S-class

Chương 162: Chủng tộc Biển Sương Mù (3)

Trans: Rin 

Beta: Gulu

“…Thương lượng? Ngươi nghĩ nó sẽ hoạt động sao?” 

“Tất nhiên là được. Nếu ngươi nói ngươi là người duy nhất có thể khiến ta ký khế ước, con sứa đó sẽ nhảy cẫng lên vui mừng.” 

Choi Seokwon trông có vẻ nghi hoặc. 

“Ngươi có giá trị với cô ta đến vậy sao?” 

“Một cấp S bình thường không đánh lại được ta. Sao cứ nghi ngờ ta thế? Mặt ngươi hiện lên dấu chấm hỏi rồi kìa.” 

Hắn nói vẫn còn một ngày nữa nhưng lại rất thong thả. 

“Dù sao thì kiểm tra thử cũng không có hại gì. À, nếu ngươi chỉ là không muốn sống ở thế giới này thì ta không ép buộc ngươi. Ta sẽ giới thiệu những cuốn sách và bài hát hay cho ngươi, nên hay cố gắng sống thoải mái quãng đời còn lại nhé.” 

“Đây không phải là trò lừa để câu giờ đó chứ?” 

“Ta không có đủ tự tin để chém gió cả ngày. Bây giờ ta sẽ gặp con sứa giùm ngươi. Sao nào?” 

“Bây giờ? Ý là ngươi có thể gọi cô ta ra ở đây?” 

“Tất nhiên không phải là ngoài đây, đi vào dungeon nào cũng được. Nếu ta gửi tín hiệu và vào dungeon thì ta sẽ được kết nối với con sứa.” 

Tôi cố tình nói to để em trai nghe được, nhưng tôi có hơi lo lắng. Yoohyunie hiện tại không biết gì về dungeon của những kẻ phản luân. Chúng ta không đủ may mắn để thu hồi ký ức đó. Nhưng ngoài cách này ra thì tôi không nghĩ ra được gì khác. 

Choi Seokwon không phải là quái vật mà là thức tỉnh giả. Vậy nên hắn ta có thể vào dungeon.

“Anh định làm gì vậy? Hyung!” 

Tiếng gào tuyệt vọng vang lên. Ổn mà, tôi muốn nói là mọi chuyện sẽ ổn thôi. Anh sẽ an toàn trở về, nên đừng lo lắng mà hãy bắt đầu chữa trị vết thương đi. 

“Ồn ào quá.” 

Sương mù tụ tập trên tay Choi Seokwon thành một thanh trường kiếm. Thằng chó chết tiệt này. 

“Nếu em trai ta bị thương thì tên khốn nhà ngươi sẽ chết đấy.”

“Một cấp F thì làm gì được ta chứ?” 

“Ngươi không biết khế ước phải được ký kết một cách tự nguyện à? Nếu cưỡng ép được thì con sứa đã không để ta yên rồi.” 

“Thật à?” 

Gã này cười vặn vẹo. Và rồi. 

Vút! 

Thanh kiếm bị phóng đi. Tôi thoáng chốc nghe thấy tiếng rên kìm nén. Cơn đau nhói xuất hiện ở hạ vị, như thể nội tạng đảo lộn hết lên. 

“Thằng chó đẻ.” 

“Ta có giết ngươi đâu. Vốn dĩ ta định xé xác ngươi ra rồi kết liễu cơ.” 

Thay vì đáp trả thì tôi thở hồng hộc. Thật khó để giữ cho mắt không mờ đi. 

“…Ngươi định lãng phí thời gian của mình như vậy à.” 

“Ngươi có thể sẽ thay đổi ý định nên ta muốn cho ngươi thấy ta sẽ xử lý ngươi thế nào nếu làm vậy.” 

“Vì là cấp F nên ta có thể nổ tung vì cơn giận đó, nên ngươi thôi ngay đi.”

Gã cười khúc khích. 

“Dungeon nào cũng được phải không?” 

