Beta: Houmahome
Liette lần nữa bị khống chế, còn Kang Soyoung thì nhận được lệnh triệu tập. Trong khi Liette là nguyên nhân chính cho vụ náo loạn này, đây là sự khác biệt giữa người nước ngoài và dân bản xứ. Chính phủ luôn khoan dung đối với thợ săn cấp cao của họ.
“Em sẽ đến thăm chị!”
Kang Soyoung vừa hét vừa vẫy giấy triệu tập của cô ấy trên không. Sau đó, cô ta buồn bã nhìn lại chiếc xe đạp bị giẫm đạp của mình và nói rằng bản thân sẽ phải bắt taxi. Song Taewon nhìn tôi sau khi thả con rắn ngọc lại vào trong lồng vận chuyển.
“Đầu tiên, cảm ơn vì sự hợp tác của cậu. Tôi xin lỗi và sẽ chắc chắn rằng chuyện này sẽ không xảy ra lần nữa.”
Song Taewon xin lỗi vì thợ săn ở Văn Phòng Quản Lý đã gọi tôi đến đây.
“Không, nếu có thể thì tôi vẫn muốn giúp. Với lại, cuộc đấu giữa Liette và Noah-ssi là hợp pháp, phải không? Vì họ không phải là thợ săn Hàn Quốc, và cuộc đấu sẽ được diễn ra bên trong một dungeon.”
“Vâng, chuyện đó không có vấn đề gì. Cậu hiểu rất rõ.”
Các quốc gia không hoan nghênh các trận tư đấu giữa các thợ săn cấp cao, và chúng bị ngăn cấm vì có thể sẽ tổn thương đến các thợ săn, những tài sản giá trị của đất nước. Đương nhiên, chỉ vì nó bất hợp pháp không có nghĩa là mọi người sẽ ngoan ngoãn chấp pháp.
“Tôi sẽ rất biết ơn nếu cậu có thể thông báo cho tôi thời gian và điểm để phòng trường hợp khẩn cấp.”
“Tất nhiên rồi. Hiệp Hội thợ săn vẫn còn rối loạn sao?”
Vì chỉ mới qua 4 ngày sau sự việc kia, sẽ tốn nhiều thời gian để họ có thể ổn định lại sau khi các vị cao tầng bị đổi mới gần hết.
“…Tôi thấy vài gương mặt quen thuộc.”
Song Taewon do dự một lúc rồi nói. Vì họ là những thành viên cũ của Hiệp Hội, Song Taewon hẳn đã làm việc với họ trước đây và nhận được sự hợp tác tốt hơn.
“Quen thuộc là việc tốt mà, đúng chứ?”
Song Taewon lặng lẽ gật đầu rồi nhìn vào Yoohyunie sau lưng tôi, và tôi cảm thấy được ánh mắt của họ đã chạm nhau vì giác quan vẫn còn được liên kết.
“Cậu sẽ ổn chứ?”
“Vâng?”
“Sẽ rất nguy hiểm─”
“Vì giờ anh còn đang bận nên hay là anh cứ đi trước đi, ngài cục trưởng Song.”
Yoohyunie nói trong khi đang tiếp cận tôi.
“Tôi sẽ chăm sóc cho anh trai mình.”
Tôi cảm giác được bàn tay của Yoohyunie trên vai mình, và lực đạo của em ấy khiến tôi có chút đau. Em ấy đang tức giận, dù là tôi chẳng làm ra bất cứ hành động mạo hiểm nào.
“Tôi không sao đâu, ngài cục trưởng Song. Anh có thể đi được rồi.”
Em trai tôi sẽ chẳng làm gì tôi chỉ vì em ấy đang tức giận. Đôi lông mày của Song Taewon nhíu lại, nhưng anh ấy vẫn quay người đi vì anh ấy thật sự rất bận rộn. Tất cả các thợ săn khác bước ra khỏi dungeon, và những người bị thương thì được nhận trị liệu, và Song Taewon thì cùng họ rời đi. Mọi người tản đi như từng đợt sóng, và giờ mọi thứ đều đều trở nên ảm đạm.
“Về chị của tôi… tôi vẫn không muốn làm phiền đến anh.”
Noah vẫn luôn đắm chìm trong suy nghĩ rồi giờ thì lại nhìn chăm chăm vào Yoohyunie và tôi.
“Tôi nghĩ việc tôi nên làm là tự mình giải quyết việc này. Tất nhiên, tôi sẽ không bao giờ thắng được chị của mình, nhưng có được giúp đỡ của anh thì đó không phải là sức mạnh của tôi. Nếu tôi chiến thắng với sức mạnh không phải của mình thì dù tôi có chiến thắng chị ấy, cũng chẳng có gì khác với trước đây. Tôi vẫn giống con người trong quá khứ trước đây.”
‘Dù là tôi rất biết ơn sự giúp đỡ của anh…’ và rồi giọng của Noah chùng xuống khi cậu ấy nhìn sang tôi. Vì đây là việc của cậu ấy, cậu ấy nên tự tin hơn.
“Tôi sẽ không ép buộc cậu làm bất kỳ việc gì nếu cậu không thích. Cậu không cần phải đấu. Thật ra, tôi có phần hối hận vì đã quá hấp tấp khiêu chiến với Liette.”
“Không, tôi không có ý đó.”
“Tuy nhiên, tôi tin rằng sự giúp đỡ của mình chính là một phần sức mạnh của cậu, vì nguyên nhân tôi giúp cậu là do tự bản thân tôi muốn thế.”
Tôi không cần can thiệp vào chuyện của Noah và Liette, và có thể là để lại Noah như bây giờ sẽ có lợi cho tôi hơn. Nếu Noah tiếp tục dựa vào tôi, sợ hãi chị của cậu ấy, tôi có thể dễ dàng thao túng cậu ấy hơn. Noah tự rút mình trong chiếc lồng giam vì cậu ấy sợ hãi con diều hâu ở bên ngoài và có thể sẽ bay đi khi cậu ấy có được can đảm để chống lại con chim ấy. Tuy vậy, tôi vẫn muốn giúp Noah.
“Tôi sẽ bỏ mặc nếu đó là người khác. Tại sao tôi phải đi đối đầu với Liette chứ? Cô ta rất đáng sợ. Tuy nhiên, tôi làm thế vì đó là cậu. Cậu khiến tôi muốn làm một việc gì đó, và đó chính là sức mạnh của cậu.”
“Vậy sao?”
“Tất nhiên. Cậu là người đã giúp đỡ tôi và thể hiện thiện chí, và cậu là tự nguyện làm thế. Sự giúp đỡ của tôi là kết quả của những gì cậu đã làm, vì vậy nó là của cậu.”
“Yoojin-ssi.”
“Cậu phải quyết định có chấp nhận sự giúp đỡ của tôi hay không, và tôi sẽ nghe theo quyết định của cậu.”
Tôi tin tưởng rằng Noah cần trải nghiệm việc chiến thắng Liette ít nhất một lần. Dù vậy, việc cậu ấy từ chối sự giúp đỡ của tôi cũng là một sự trưởng thành, vì muốn tự đứng vững bằng hai chân trước nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của mình có nghĩa là Noah đã bớt sợ hãi Liette hơn trước. Vì vậy, tôi sẽ để Noah quyết định.
“Tôi muốn thử.”
Noah cười, ngượng ngùng nhưng sáng lạn.
“Tuy nhiên, tôi không muốn anh tự làm bản thân mệt mỏi. Tôi có thua cũng không sao.”
“Dù vậy, chiến thắng vẫn tốt hơn.”
“Vâng.”
Tôi thấy thật tự hào khi Noah không do dự mà gật đầu. Vậy thì, tốt hơn hết là tôi nên giúp đỡ ít nhất có thể. Vấn đề là Noah có quá ít kỹ năng tấn công, và vì cặp chị em này sẽ biết rõ kỹ năng của đối phương, tôi sẽ cần suy nghĩ kỹ hơn sau khi nghe được phong cách chiến đấu của Liette từ Noah.
“Thế thì, xin hãy quay về trước. Tôi còn có nơi khác cần phải đi, và vì Liette đã lần nữa bị khống chế, cô ta sẽ không đến cơ sở chăm nuôi được.”
“Anh sẽ không sao chứ, Yoojin-ssi?”
Noah nhìn ra phía sau tôi với đôi mắt đầy lo lắng, và tôi không thể nhìn thấy mặt của Yoohyunie vì tôi đã huỷ bỏ kỹ năng Chủ nhiệm tôi dùng lên Noah để giảm gánh nặng. Có vẻ như Song Taewon và Noah đều nghĩ là ở đây có vấn đề.
“Vâng, tôi không sao.”
“Nhưng…”
Tôi đang định nói gia đình nói chuyện với nhau một chút là xong nhưng lại ngừng lại khi tôi nhớ đến tình cảnh của Noah. Tôi lại cười, và Noah từ từ hóa thành dạng rồng của cậu ấy.
-Tuy vậy, sự lo lắng của Thợ săn Han Yoohyun dành cho anh là thật. Thế nên, mọi chuyện sẽ ổn thôi nhỉ?
“Đương nhiên, em trai tôi rất đáng tin mà.”
Noah lượn hai vòng trên đầu chúng tôi rồi bay đi.
“Không có vấn đề gì nhiều mà sao em lại căng thẳng thế hở?”
Không có quá nhiều chuyện xảy ra, chúng tôi chỉ phải ngăn Liette và Kang Soyoung cùng nhau ra ngoài. Một cánh tay khiến tôi phải xoay người lại, và gương mặt của em trai tôi mơ hồ như một tấm ảnh bị nhúng trong nước.
“Sao anh có thể nói vậy chứ? Anh nói là cấp độ kỹ năng kháng sợ hãi của anh đang thấp mà.”
Yoohyun nói như thể em ấy chẳng tài nào hiểu nổi, và tôi đồng ý rằng người bình thường cũng phải nói hôm nay thật hỗn loạn.
“Nó vẫn còn là cấp C mà, nhiêu đó đủ dùng cho những nỗi sợ thường ngày rồi.”
Tôi hẳn là còn có thể vẫy tay với một con hổ đang mở mồm trước mặt tôi, vì một con quái vật cấp C vẫn mạnh hơn. Đương nhiên, nỗi sợ không thể được phân thành cấp bậc vì con người sợ những thứ khác nhau. Có thể có người không sợ hổ dù không có kỹ năng kháng sợ hãi nhưng lại cần kỹ năng cấp C chỉ để bình tĩnh bước qua một con nhện.
Với lại, tôi đã quen với những cảnh như hôm nay rồi, vì thế giới cũng rất tàn nhẫn đối với những thợ săn cấp thấp. Nếu tôi không bị thương, vậy có nghĩa là mọi chuyện đã diễn ra rất suôn sẻ.
“Anh thật sự-“
“Ngưng nói là anh vẫn ổn đi. Anh không thấy đường nhưng vẫn đến đây dù đây là vấn đề mà không có anh vẫn giải quyết được.”
“Liette sẽ phục kích trung tâm tạm giam mà tên giám đốc cũ đang ở.”
“Dù việc đó có xảy ra, anh cũng không phải chịu trách cho nó hay bất cứ việc gì khác. Sao anh không thể bỏ mặc những chuyện như này vậy?”
“…Bởi vì anh chưa thể làm gì cả.”
Tôi đã buông bỏ đủ thứ rồi, rất nhiều thứ. Tôi có thể thấy rõ gương mặt của mình ngay cả khi tôi nhắm mắt, và tôi huỷ bỏ kỹ năng Chủ nhiệm vì hình ảnh ấy khiến tôi lạnh sống lưng.
“Anh cũng đã làm nhiều hơn những gì anh có thể.”
Tôi nói với em ấy trong khi vẫn đang cố gắng để khiến bản thân bình tĩnh lại.
“Em chỉ mới 20 tuổi.”
Em ấy đã từng là 25 tuổi và điên cuồng. Yoohyunie đã là người bắt đầu chuỗi hy sinh quên mình, và bây giờ em ấy lại nói về trách nhiệm. Em ấy đã hy sinh cuộc sống của mình và quá mức với bản thân, và gánh vác tất cả mọi thứ có thể.
“Hyung.”
“Không, anh sẽ cố để không khiến em lo lắng.”
Yoohyunie hiện tại không biết, vì em ấy chưa làm thế và sẽ không làm thế. Tôi sẽ không để chuyện đó xảy ra.
“Em không muốn như thế.”
“Yoohyun-ah.”
“Mặc kệ em có nói gì, anh vẫn cố tự làm mọi thứ. Vừa rồi anh vừa nói gì? Anh nói anh sẽ cố không khiến em lo lắng? Anh lại lần nữa tự mình quyết định.”
Dù vậy, em cũng đã làm thế và quy mô của em còn lớn hơn nữa. Tôi không nói ra vì không phải là Yoohyunie trước mặt tôi đã làm thế, vì em ấy chỉ mới bắt đầu. Em ấy ngậm miệng, và tôi có thể đoán được biểu tình của em ấy.
“Anh định đến Công hội Sesung, đúng không?”
“Ừ, Kang Soyoung-ssi cũng đã nhờ anh một việc.”
“Đi thôi.”
Yoohyunie tiến lên một bước trước khi quay về bên tôi.
“Cẩn thận. Mặt đất rối tung cả lên rồi.”
Dù giọng em ấy vẫn còn tức giận, tay em ấy khi giữ lấy tay tôi lại rất dịu dàng.
***
Vì Sesung còn chưa hoàn thành cuộc chinh phục dungeon cấp S, Sung Hyunjae được cho là sẽ không xuất hiện trước công chúng.
“Sẽ không sao khi người đáng lẽ nên ở trong dungeon lại bước ra khu vườn trên sân thượng chứ? Tôi nghe nói dạo này phóng viên còn biết bay đó.”
“Kỹ năng bắn tỉa của tôi khá tốt đấy.”
Sung Hyunjae nói khi anh ta đang tận hưởng trà chiều giữa khung cảnh như một bức tranh khu rừng mùa hè xanh tươi.
“Đừng lo, vì tôi sẽ không để họ thoát đâu. Cậu thật ngọt ngào khi nghĩ đến việc đó đấy.”
“Ngọt ngào? Anh đang tự thú rằng mình đã nổ súng trong thành phố đấy hả? Tôi nên báo với cảnh sát.”
“Mắt của cậu vẫn vậy sao?”
Sung Hyunjae đã đến gần để nhìn mắt tôi. Tôi càng ngạc nhiên hơn nữa khi anh ta lại tóm lấy và bế tôi lên.
“Cậu ốm đi rồi. Kỹ năng quản lý hẳn là rất tệ.”
“Anh ấy không có ý định nghỉ ngơi tại nhà. Thay vào đó, anh ấy gần như là dùng cả ngày để chăm nuôi những con quái thú.”
Em trai tôi và Sung Hyunjae đối xử với tôi như thể họ đem thú nuôi đến bệnh viện thú y vậy. Tôi biết vì tôi từng làm thêm ở đó rồi. Một vị bác sĩ sẽ khám cho tôi, nói chuyện với người chủ, cân bệnh nhân, rồi nâng bệnh nhân lên bàn để đút thuốc hoặc chích thuốc.
Sung Hyunjae đặt tôi ngồi xuống bàn. Không biết là trà gì mà mùi thơm thật. Tôi sẽ không uống thuốc và sẽ từ chối chích thuốc, cũng sẽ không cắn người như một con chó.
“Thế nên… hãy trông chừng anh ấy một khoảng thời gian.”
“Yoohyun-ah?”
Em trai tôi nói nhảm gì vậy, cả Sung Hyunjae trông cũng bất ngờ. Tôi cần mắt kính.
“Trông chừng, ý em là sao? Bộ anh là thú cưng à? Anh còn phải chăm sóc cho Noah-ssi nữa!”
“Chỉ là một thời gian ngắn thôi. Mọi người đều thấy được rằng anh có vấn đề về sức khoẻ rồi. Vì anh chẳng chịu nghỉ ngơi ở nhà hay là nghe lời em, hãy ở lại đây đi vì giờ em sẽ đóng vai Kim Minee. Em sẽ đem con chim nhỏ đến cho anh.”
“Này, em định chôn luôn Thợ săn Kim Minee hả?”
Hình tượng của cậu ta đã được cải thiện quá nhiều rồi. Em trai tôi phớt lờ tôi và đưa ra một bản hợp đồng.
“Tôi sẽ dùng tấm vé đấu giá vào tháng 3 để trao đổi với chuyện này.”
“Tôi không thể nhận tiền bồi thường cho việc chăm sóc vật phẩm của mình.”
“Anh ấy là của tôi.”
Tôi đã nói rằng tôi sẽ giao bản thân cho em ấy nếu tôi là một món hàng, nhưng Yoohyunie cũng quá tự tin rồi. Tôi vẫn còn nhân quyền đó.
Cả hai chẳng thèm nghe lời tôi nói và định ra hợp đồng cụ thể, và em trai tôi bỏ đi sau khi để lại lời dặn hãy ở yên đây. Cái quần què gì đang diễn ra vậy?!
“Cậu muốn ăn đồ ngọt không?”
“Tôi không muốn.”
Né né ra đi không tôi cắn bây giờ.
