy có muốn uống một cốc cà phê hay không. Anh ấy đồng ý kể cả khi caffein không có tác dụng với mình và tiếp tục đọc tài liệu. 

Choi Seokwon đã sử dụng những vật phẩm bất hợp pháp và trở thành cấp SS nhưng lại dùng nó để bỏ trốn. Để khuất phục anh ta, các Thợ săn đã hợp tác lại, ở đó bao gồm cấp S Liette, Song Taewon, Noah, Kim Minee cùng với Thợ săn cấp A Kang Soyoung nhưng Choi Seokwon vẫn trốn thoát được vào một dungeon hạng A gần đó và mất tích. 

Phần lớn khác với sự thật nhưng anh đã viết báo cáo như vậy.

Song Taewon làm như vậy vì không thể giải thích việc Han Yoojin – một cấp F, đã khiến Choi Seokwon – một cấp SSS bị – tẩn cho túi bụi. Không thể giải thích chính xác là một phần, một phần nữa là do Han Yoojin cũng đã yêu cầu giữ bí mật về chuyện này.

Song Taewon đã đích thân đến gặp MKC Để thông báo cho họ về sự việc của Choi Seokwon – rằng hội trưởng của họ đã mất tích trong ngục tối và được cho rằng đã chết. Đó là để ngăn chặn các thành viên cấp cao của công hội nghe được tin này và nổi hơn thịnh nộ.  

Sau đó anh ta đã dành cả đêm để thu thập tất cả tài liệu liên quan đến trang bị cấp S và dungeon cấp S của MKC vì anh không thể để các thợ săn khác có cơ hội lộng hành trong thời gian này. Khi một công hội đang trên bờ vực sụp đổ nên đẩy nhanh các quá trình để thành viên công hội không tiện tay ăn cắp bất kỳ thứ gì trong đó. 

Vì vậy anh ấy đang xem lại xem mình còn bỏ sót gì ở MKC hay không.

‘Khi xong việc thì chúng ta cũng nên tổ chức một cuộc họp báo…’

Anh cũng cần phải giặt và thay quần áo nữa. Song Taewon chỉ nhận cốc cà phê và cầm nó nhưng không uống. Chiếc cốc giấy trắng xinh xắn, nhỏ bé và ấm áp cũng đủ khiến tâm trạng anh cảm thấy thoải mái hơn.

Nếu vị khách không mời đột nhiên xông vào và mở lời.

“Cục trưởng Song Taewon.”

Anh đã nhận thức được sự hiện diện của người kia từ trước khi cửa được mở ra, nhưng chỉ đứng lên và quay đầu nhìn khi được gọi tên. Đó là Sung Hyunjae─Hội trưởng Hội Sesung─đang nở nụ cười.

Cùng một chú chim non tròn trịa màu trắng trên đầu anh ta.

– Chíp!

Thật khó để hiểu được biểu hiện của nó, vì nó không phải người nhưng Song Taewon đoán chắc rằng chú chim con lúc này có vẻ đang rất bất mãn.

“Điều gì đã khiến anh tới nơi này?”

Giọng nói của Song Taewon khiến những nhân viên của Hiệp hội vốn đang cứng nhắc khi nhìn thấy Sung Hyunjae và con chim phải giật mình lặng lẽ rời ra ngoài.

“Tất nhiên là đến để hỏi về những chuyện đã xảy ra đêm qua. Hẳn là anh đã có khoảng thời gian tuyệt vời với Han Yoojin-gun trong lúc tôi đi vắng. Chẳng phải tôi đã nói rằng sẽ rất tuyệt nếu anh đem trả lại đồ vật bị thất lạc cho chủ nhân của chúng hay sao?”

“Trước tiên, Han Yoojin-ssi không phải đồ vật. Và anh đang đổ lỗi cho tôi vì sự sơ suất của mình sao?”

“Tôi không có gì để biện minh cho điều đó.”

Sung Hyunjae làm vẻ mặt đáng thương. 

“Tôi không ngờ cậu ấy sẽ rời đi và bỏ con mình ở lại.”

– Chíp!

Chirpie bỗng kêu lên một tiếng và dùng cái mỏ mổ vào ngón tay đang tiến gần lại nó.

“Thợ săn Kang Soyoung cũng có mặt lúc đó.”

“Con bé đang hẹn hò ở trong dungeon cùng với Liette và nói rằng con bé cần khôi phục lại cảm giác của ngày hôm qua trước khi quên mất.”

Kang Soyoung biến mất ngay sau khi để lại bản báo cáo về cuộc chinh phục dungeon. Hai người họ cứ như cá gặp nước vậy.

Vì họ đều đang ở trong dungeon nên người duy nhất có thể cung cấp thông tin khách quan cho Sung Hyunjae là Song Taewon. Mặc dù Han Yoojin cũng có thể cung cấp thông tin nhưng người biết nhiều nhất nên là người được hỏi cuối cùng. Vì nếu khoảng trống thông tin càng nhỏ thì anh ta càng có thể hiểu chính xác và sâu sắc những gì mình cần.

“Sẽ có thông báo chính thức sớm thôi.”

“Trò đùa này không vui lắm nhỉ? Anh đã ăn sáng chưa?”

Thay vì trả lời , Song Taewon nhìn chằm chằm vào người đàn ông kỳ lạ nhất trong số các thức tỉnh giả cấp S. Đồng thời, anh cũng nhớ lại sự việc tối qua.

Về Han Yoohyun.

Cậu ta cũng là một người thức tỉnh, tất nhiên cũng tỏa ra khí chất tương đương với Sung Hyunjae. Nhưng tối qua mọi việc đã khác.

Cậu ấy hệt một con người, một đứa trẻ vừa mới trưởng thành. Dường như cậu ta không còn là một con quái vật đang bị trói bởi dây xích nữa mà như một con người nhỏ bé bất lực gào khóc trên mặt đất và cũng với đủ loại cung bậc cảm xúc khi đối diện với hình ảnh người anh của mình đột nhiên biến mất.

Như vậy thì liệu người đàn ông trước mặt anh cũng tương tự hay không? Kể cả những cấp S khác sao? Và những cấp S mà Han Yoojin chăm sóc nữa?

Cánh cửa đột nhiên mở ra và một người phụ nữ khoảng tầm 40 tuổi xuất hiện. Choi Eunyoung, Cựu giám đốc của Hiệp hội Thợ săn đã từ chức và bây giờ lại xuất hiện ở đây. Cô liếc nhìn Song Taewon và Sung Hyunjae sau đó mỉm cười rạng rỡ.

“Ôi cuộc đời thật đáng sống, ngài cục trưởng Song của chúng ta rất tuyệt vời, nhưng…”

Bước những bước đi tự tin, cô đến gần hai người đàn ông và tiếp tục nói.

“Anh vẫn tuyệt mỹ như một bức tranh nhỉ, Hội trưởng Hội Sesung? Và còn đẹp hơn nữa trong bộ trang phục mới. Chắc điều duy nhất mà tôi cảm thấy hối hận sau khi rời Hiệp hội là tôi sẽ không được diện kiến anh ở cự ly gần như thế này nữa.”

“Ôi trời, tôi tưởng tôi đã đưa cho cô thông tin liên lạc cá nhân của tôi rồi chứ, thật thất lễ.”

“Tôi còn nhớ rõ từng con số trong đầu. Nhưng tôi e rằng tôi sẽ lại ngại ngùng nếu có một cuộc gặp riêng với Hội trưởng Hội Sesung mất.”

Choi Eunyoung hướng khuôn mặt tươi cười của mình về phía Song Taewon. Tuy nhiên, đôi mắt cô ấy đã dịu lại.

“Cuộc đàn áp MKC sắp kết thúc rồi, việc dọn dẹp còn lại có thể giao cho tôi. Bây giờ cậu nên về nhà đi.”

“Tôi không sao cả.” 

“Có thể Ngài Cục trưởng Song sẽ thấy ổn điều đó, nhưng những người ngoài như chúng tôi thì không. Và vì ai đó đã mang đến một chiếc siêu xe thật đẹp, tôi có thể nhờ anh được không, ngài Hội trưởng Hội Sesung?”

“Tôi sẽ đưa anh ấy về nhà an toàn.”

“Vậy thì tôi nghĩ ngài Cục trưởng Song sẽ chịu trách nhiệm đưa tiễn người thợ săn cấp S đang phá hoại Hiệp hội ở đây, và hẹn gặp lại vào ngày mai.” 

Sau khi cô nói ‘Chúng tôi đã xử lý xong hết các việc cần khẩn cấp nên anh thậm chí có thể nghỉ tới ngày mốt’, Song Taewon hơi do dự rồi dọn dẹp bàn làm việc của mình.

* * *

Khi tôi mở mắt thì ánh nắng đã tràn vào phòng và Yoohyunie thì vẫn đang ngủ. Ngay cả với sự trợ giúp của các kỹ năng và thuốc, em ấy vẫn sẽ tiêu tốn rất nhiều năng lượng để tự chữa lành một vết thương lớn như vậy. Choi Seokwon, tên khốn nạn.

Có thể do sương mù hoặc một kỹ năng nào đó khiến tốc độ hồi phục của em ấy chậm đi nên trên vai vẫn còn một vết thương. Nhìn thấy vết đỏ lòm lộ ra trên cổ áo của em ấy, tôi lại cảm thấy tức giận, đáng ra tôi không nên để tên kia chết dễ dàng như thế.

‘Tới giờ ăn sáng…giờ ăn trưa rồi.’

Có thể còn hơi sớm để ăn trưa nhưng dù sao tôi cũng đang đói. Khi tôi bước xuống giường, Yoohyunie khẽ mở mắt ra. Tôi vỗ nhẹ đầu và bảo em ấy ngủ thêm đi.

Thị lực của tôi đã hồi phục được một chút sau một đêm nên tôi không cần đeo kính áp tròng. Vì hồi trước tôi phải hồi phục dần dần nên tôi đã thay kính và tròng kính của mình hàng ngày, nhưng bây giờ tôi có thể nhìn khá rõ mà không có chúng rồi. 

– Shhh.

Bellaré đang đứng bên bộ cửa sổ hít thở bỗng ngóc đầu về phía tôi. Tôi nhặt bé rắn bảo thạch lên và đi vào phòng tắm. Bellaré thích nước nên tôi đặt nó xuống và bật vòi hoa sen lên, nó đã vui vẻ xoay tròn bên dưới vòi phun. Tôi nhanh chóng tắm rửa và rời khỏi phòng ngủ.

Tôi cần đón Chirpie, tôi có nên gọi họ gửi nó qua không nhỉ?

– Chíp!

“…Hả?”

Một âm thanh quen thuộc phát ra từ phía phòng khách. Nó đã dịch chuyển không gian một lần nữa để về nhà, thật rất tự hào về Chirpie của chúng tôi…….

“Cậu tỉnh rồi sao” 

“…Đ*, cái quái gì đây?”

Đó là Sung Hyunjae. Tôi buột miệng chửi thề một tiếng. Cùng lúc đó cánh cửa phòng ngủ đang đóng đột nhiên mở ra, Yoohyunie xuất hiện ở ngưỡng cửa, khuôn mặt vẫn còn ngái ngủ và mái tóc rối mù.

“Hyung!” 

“Em đừng ra ngoài, để anh lo việc này nên em cứ đi ngủ tiếp đi.”

Tôi đã bảo em ấy vào trong nhưng Yoohyunie vẫn tiếp tục trừng mắt nhìn Sung Hyunjae ngay cả vời đôi mắt lờ đờ mỏi mệt ấy. Tôi tính bảo rằng em nhìn chằm chằm cái gì khi em mới là người bỏ tôi ở lại Sesung, nhưng trước khi tôi kịp nói điều đó thì em ấy đã quay lại phòng ngủ và đi tắm rửa.

Sung Hyunjae có vẻ khá bình thản mặc dù hôm qua không hề có mặt. Nếu hôm qua cái con người này có ở đó tôi thề sẽ hét lên với Choi Seokwon rằng đừng chạm vào Sung Hyunjae-ssi.

“Tại sao anh lại đột nhập vào nhà người khác khi chưa có sự cho phép cơ chứ?”

“Tôi nghĩ mình nên nói vài lời giải thích khi đến trả lại cho cậu thứ mà cậu đã bỏ lại.”

Sung Hyunjae nhìn Chirpie đang bay vòng quanh tôi. Vậy ra anh ta là người đã đưa Chirpie đến đây.

“Tôi đang nghe đây.”

Tôi trả lời một cách thờ ơ rồi đi vào bếp. Yoohyunie có vẻ đã mất rất nhiều máu nên tôi phải nấu vài món thịt cho em ấy, Nhưng vì tôi đi vắng vài ngày nên tủ lạnh có thể đã hết nguyên liệu… hoặc không. Tôi đã thấy rau thịt tươi cũng như hải sản ấp đầy chiếc tủ. 

Khi tôi nhìn lại phía Hyunjae, anh ta lấy ra một tấm thẻ và đặt nó lên bàn. 

“Cậu cũng để quên mất thứ này.”

“Anh đã bảo rằng tôi có thể sử dụng nó như thế nào cũng được mà. Mà thôi, quên chuyện đó đi. Có vẻ như tủ lạnh đã được bổ sung thêm đồ…….”

“Tuy rằng cậu đã rời khỏi nhà của tôi, nhưng vì khế ước có tính ràng buộc. Nên tôi vẫn có nghĩa vụ phải chăm sóc Han Yoojin thật tốt.”

“Khế ước? Không phải nó đã bị phá vỡ sao?” 

“Nó sẽ không bị vi phạm nếu được bảo vệ ở một mức nhất định. Tuy nhiên, có vẻ cậu đã tự lẻn ra ngoài được. Cậu đã sử dụng kỹ năng ẩn thân sao?”

Tôi đã định quay lại trong một khoảng thời gian nhất định để không phải tiết lộ bất kỳ điều gì về kỹ năng này. 

“Vâng, vâng. Cuối cùng anh đã tìm thấy được phần thưởng ẩn. Xin chúc mừng! Vì đây là một kỹ năng bổ sung nên tôi sẽ không tính bất kỳ khoản phí nào cho anh. Hãy liên hệ với tôi bất kỳ khi nào anh cần.”

“Tôi mừng vì nó miễn phí.”

“Đôi khi cũng sẽ có những dịch vụ như vậy. Tất nhiên, nếu anh vượt quá 30 phút đầy thì tôi sẽ tính thêm phí cho mỗi 10 phút sử dụng.” 

Vì đó là một cái giá hợp lý, Sung Hyunjae nhìn tôi với vẻ mặt hài lòng một cách kỳ lạ khi tôi lấy nguyên liệu ra khỏi tủ lạnh.

“Tại sao anh lại nhìn chằm chằm vào tôi như thế?”

“Đúng như tôi nghĩ, cậu thực sự rất tốt.” 

“Nếu anh định nói thêm một thứ gì đó vô nghĩa, thì đi lấy hành lá đi.”

Có hành lá cấp S không? Nếu cấp S là người cắt hành thì chắc đó là hành lá cấp S đấy. Tôi ném đi một bó hành lá và anh ta đã mỉm cười bắt lấy nó. Tôi đoán là anh ta thực sự thích hành lá. 

“Sứa có xuất hiện không?”

Xì xèo, tôi nói trong khi đang rán miếng thịt trên chảo nóng. Sung Hyunjae gật đầu trong khi đập một quả trứng vào bát đựng trứng hấp. 

“Cô ta hỏi tôi có biết Trăng Lưỡi Liềm không?”

“À, đó là một trong số những kẻ Phản Luân, nhưng chúng ta không thể gặp bà ta bây giờ vì bà ta đang ngủ. Họ nói rằng bà ta biết con sứa.” 

Tại sao cô ta lại bận tâm đến việc đó và đến chỗ Hyunjae để hỏi nhỉ? Vì Dây Xích Của Người Tìm Kiếm sao? Cuộc trò chuyện của anh ta với Sứa không dài lắm, nhưng có lẽ con khốn đó đã ném anh ta vào một không gian nơi thời gian bị bóp méo. Bởi sau khi anh ta thiêu rụi cô ta và sương mù tan đi thì đã gần nửa đêm. 

“Chính vì thế mà có người phàn nàn và cho rằng vì tôi mà cô ấy không đi xem được hộp kẹo của tôi.” 

Hộp kẹo là cái gì cơ? Anh ta đi cùng một đứa nhóc sao? Sau đó tôi đã giải thích về chủng tộc Biển Sương Mù cho anh ta.  

“Tôi hi vọng anh sẽ không ký khế ước với cô ta. Tôi sẽ không thể giúp anh phá lời nguyền được nữa đâu vì cô ta không phải là Độc Nguyền Long.” 

“Đừng lo, Han Yoojin-gun. Tôi sẽ không làm vậy đâu bởi vì sẽ nhàm chán lắm.” 

Đây có vẻ như không phải là một lời nói dối. Tuy nhiên, sau khi nghe nói rằng Sứa đã đến gặp Sung Hyunjae, tôi đoán mình nên quan tâm hơn tới các thợ săn cấp S ở Hàn Quốc. Hai cấp S đã biến mất nhưng thay vào đó tôi đã tìm thêm được hai người nữa, tính cả Noah và Sesung thì con số còn có thể nhiều hơn là hai người.

“Thợ Săn cấp S mới của Sesung tên là Evelyn phải không? Chúng ta có thể tin tưởng được cô ấy chứ? Trong trường hợp những thợ săn cấp S khác cũng có thể bị Sứa tiếp cận.”

“Cô ấy có vẻ ghét những mấy người đa cấp và mấy kẻ truyền giáo.”

“Tôi cũng thế.” 

Dù sao thì có vẻ cô ấy sẽ không dễ dàng bị thuyết phục. Về người của tôi thì họ và Moon Hyuna không để bị bắt mũi đâu. Kim Sunghan không phải loại người dễ dàng phản bội Yoohyunie nên chỉ còn lại Song Taewon và Hanshin. Song Taewon không đáng lo lắm nên tôi nghĩ mình sẽ đi gặp Park Mingyu của Hanshin trước. 

Một khi các thợ săn cấp S được ngăn cản và không rơi vào bàn tay của Sứa nữa, thì nhiệm vụ của tôi sẽ gần như là kết thúc.

“Giao cho tôi mấy Thợ săn của MKC đi. Tôi cũng đang cần hai tổ đội mới.”

Khi hội trưởng của công hội qua đời thì sẽ có khá nhiều thợ săn sẽ rời hội. Vì MKC là một công hội lớn, những dungeon cấp S vào trang bị cấp S của họ cũng sẽ bị tuồn ra bên ngoài. 

“À, đặc biệt là trị liệu sư! Sesung đã có một trị liệu sư cấp A rồi nên cũng nên đem một ít cho tôi chứ.” 

“Nhưng sở hữu càng nhiều trị liệu sư thì càng tốt.” 

“Không, không được. Làm sao có thể để một công hội như chúng tôi – nơi có tận 3 cấp S mà lại không có nổi một trị liệu sư chứ? Vui lòng nhường bọn họ lại cho chúng tôi đi.”

Theo như tôi nhớ thì trị liệu sư cấp A của MKC khá giỏi. Hình như là người Trung Quốc? Hiện tại chỉ có hai trị liệu sư cấp A ở trong nước là của Sesung và MKC. Điều đó có nghĩa là Breaker hay Hanshin và các công hội hạng trung khác cũng sẽ nhăm nhe tới bọn họ, vậy nên nếu chúng ta có thể giảm bớt đối thủ của mình đi dù chỉ là một người thôi cũng được.

Tôi cũng yêu cầu tất cả vật phẩm Kháng Lạnh phải là của chúng tôi trong lúc dùng bữa. Trong lúc đó, Yoohyun đã bước vào nhưng tôi đuổi em ấy ra phòng khách và bảo em ấy dùng thuốc luôn. Với vết thương đó thì em ấy nên được nghỉ một thời gian dài. 

“Han Yoojin-gun.” 

Trong khi tôi đang cân nhắc xem nên mang bát và thìa cho hai hoặc ba người ăn thì Sung Hyunjae gọi tôi. 

“Vì anh đã giúp đỡ tôi nấu nướng hay là anh cùng ăn với chúng tôi─”

Đột nhiên Sung Hyunjae nắm lấy cánh tay tôi và kéo thật mạnh. Nước từ vòi rửa bát đằng sau tự nhiên chảy ra. Anh ta ghé gần vào mặt tôi và thì thầm nhỏ, giọng nói đã được hòa vào tiếng nước, đến nỗi ngay cả Thợ săn cấp S ở kia cũng khó có thể nghe thấy. 

“Cậu có tự tin cho rằng mình sẽ không ký khế ước với cô ta đến cuối cùng hay không?”

Chắc anh ta đang nói về khế ước với Sứa, Lúc này anh ta nhìn tôi như thể muốn đào xuyên qua hộp sọ của tôi vậy.  

“Anh lo cái quái gì vậy?” 

“Tôi không thích đồ vật của mình bị lấy đi, cũng không định quen với nó đâu.”

“Chắc hẳn là anh đã sống rất thoải mái từ trước đến giờ.” 

“Nói một cách đơn giản thì tôi đang quan tâm tới Han Yoojin-gun đấy.”

Nói xong, đôi mắt của anh ta nheo lại rồi nở một nụ cười thân thiện như trước. Nếu tôi nói thật rằng ‘Tôi đang nghĩ đến việc ký khế ước với Sứa’ chắc hẳn anh ta sẽ nhốt tôi lại ngay lập tức. Mà cũng không cần đến anh ta thì em trai tôi cũng sẽ làm điều đó thôi.

“Tôi sẽ không ký khế ước với cô ta đâu.”

Đây cũng không phải là nói dối cho qua. Thực sự mà nói thì đề xuất của Sứa khá hấp dẫn nhưng…

“Em trai tôi còn nhỏ và tôi không thể bỏ rơi em ấy.”

Đau khổ chết đi được nhưng biết làm sao bây giờ? Không còn cách nào khác ngoài việc ôm chặt lấy em ấy. Hơn nữa.

“Anh có thể ngồi đó và ăn bánh mì cùng với mứt.”

Với anh ta thì thế là đủ rồi. 

5 1 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments