Trans: Hi
Beta: Gulu
Kim Minee, thợ săn Cấp B của Hội Haeyeon, bị mọi người xem là một đối thủ dễ chơi. Mặc dù cậu ta có kỹ năng hỗ trợ đủ hữu ích để một hội lớn chú ý theo dõi, nhưng hỗ trợ vẫn là hỗ trợ thôi; và những thợ săn từ cấp trung đến cấp cao thường có xu hướng coi thường việc tăng cường kỹ năng. Nhiều người cho rằng thợ săn thực thụ là phải dựa trên các chỉ số để quyết định việc chinh phục dungeon cũng như cấp độ. Số đông khác thì đặt những người giữ vai trò tấn công lên đầu và coi phần còn lại là hàng đi kèm.
Mặc dù các thợ săn có chỉ số thấp rõ rệt và các thợ săn có kỹ năng cao hữu ích được đối xử khá tốt, nhưng đó chỉ là vì họ không phải là mối đe dọa cho những thợ săn khác. Những thợ săn khác đối xử tốt với họ vì họ có thể dễ dàng bị chi phối dù cho kỹ năng của họ có hữu ích đến đâu đi nữa.
Mặt khác, các thợ săn sẽ cảm thấy bị xúc phạm bởi những ai có chỉ số trung bình mà kỹ năng lại cao. Vì Kim Minee thuộc nhóm thợ săn có chỉ số thấp nên cậu ta thường bị các thợ săn của Haeyeon phớt lờ, hầu hết là những người tấn công cấp cao, dù vậy Kim Minee vẫn hài lòng với vị trí của mình, cho rằng đây là một công việc an toàn và thoải mái.
“Thật sự là chỉ số của cậu ta trên Cấp A sao?”
“Tôi nghe nói cậu ta đã chống lại một Thợ săn Cấp S.”
Kim Minee bước vào sảnh của Hội Haeyeon trong khi những tin đồn đang lan truyền nhanh chóng. Lúc nhân viên an ninh giơ tay chào như thường lệ, Kim Minee thậm chí còn chẳng thèm liếc nhìn lấy anh ta. Nhân viên lúng túng hạ tay xuống bởi vì biểu cảm lạnh lùng khiến cậu ta trông như một người hoàn toàn khác vậy, mọi người đều liếc theo bóng lưng của Kim Minee khi cậu đi thẳng vào thang máy.
“…Khí chất của cậu ta y như ngài hội trưởng vậy.”
“Cậu ta thật sự che giấu chỉ số của mình à? Vì là một hỗ trợ nên tôi chưa bao giờ thấy cậu ta chiến đấu cả.”
Một thợ săn Cấp A trong phòng bảo vệ lẩm bẩm. Lúc trước khi anh ta đi chinh phục dungeon cùng Kim Minee, các hỗ trợ chủ yếu được bảo vệ ở đằng trước nên hắn đã không có cơ hội kiểm tra trực tiếp chỉ số của Kim Minee.
Han Yoohyun, người đang đóng giả là Kim Minee, bước thẳng đến chỗ Seok Simyung trong khi đang là trung tâm của sự chú ý.
“Cậu đã để Han Yoojin-ssi lại với Seseung à?”
Seok Simyung ngạc nhiên nói sau khi đuổi những người khác đi.
“Như vậy sẽ thuận tiện hơn cho anh trai tôi.”
Han Yoohyun miễn cưỡng nói một cách chán chường. Để rõ hơn thì Sung Hyunjae là người mà Han Yoojin không cần phải cảm thấy như gánh nặng vì anh ấy không nhất thiết phải chăm bẵm Sung Hyunjae và cũng không cảm thấy có lỗi nếu đẩy anh ta vào nguy hiểm. Chắc chắn anh ta không phải là đứa trẻ mà Han Yoojin muốn ôm ấp và bảo vệ ngay cả khi nó đồng nghĩa với việc phải cắt da thịt mình.
“Những tin đồn về Thợ săn Kim Minee đang được lan truyền.”
Han Yoohyun buộc phải gạt đi những suy nghĩ về anh trai của mình và thay đổi chủ đề.
“Hãy ngầm thể hiện rằng Kim Minee muốn được đối xử đúng như khả năng của cậu ta, như thế thì sẽ có người cắn câu.”
“Là những ai nhắm tới Han Yoojin-ssi nhỉ?”
Trong khi Hội Dongju Rotary thuê tài xế xe tải thì kẻ đã thuê hội vẫn chưa xuất hiện. Mặc dù Hiệp hội Thợ săn rất đáng nghi, nhưng bọn họ không phải là thủ phạm.
“Vì Han Yoojin-ssi đã được thợ săn Kim Minee bảo vệ nên nếu chúng xác định được rằng Kim Minee muốn rời khỏi Haeyeon, bọn chúng sẽ tiếp cận cậu ấy. Đó là cơ hội tốt vì Hội trưởng của chúng ta đang chính thức vắng mặt.”
Seok Simyung khẽ gật đầu và tiếp tục nói.
“Kim Minee quả thực đã bị những người tấn công khác coi thường vì vai trò hỗ trợ của cậu ấy, chúng ta cần phải thể hiện góc độ đó đồng thời nhấn mạnh đến sự thờ ơ mà những người hỗ trợ phải chịu đựng.”
“Dù Hội trưởng Hội Seseung có thể tình cờ nghe được chuyện này, nhưng hãy cẩn thận đừng để anh trai tôi biết. Anh ấy sẽ cố gắng can thiệp bằng mọi giá.”
Han Yoohyun có thể đoán được Han Yoojin sẽ cho rằng mọi thứ sẽ dễ dàng hơn nếu anh ấy làm mồi nhử.
“Mặc dù mọi chuyện sẽ suôn sẻ hơn nếu có sự giúp đỡ của Han Yoojin-ssi… nhưng anh ấy cần được nghỉ ngơi.”
Mặc dù rất tiếc nuối nhưng Seok Simyung cũng đã thay đổi lời nói của mình. Dẫu cho Han Yoojin có khiến mọi thứ dễ dàng hơn cho bọn họ, Hội trưởng cũng sẽ không bao giờ chấp nhận sau khi đã giao anh ấy cho Seseung. Cuộc thảo luận kết thúc và Han Yoohyun đi đến nhà Yoojin. Cậu nghe thấy tiếng TV trong căn nhà trống và nhớ ra rằng anh trai cậu từng nói anh ấy có một con quái vật có thể tự bật TV để xem.
– Peep!
Một con chim non màu trắng ngồi ở giữa sofa kêu lên khi nó nhìn thấy Han Yoohyun, và con rồng con đang gật gù trên dây leo nhân tạo chỗ trần nhà thì vỗ cánh. Han Yoohyun nhẹ nhàng bắt lấy Comet.
Con rồng con uốn éo và cắn lấy bàn tay đang giữ nó nhưng cũng chỉ có thể để lại vài vết răng. Han Yoohyun cũng tóm lấy con chim và nhìn quanh phòng khách. Cậu cần phải giao con rồng con cho cơ sở nuôi thú và mang chú chim non đến Seseung. Còn có việc gì khác không nhỉ?
‘…Seseung sẽ lo liệu hầu hết mọi việc.’
Dù đó là lí do vì sao Han Yoohyun nhờ bọn họ, nhưng sự thật ấy khiến cậu rất khó chịu. Han Yoohyun ngồi trên ghế sofa, còn Comet thì bình tĩnh lại như thể nó cảm nhận được tâm trạng của Han Yoohyun. Mặt khác, con chim non vẫn lén lút đậu trên lòng bàn tay của Han Yoohyun.
Han Yoohyun nghĩ về kỹ năng 【Nuôi Dưỡng Ma Thú】 và danh hiệu 【Người Nuôi Dưỡng】. Cậu biết danh hiệu 【Người Nuôi Dưỡng】, và những thông tin liên quan đến nó rất dễ nắm bắt vì danh hiệu này khá phổ biến đối với những 【Người Nuôi Dưỡng】từ Cấp C trở lên. Đó là một dạng danh hiệu mang lại sự tăng trưởng nhỏ trong thời gian ngắn. Mặc dù chỉ số tăng trưởng và thời gian áp dụng tăng dần theo các cấp nhưng hiện tại, hiệu ứng tốt nhất của nó mà mọi người đều biết lại không có giá trị lắm.
Tuy nhiên Han Yoojin thì có thể sẽ khác. Han Yoohyun biết mình khác với mọi người, và sự khác biệt này càng lúc càng rõ hơn khi cậu gặp Sung Hyunjae sau khi thức tỉnh. Họ trông giống con người nhưng lại có năng lực hoàn toàn khác. Han Yoohyun nghĩ rằng Han Yoojin nhận được kỹ năng nuôi dưỡng đó là do anh ấy đã nuôi dạy cậu, vì anh ấy đã nuôi một thứ gì đó không phải là con người, khác với những gì mà 【Người Nuôi Dưỡng】 sẽ làm.
‘Tuy vậy, anh ấy cũng luôn cố gắng ở bên con người.’
Han Yoojin đã cố chăm sóc Park Yerim, Noah và chính cậu. Ngay cả khi cậu hiểu được vì sao Han Yoojin lại muốn chăm sóc Park Yerim, nhưng anh ấy cũng quá yêu quý Noah. Mặc dù Han Yoohyun biết kỹ năng này dành cho ma thú nhưng có lẽ nó cũng áp dụng được cho loài người. Hoặc có lẽ Noah cũng được xem như ma thú vì cậu ta là một con rồng.
Bất kể lý do là gì, Han Yoohyun đều muốn loại bỏ chúng ra khỏi tầm mắt của Han Yoojin.
Han Yoohyun lạnh lùng nhìn chằm chằm hai con quái vật mà cậu đang cầm trên tay và đứng dậy. Dù cậu có muốn xử lý hết tất cả bọn chúng thì Han Yoojin, gia đình duy nhất của cậu, lại chính là lý do vì sao cậu không thể làm như thế.
***
Đã có người đến kê cho tôi cả kính mắt và kính áp tròng, và mặc dù việc đặt thứ gì đó vào mắt khiến tôi khó chịu, tôi vẫn quyết định đeo thử kính áp tròng vì kính mắt có thể sẽ lại vỡ tiếp.
“Tôi biết anh và Yoohyunie đã thỏa thuận gì đó với nhau.”
Tôi nói với vẻ khó chịu khi nhấc kính áp tròng lên bằng đầu ngón tay. Trước đây, Yoohyunie đã nói rằng Seseung là nơi tôi có thể đến và cả hai đã cố để chiếm lấy MKC. Có lẽ Yoohyunie tin anh ta, ít nhất là ở một mức độ nào đó, vì họ đã hình thành một mối quan hệ trong suốt ba năm qua, nhưng dù như thế nào thì tôi vẫn ghét ý tưởng này.
“Em ấy đã tức giận vì tôi đã phải trải qua những chuyện đó khi tôi một thân một mình đến nhà anh. Vậy tại sao bây giờ em ấy lại bỏ tôi ở đây?”
Em ấy bỏ đi sau khi để lại con chim non cho một thành viên của Hội Seseung. Tôi nhìn con bé đi quanh bàn và hướng ánh mắt sang Sung Hyunjae, người mà tôi vẫn không thể nhìn rõ mặt vì chưa đeo kính.
“Niềm tin là điều quan trọng nhất trong giao dịch.”
Sung Hyunjae vừa nói vừa đẩy chiếc gương đến trước mặt tôi. Tôi được dặn rằng có thể đẩy nhẹ kính áp tròng vào mắt, nhưng mắt tôi vẫn nhắm lại theo bản năng và tôi vẫn nao núng dù đã dùng tay còn lại để giữ cho mắt mở.
“Vì cậu chủ và tôi đã làm việc với nhau được một khoảng thời gian dài nên ít nhất thì chúng tôi vẫn tin rằng đối phương sẽ tôn trọng những gì được ghi trong hợp đồng.”
Ruột tôi quặn lên khi Sung Hyunjae nhắc đến hai từ tin tưởng. Thay vì tin tôi đến mức như thế, Yoohyunie lại thường lo lắng, có lẽ là do chỉ số của tôi thấp.
“Ngoài ra thì tôi cũng đã giúp đỡ cậu chủ bằng nhiều cách khác nhau.”
“Anh đã giúp em ấy ư?”
“Cậu chủ đang ở độ tuổi mà việc tự lập sẽ phát sinh nhiều vấn đề và tôi nghĩ cậu ấy sẽ trở nên thú vị hơn nếu tôi giúp cậu ấy phát triển nhanh hơn.”
Sung Hyunjae đề cập đến việc anh ta đã giúp Yoohyunie nhổ bớt “cỏ dại” đi.
“Tất nhiên, cậu chủ cũng cảm thấy khó chịu và luôn cố gắng trả từng đồng một. Những gì cậu chủ phát hiện ra thì cậu ấy đã trả hết rồi. Cậu ấy dễ thương thật đấy.”
“Ý anh là vẫn còn những khoản nợ sót lại mà Yoohyunie chưa trả được. Vậy tôi sẽ trả thay em ấy.”
Vì Sung Hyunjae sẽ lợi dụng những ân huệ đó nên tôi không thể bỏ qua chúng được.
“Cậu chủ sẽ không thích việc đó.”
“Lúc đó em ấy còn là trẻ vị thành niên và tôi là người giám hộ. Vì vậy chuyện tôi trả ơn cho anh là việc nên làm. Đừng nghĩ đến việc nhắc lại chuyện trong quá khứ với Yoohyunie.”
Tôi chớp mắt sau khi đeo xong kính áp tròng và cảm thấy buồn vì mình đã không làm được gì dù bản thân tôi là một người anh và một người giám hộ.
“Anh không khiến em ấy lạc lối, đúng không?”
“Tôi đâu cần làm thế.”
Câu trả lời của Sung Hyunjae khiến tôi khó chịu và anh ta đưa ra hai cuốn sách. Đó là “Hướng Dẫn Nuôi Con Đúng Cách Dành Cho Phụ Huynh” và “Cách Để Thoát Khỏi Hội Chứng Tổ Trống”. Cái gì đây?
“Đọc sách rất tốt cho việc tĩnh tâm.”
“Anh chọn mấy cái này là sao?”
Anh ta có thể ngừng đưa mình những quyển sách, tiểu thuyết hay thơ ca phát triển bản thân không? Tôi lấy quyển “Hướng Dẫn” và nghĩ chẳng biết khi nào mới đi được. Yoohyunie đang làm gì vậy? Đón anh về nhà đi chứ. Tôi muốn bỏ trốn.
‘Mình có thể dùng kỹ năng ẩn thân để rời khỏi chỗ này.’
Tất nhiên, kỹ năng này sẽ không có tác dụng với một Thợ săn Cấp S như Sung Hyunjae. Tôi có thể thoát khỏi đây nếu anh ta rời đi, tôi ngước mắt lên nhìn anh ta trong khi lật sách.
“Anh định ở đây cả ngày à? Hình như trông anh quá rảnh rỗi với tư cách là Hội trưởng đấy?”
“Vị Hội trưởng này hiện đang chính thức chinh phục dungeon đó. Trưa nay cậu muốn ăn gì? Cứ ra yêu cầu về món cậu muốn ăn nhé.”
“Tôi muốn ăn món bánh gạo xiên que ở quán đồ ăn vặt ngay trước trường tiểu học của tôi. Quán đó đã đóng cửa được mười năm rồi.”
“Tôi rất tiếc phải nói rằng thời gian quá ngắn để chuẩn bị món đó cho bữa trưa, nhưng nó sẽ sẵn sàng cho bữa tối.”
Tên này bị điên chắc luôn.
“Không cần đâu. Đừng có làm phiền người vô tội.”
Anh ta thực sự nói được làm được, vì vậy có lẽ tôi nên yêu cầu một con cá sống do chính Trưởng Hội Seseung bắt. Dù tôi không thích cá sống lắm nhưng tôi có thể trốn đi trong khi anh ta đi câu cá. Tất nhiên, Sung Hyunjae sẽ từ chối kiểu yêu cầu lộ liễu như thế và nói về việc chinh phục dungeon.
Vì Trưởng Hội Seseung quá nhàn rỗi nên anh ta đưa tôi đi đây đó, và kết quả là tôi nhìn thấy một Tòa nhà Seseung với rất nhiều cơ sở vật chất tiện nghi. Tôi sẽ làm gì với mớ tri thức này chứ?
Các thợ săn cao cấp nhận ra rằng việc sử dụng những cơ sở bên ngoài khá bất tiện vì họ thậm chí còn không thể dễ dàng cắt tóc do sự khác biệt về độ bền vật lý. Tuy tóc của họ không cứng như dây kim loại nhưng lại cần nhiều lực hơn để cắt, tiệm làm tóc chuyên dụng cho bọn họ cũng được xây lên vì họ không thể nhuộm hay uốn tóc như bình thường được.
Tôi nghe kể rằng Yoohyunie đã không thể chăm sóc mái tóc của mình mãi cho đến khi em ấy kiểm soát được khả năng kháng lửa. Vì cơ thể của thằng bé có khả năng chống cháy nên em ấy còn chẳng thể duỗi thẳng mái tóc xoăn của mình.
“Đi loanh quanh thế này có được không?”
“Tôi có thể kiểm soát những ai ra khỏi tòa nhà này nên đừng lo lắng.”
Tôi định suy nghĩ lại vì có nhiều con mắt đang theo dõi chúng tôi, nhưng giờ không cần phải lo lắng về chuyện đó nữa. Đã có sẵn một khu vực nuôi dưỡng dành riêng cho Comet để chuẩn bị cho sự trưởng thành của nó. Nơi đó đủ rộng cho một con rồng cánh gai cái trưởng thành cư trú thoải mái, và một mặt của khu vực có cửa sổ để Comet có thể bay ra ngoài.
Sung Hyunjae nói với tôi rằng việc tập thể dục với cường độ vừa phải là điều cần thiết cho sức khỏe của bản thân nên anh ta đã tìm cho tôi một huấn luyện viên và yêu cầu tôi kiểm tra sơ qua về thể chất. Tôi đã hết lòng từ chối lời đề nghị kiểm tra chuyên sâu của anh ta, nhưng họ vẫn lấy mẫu máu của tôi.
“Tôi không sao cả. Anh biết đấy, tôi chưa già đến mức đó mà.”
Ngoại trừ một số vết thương trên cơ thể thì tôi đã không hề gặp vấn đề gì về sức khỏe cho đến khi tôi đạt ngưỡng ba mươi tuổi. Thật ngạc nhiên, món bánh gạo xiên que lại xuất hiện cùng với những món ăn khác trong bữa tối.
“…Anh không thật sự đi tìm chủ của quán bán đồ ăn vặt đó để làm món này, đúng không?”
“Thật may mắn là hai vợ chồng đấy vẫn khỏe mạnh.”
Sung Hyunjae lên tiếng sau khi chụp một bức ảnh để làm bằng chứng cho thấy tôi ăn uống rất tốt và gửi cho Yoohyunie như đã hứa. Thật tốt vì họ vẫn còn khỏe, nhưng…
“Tại sao anh lại làm tất cả những việc này mặc dù anh biết tôi không hề có ý đó?”
“Chẳng có lý do gì để tôi không làm việc mà tôi có thể cả. Việc này không khó đến mức đó. Hãy tươi tỉnh lên, cậu ấy cũng có thể từ bỏ hợp đồng của tôi.”
Tôi không quan tâm chuyện đó có xảy ra hay không nhưng tôi không thể để Yoohyunie lo lắng được. Tôi cho chim non ăn những viên đá ma thuật trong khi tạo dáng mặt mình. Con bé không thể dịch chuyển tôi đi cùng nó sao? Ước gì nó sẽ thử.
“Có tin tức gì về em trai tôi không?”
“Tôi đã quyết định không hé nửa lời về công việc.”
“Tôi sẽ bị đau bụng do tò mò và lo lắng mất.”
“Tôi sẽ chuẩn bị thuốc tiêu hóa.”
“Ít nhất thì hãy để tôi gọi cho em ấy.”
Điện thoại của tôi đã bị tịch thu khi tôi cố gọi cho Noah và Myungwoo. Tôi thấy như mình đang ở trong tù vậy và miễn cưỡng lấy lại được điện thoại sau khi phàn nàn về việc bị ngột ngạt khi ở đây. Yoohyunie đã nhận cuộc gọi của tôi.
“Yoohyun-ah, nếu anh hứa anh sẽ ở yên thì em đưa anh về nhà nhé? Anh sẽ nghỉ ngơi và ngừng việc lo nghĩ tới Noah-ssi nhiều nhất có thể.”
‘Không. Anh hãy ở đó thêm một thời gian nữa đi.’
“Này! Em không định làm trò gì nguy hiểm đâu đúng không?”
Em trai khẽ cười trước câu hỏi của tôi.
‘Đừng lo, chẳng có thứ gì có thể gây nguy hiểm cho em khi ở bên ngoài dungeon cả.’
Quả thật vậy, vì Yoohyunie sẽ không bị tổn thương trừ khi đối đầu với những Thợ săn ở cấp độ như Sung Hyunjae và Liette. Hai người kia sinh ra đã là Cấp S, họ sẽ không xuất hiện mà không báo trước và ngay cả khi họ có xuất hiện, Yoohyunie vẫn có thể tự bảo vệ bản thân mình.
“Đừng làm gì dại dột và nhớ ăn uống đầy đủ đấy. Về nhà sớm nhé. Em đang ở ngoài sao?”
‘Ừm, em sẽ về sớm mà.’
“Được rồi. Hãy đưa anh ra khỏi đây sớm nhất có thể.”
‘Nếu anh có thể cư xử đúng mực.’
Đó là cách thằng bé nói chuyện với anh trai của nó à? Tuy nhiên, giọng nói của em ấy đã an ủi tôi và Sung Hyunjae đã lấy điện thoại của tôi đi ngay sau khi cuộc trò chuyện kết thúc.
“Lịch trình hôm nay sẽ kết thúc sau khi đi dạo, tắm rửa và đảm bảo rằng cậu đã đi ngủ. Cậu chủ bảo rằng cậu nên ngủ trước mười một giờ, có cần hát ru không?”
“Không.”
Lắng nghe nó chỉ tổ khiến tôi mất ngủ, và đêm ấy đã có một vị khách không mời mà đến.