“Đúng.” 

Sao cũng được, đi lẹ thôi. Một giọng nói yếu ớt cứ kêu gọi tên tôi. Tôi ép buộc bản thân phớt lờ tiếng gọi đau thương đó. Thằng chó chết tiệt cứ nhìn về Yoohyunie với ánh mắt giễu cợt. 

Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi khi tưởng tượng tên đó có thể sẽ làm gì đó nữa. May mắn thay, Choi Seokwon tóm lấy tôi rồi quay lưng bước đi. Tôi nghe giọng em trai gào thét sau lưng, nhưng tiếng kêu dần phai đi. 

Ầm ầm–! 

Với cử chỉ nhẹ nhàng, toà nhà dungeon bị thổi bay ngay lập tức. Cứ như cơn bão ánh sáng vậy, để lại phía sau cánh cổng dungeon lấp lánh. Choi Seokwon đẩy tôi về phía cánh cổng. 

“Gửi tín hiệu đi.” 

Tôi lườm tên khốn đó rồi gõ lên cánh cổng ba lần. 

“Được rồi. Chúng ta có thể đi vào.” 

“Đơn giản thật nhỉ?” 

“Vì nó chỉ dành cho ta. Ngươi sẽ thấy khi đi vào, không phải sao?” 

Choi Seokwon kéo tay tôi đi vào trong. Không khí lạnh ập vào người tôi, dưới chân là bãi tuyết trắng. Hắn ta nhìn khu rừng trắng tinh với ánh mắt ngạc nhiên. 

“Thật sự là một nơi khác.” 

Tôi bị kéo lê theo bước chân thình thịch dứt khoát của hắn. Bây giờ đến lúc phải xuất hiện rồi. 

Và cuối cùng thì. 

“Quái vật?”

Ngay lập tức, sau khi Choi Seokwon phản ứng thì mũi thương bằng băng được phóng tới. Cấp độ vẫn là cấp độ, không như Yoohyunie, hắn ta dễ dàng đập vỡ mũi thương, sau đó thả tôi ra rồi lao lên. 

Rắc rắc! 

Choi Seokwon tóm lấy một thứ vô hình và nghiền nát nó. Kỹ năng của nó bị vô hiệu, và một mô hình chú lính màu mè với tông chủ đạo là màu đỏ hiện ra. Trông khá giống búp bê kẹp hạt dẻ từ truyện cổ tích thiếu nhi. 

Chú lính búp bê lập tức nát thành vụn rải rác trên nền tuyết. Choi Seokwon quay đầu nhìn tôi như nhìn một con cáo. 

“Ta đã tin ngươi và đem ngươi tới đây, nhưng cô ta không xuất hiện.” 

“Có vẻ như đem theo một cấp S là quá mức rồi. À, và nó là bẫy.” 

Ta đã tốn công sức lắm rồi, nhưng xin lỗi nếu nó vô vị nhé. Tôi vừa nói vừa cười, Choi Seokwon cũng mỉm cười. Một cách hung tợn, như thể hắn muốn nuốt chửng tôi tới tận xương tuỷ. Đó là nụ cười đầy thú tính. 

“Ngươi ngu ngốc hơn ta nghĩ. Lẽ ra ngươi phải nói những lời đó sau khi cánh cổng đóng lại.” 

“Ngươi không có Môn Thạch như một hội trưởng nên có à? Ta không biết luôn.” 

“Ngươi nói hơi nhiều so với cấp F của mình đấy. Trước tiên ta sẽ chặt bỏ tứ chi của ngươi, rồi bắt ngươi quỳ lạy trước cặp mắt của Han Yoohyun, van xin ta cho ngươi được chết…” 

Đùng, tay của Choi Seokwon vươn về chỗ tôi thì bị chặn bởi bức tường vô hình. 

“Ha, thật là một lá chắn mỏng manh.” 

Lần này, hắn nắm chặt tay lại rồi dồn hết sức vung một đấm lên bức tường chắn. Tuy nhiên, chỉ có âm thanh phát ra. Bức tường không hề lay chuyển. Biểu cảm của gã trở nên méo mó. Lần nữa, đùng đùng, hắn đấm liên tục. Tôi lạnh lùng nhìn tên khốn đang trở nên giận dữ. Choi Seokwon có lẽ đã cảm nhận được ánh mắt của tôi, vì cổ hắn đỏ ửng lên. Sau đó hắn trút giận. 

“Đm, con cáo già chết tiệt! Ra ngoài ngay!” 

[Cục cưng!] 

Trái bóng chuyền xuất hiện. Cậu ta hét lớn một cách đanh thép. 

[Mấy nhóc ơi, tập hợp! Hợp thể!] 

“Cái gì nữa vậy?” 

Trong lúc Choi Seokwon nhìn Người mới thì đám lính búp bê từ lớn tới nhỏ tập hợp lại trong rừng. Cấp độ của chúng trong khoảng từ B tới S. Những con búp bê nhiều màu sắc kết hợp lại với nhau thành một con búp bê. 

Áo choàng trắng phấp phới cùng cầu vai lụa màu vàng. Nó mặc đồng phục màu đỏ rực rỡ và đeo thanh kiếm tinh xảo bên hông. Tôi sử dụng kỹ năng Mầm non lên nó. 

[Đồ chơi Chỉ huy Đội kỵ sĩ – Cấp SSS 

Người ký khế ước – □□□ □□ □□□□ □□□□□ □□□□] 

Không phải là kỵ sĩ thông thường mà là chỉ huy. Người mới nhảy vọt lên rồi rơi xuống tạo ra một tiếng Đùng thật lớn. 

[Lên!] 

Khi mệnh lệnh được đưa ra, kỵ sĩ chỉ huy rút kiếm thành một đường vòng cung thật đẹp. Nó chĩa mũi kiếm loé sáng về phía Choi Seokwon. Nhìn thấy vậy, Choi Seokwon tự tin xoay xoay vai rồi nâng thanh kiếm bằng sương mù lên. 

“Có nhiều thứ lạ thật…”

Phập.

Choi Seokwon chưa kịp dứt lời thì đã bị kiếm của búp bê hiệp sĩ đâm xuyên thẳng qua ngực. Máu không chảy ra từ vết thương. Thay vào đó, sợi dây gai mọc ra và quấn quanh người Choi Seokwon. 

“Keuaaaak!!” 

Tiếng thét khiếp đảm vang lên. Trong một khoảnh khắc, cơ thể Choi Seokwon bị nuốt chửng bởi những sợi dây gai và biến mất. Sợi dây gai bọc lại thành thứ tựa như cái kén thu nhỏ lại thành một trái bóng. 

‘Dù hai bên đều cùng là cấp SSS.’ 

Không thể tin được là hắn ta còn không chống cự được dù chỉ một lần, chênh lệch sức mạnh quá lớn. Dù lúc hắn còn là cấp SS thì vẫn dễ dàng đối phó được. Có thể hắn ta chỉ có năng lực tầm thấp so với những người cùng cấp với mình. 

[Cục cưng, cục cưng! Chuyện gì đã xảy ra vậy?] 

Người mới lại gần tôi và hỏi. 

“Gã đó đã ký khế ước với con sứa. Nhưng chỉ việc ký khế ước và giao mạng sống ra thì có thể trở nên mạnh như vậy ư?” 

Thợ săn cấp S không nhiều, nhưng không có nghĩa là có số lượng nhỏ. Ngay cả bây giờ đã có hơn hàng trăm người trên thế giới, và dự đoán sẽ tăng thêm trong tương lai. 

Nếu một lượng lớn cấp S trở thành SS hay SSS thì sẽ khó giải quyết đây. Làm cách nào để đối phó với họ nhỉ? 

[Mạng sống của họ không nhỏ bé tí nào, cưng à. Họ là thức tỉnh giả cấp S. Họ không muốn ký khế ước có ảnh hưởng tới mạng sống của mình. Và con sứa cũng sử dụng lối tắt nữa.] 

“Lối tắt?” 

[Ừ. Con sứa là, anh đã kể như thế nào nhỉ, tiền bối hưu? À, vâng. Cô ta có họ hàng với tộc Biển Sương Mù. Đó là giống loài có khả năng tạo ra sương mù và nuốt chửng trí nhớ của người khác, và con sứa có lẽ đã biến tên đó thành một loài giống mình rồi cho hắn một chút sương mù. Vì là sương mù được trao bởi Vua Biển Sương Mù nên nó có năng lực mạnh trong việc biến ký ức thành sức mạnh.] 

Ký ức. Tôi lập tức tóm lấy quả bóng chuyền và hỏi. 

“Ký ức của em tôi! Ký ức của Yoohyunie cũng bị thằng chó đó cướp đi!” 

[Bình tĩnh đi, cục cưng!] 

“Tôi phải đoạt nó lại! Nếu hắn chết rồi thì ký ức sẽ trở về với chủ nhân đúng không? Có khi nào nó sẽ biến mất vĩnh viễn không?” 

[Đã bao lâu từ khi cậu ta mất đi ký ức?] 

“Không quá lâu. Trong khoảng một hai giờ trước.”

[Vậy vẫn ổn thôi. Kỵ sĩ chỉ huy!] 

Theo lệnh của người mới, kỵ sĩ chỉ huy đem kén dây gai lại gần. Phần đầu kén mở ra và thứ bên trong hiện ra. Có hàng trăm viên bi nhỏ gom lại trong đó. 

[Một số cái có thể đã biến mất, nhưng đa phần vẫn còn nguyên vẹn. Nếu cậu đưa chúng cho chủ nhân thì chúng sẽ tự động bị hấp thụ. Kích cỡ viên bi càng lớn thì lượng thông tin lưu trữ càng nhiều.] 

Trong khi mô tả thì một viên bi đặc biệt to lớn đập vào mắt tôi. Người đứng gần Choi Seokwon nhất và hít phải nhiều sương mù nhất là Yoohyunie. Có thể viên bi này có chứa ký ức của Yoohyunie. 

Tôi lấy chai rỗng và túi từ kho đồ ra rồi chuyển hết những viên bi, kể cả viên của em tôi, vào bên trong. Ở dưới đáy cái kén là một viên đá ma thuật đục ngầu. Nó là ma thạch cấp SSS nhưng lại nhỏ và mờ đục so với cấp bậc của mình. 

“Không hữu dụng lắm.”

Tình trạng của nó lạ đến mức khó có thể đem bán hoặc để nó lại. Myungwoo có thể dùng nó để tạo ra vũ khí không nhỉ? 

[Cục cưng, cậu có thể kết hợp nó để tạo ra ma thú. So với cấp bậc thì nó không tốt lắm nhưng chắc chắn sẽ cho ra ma thú cấp S.] 

“Nó không phải là Độc Nguyền Long nên tôi không làm được.” 

[Hở? Tại sao? Cậu không phải là chủ nhân của Độc Nguyền Long, cậu là người nuôi dưỡng. Chủng loại không quan trọng.] 

“…Gì? Không quan trọng?” 

[Tất nhiên là không quan trọng. Bây giờ con người cũng có rồng, điểu sư, độc giác hoả sư, vân vân~ Và cậu là người nuôi dưỡng chúng.] 

Bóng chuyền xoay một vòng rồi trả lời. Mà không, nhưng mà kỹ năng yêu cầu kết hợp chủng loại Độc Nguyền Long. Thật sự không quan trọng sao? Tôi lụm đá ma thuật của Choi Seokwon lên và ngắm nhìn nó. 

“Dù có khả năng thì vẫn không thoải mái cho lắm.” 

Đây là đá ma thuật từ con người, không phải quái vật. Vậy nên sử dụng nó không được thoải mái. 

“Thức tỉnh giả của thế giới chúng tôi sẽ có ma thạch khi lên cấp SSS sao? Hay là vì chủng tộc của hắn bị thay đổi?” 

[Thông thường sẽ có khi lên SS. Điều này nghĩa là cậu đã vượt qua được giới hạn của chủng loài trong thế giới của mình. Quái vật không thuộc về thế giới của cục cưng; chúng có đá ma thuật một cách ngẫu nhiên. Tôi không giải thích chi tiết được nhưng nhìn chung thì là như vậy.] 

Đá ma thuật của Choi Seokwon đã được xử lý. Người mới hét lên rằng không còn nhiều thời gian nữa. Bình thường thì có thể duy trì nơi này 30 phút nhưng hôm nay tôi đã ra vào liên tục nhiều lần nên thời gian bảo trì cũng bị cài đặt lại. Tốn khoảng một tuần để khôi phục lại thời gian sử dụng.

[Vậy thì cục cưng, xin hãy bảo trọng!] 

Ngay khi Người mới nói hết câu thì cảnh vật xung quanh thay đổi. Cánh đồng hoang vu trải dài trước mắt. Yoohyunie sẽ lo lắng đây, nên là khi tôi vừa chuẩn bị quay trở về thì.

– Grừừừ 

Khi nghe tiếng sói gầm gừ thì tôi liền vọt thẳng tới cánh cổng. Nhưng vừa bước một bước thì thứ gì đó nặng nề đè tôi xuống. Nguy rồi. 

“Ugh, không cần hỏi cũng biết, a chết tiệt!” 

Tôi có thể cảm nhận rõ ràng răng nanh cạp vào cổ gáy mình. Những con quái vật khác cũng đang đến gần. Tôi vừa chật vật chống cự vừa sử dụng kỹ năng Mầm non. 

[Chủng loại Sói đất liền (Cấp 2) – Sói nanh dài 

Cấp bậc hiện tại: A 

Triển vọng thức tỉnh: B~A] 

Thằng chó Choi Seokwon. Hắn ta đã đưa tôi vào dungeon cấp A hoặc S. Tất nhiên có thể lũ quái vật đã xông tới vì đá ma thuật trong ngực tôi. Dù vậy thì vẫn là lỗi của tên khốn Choi Seokwon. Nó mà là dungeon dưới cấp C thì hay biết mấy. 

Tôi bị kéo lê lết đi, xa khỏi cánh cổng lấp lánh chỉ cách tôi năm bước chân. Bọn quái vật gặm nhấm người tôi để lấy viên đá ma thuật ra. Sát thương lên tới cấp A đã bị vô hiệu bởi Eunhye nên thời gian trôi qua rất lâu. Không còn cách nào khác – tôi phải giả chết và chịu đựng, khi chúng bỏ cuộc và lui về thì tôi sẽ chạy trốn. Vì sử dụng Môn Thạch rất uổng phí nên sẽ tốt hơn chúng sớm bỏ cuộc. 

Vết thương từng cái từng cái một hiện ra ở nơi bị cào cấu. Lúc máu chảy ra thì lũ sói càng phấn khích hơn. Không có dấu hiệu bình tĩnh chút nào, chúng gầm gừ nhe nanh. Khi tôi chuẩn bị tiếc nuối xài Môn Thạch thì–

– Choang! 

Lũ quái vật trên người tôi gào rú. Mùi thịt cháy tỏa ra.

“Yoohyun-ah!” 

Em tôi tới rồi. Yoohyunie khuỵu gối xuống trong lúc tôi gượng bò dậy. Em ấy vươn tay ra ôm tôi thật chặt. 

“Nè, vết thương của em lành–” 

Tôi không nói tiếp được. Lời của tôi bị cắt ngang bởi tiếng thút thít nhỏ.

4 1 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments