Beta: Houmahome
Tôi đăng nhập vào một trang web thông tin thợ săn Nhật Bản theo thói quen trước khi ra ngoài gặp Liette.
‘Họ bắt đầu với dungeon chứa nguyên liệu điều chế dược liệu dành cho sức chịu đựng.’
Những kẻ Phản luân này đã khiến dungeon này xuất hiện sớm hơn như đã hứa, và một dungeon cũng đã thành công được đấu giá bên Nhật vài ngày trước và giờ đang được hình phục tính từ hôm nay. Dungeon đó thuộc cấp A và có hai tầng, chủ yếu là rừng rậm. Giá trị của nơi đó cũng thuộc mức tiêu chuẩn cho đến khi có người phát hiện ra rằng quả rễ của mấy cái cây trong khu rừng trung tâm ở tầng một có thể được dùng để điều chế dược liệu tăng sức chịu đựng.
‘Việc phát hiện đã bị trì hoãn vì quả rễ còn chưa được kiểm tra.’
Tôi đang tính thu mua dungeon đó ngay sau khi những người khác chinh phục xong. Mặc dù làm việc quá sức có thể là một vấn đề, nhưng việc huấn luyện bọn trẻ sẽ trở nên dễ dàng. hơn sau khi điều chế thuốc tăng sức chịu đựng.
“Em nghĩ Yerimie và Peace hiện tại có ổn không? Anh nghĩ đúng ra em nên ở lại với tụi nhỏ.”
“Nếu em không ra đây, chắc anh đã gặp rắc rối rồi.”
“Ý em là sao? Anh vẫn ổn mà.”
Yoohyun dỗi rồi bắt chước Comet lấy đi cặp kính của tôi.
“Anh không thấy được!”
“Anh nói anh ổn.”
“Em cũng biết là thị lực của con người có thể yếu đi mà. Giờ đi đâu cũng có thể thấy người đeo kính! Trả đây!”
Tôi nghe thấy tiếng thứ gì đó bị vỡ và cố không tưởng tượng xem Yoohyunie đã làm gì.
“Xin lỗi, em lỡ tay làm hỏng nó rồi.”
“Ờ, hẳn là vậy.”
“Mắt kính rất dễ vỡ.”
Em trai tôi nói mà không biết ngượng.
“Đây sẽ là vấn đề khi anh ra ngoài đó!”
“Em sẽ giúp anh.”
“Anh không cần em giúp.”
Từ đầu nếu em ấy không làm hỏng mắt kính của tôi thì tôi đã chẳng cần nhờ vả em ấy rồi. Dù là tôi không nhìn thấy được vật ở xa, nhưng vật ở gần thì tôi vẫn phân biệt được. Kính áp tròng hẳn là lựa chọn tốt hơn. Nếu tôi bị tấn công thì cái nào nguy hiểm hơn nhỉ? Hay là có thứ gì đó trong mắt tôi sẽ có hại hơn nhỉ?
“Anh đang giận à?”
Yoohyunie vừa nói vừa lẽo đẽo theo sau tôi. Hành động như lúc chúng tôi còn nhỏ… hiệu quả đấy. Tôi nhớ đến ngày xưa khi chân tay em ấy còn nhỏ xíu cùng đôi mắt to tròn. Yoohyunie là một đứa trẻ mà ai gặp cũng thấy em ấy đáng yêu.
“Anh không giận. Nhưng đừng có phá hỏng chúng nữa.”
Điện thoại reo, và tôi tìm chiếc di động mà tôi hẳn là đã để trên bàn.
“Đây.”
Yoohyun đưa điện thoại cho tôi, và tôi nhìn thấy một số lạ. Tôi bắt điện thoại và nghe thấy một giọng nói lạ lẫm.
[Cậu là Han Yoojin-ssi?]
“Vâng, ai vậy a?”
Rất ít người biết được số này, và người gọi đến là người của Cục Quản lý Thức tỉnh giả.
[Thợ Săn Liette đang gây rối.」
“Liette-ssi?”
Song Taewon không có mặt do tình trạng của Hiệp Hội Thợ Săn đang bị lật đổ và đã cho người liên hệ với tôi để lặng lẽ giải quyết mọi việc vì vấn đề có liên quan đến một thợ săn cấp S. Anh ta dường như biết rằng lần trước tôi đã giúp Liette bình tĩnh lại trong dungeon.
[Tôi chân thành yêu cầu sự giúp đỡ của cậu, vì dùng vũ lực có thể khiến mọi chuyện tồi tệ hơn.]
“Được rồi. Tôi sẽ đến đó.”
Liette chắc sẽ gây ra hỗn loạn vì ngay cả cuộc chiến của cô ta với Sung Hyunjae nếu xảy ra cũng đã đủ thảm khốc rồi.
Yoohyunie nhìn tôi với ánh mắt không hài lòng sau khi cuộc gọi được kết thúc.
“Sao anh lại đứng ra chứ?”
“Anh không thể để một thợ săn cấp S khác đến được, đặc biệt là khi mà em và Sung Hyunjae được cộng đồng biết đến là hiện đang tham gia chinh phục dungeon.”
Kim Sunghan không thể xử lý Liette được vì anh ta là thợ săn hệ phòng ngự và gần đây mới trở thành cấp S. Moon Hyuna, Choi Seokwon, và Park Mingyu cũng sẽ gặp khó khăn với Liette. Nếu chỉ để xử lý chất độc thì tôi vẫn là lựa chọn tốt hơn.
“Cấp bậc 【Kháng sợ hãi】 của anh hiện tại cũng thấp hơn.”
“Anh sẽ xử lý được mà.”
Liette là loài Độc Nguyền Long, có nghĩa là kỹ năng sẽ có hiệu lực nhân đôi. Tuy vậy, nó cũng không phải là cấp A, và tôi đã bảo Song Taewon đừng động đến cấp bậc của 【Kháng sợ hãi】 nữa. Đương nhiên, điều đó cũng không có nghĩa là tôi muốn anh ta hạ thấp mấy chỉ số khác.
Tôi ra ngoài mặc cho Yoohyunie phản đối và cũng không quên gọi cho Noah. Để phòng hờ thì cứ nên để Noah ở nhà vậy.
“Yoojin-ssi.”
Tôi giải thích tình hình với Noah, cậu ta đến ngay sau khi nhận được tin nhắn.
“Thế nên, hãy ở lại nhà tôi nhé.”
“Đợi đã, hyung.”
Yoohyun chen vào, trông như đang có điều băn khoăn.
“Cậu ta không thể ở lại khi em không có ở đây. Anh đã từng bị tấn công, và để cậu ta ở lại đây cũng rất nguy hiểm vì việc nhờ bên ngoài trợ giúp cũng khá khó khăn.”
Noah rõ ràng có chút co rúm người trước lời của Yoohyunie. Dù là dạo gần đây Noah không tỏ ra thù địch với tôi, nhưng Yoohyunie vẫn lo lắng vì chuyện trước kia cũng là hợp lý.
“Em đã thấy Noah-ssi giúp đỡ chúng ta và nói chung là một người tốt mà.”
Tôi không thể từ chối lời yêu cầu để cậu ta dùng nhà của tôi như một lối thoát trong khoảng thời gian Liette ở lại Hàn Quốc. Làm thế thì vô nhân đạo lắm.
“…Vậy cậu ta có thể đến căn nhà trong Haeyeon, ở đó cũng an toàn.”
“Em nói đúng.”
Nếu Liette xâm nhập vào khu ký túc xá, cô ta sẽ không thể đột nhập vào nhà của Yoohyunie. Ngoài ra, Yoohyunie đáng tin cậy hơn tôi. Ở cùng nhau cũng có thể khiến họ thân nhau hơn. Tôi đã thấy được nơi ở của Yoohyunie có bao nhiêu cô đơn, có một người bạn cùng phòng bằng tuổi em ấy sẽ làm mọi thứ trở nên sôi động hơn.
“Noah-ssi, cậu thấy thế nào? Nhà của em tôi rất to, đẹp, và an toàn đó.”
Tôi hy vọng họ sẽ tiếp tục sống cùng nhau, nhưng Noah do dự rồi lắc đầu trước ánh nhìn của tôi.
“Tôi không muốn làm phiền Thợ săn Han Yoohyun. Tôi chỉ cần vài ngày thôi, vì dù sao thì tôi cũng không thể mãi chạy khỏi chị của mình.”
Mặc dù câu trả lời của Noah không được thỏa mãn lắm, nhưng đúng là Noah không thể trốn tránh Liette mãi. Họ rồi sẽ có lúc phải chạm mặt. Dù là tôi sẽ giúp đỡ nếu cậu ấy muốn chạy trốn, nhưng triệt để giải quyết mối quan hệ của họ sẽ tốt hơn.
Tôi khởi động cổng thu nhỏ để cậu ấy về nhà trước vì tôi có thể phải quay lại với một Liette đang phấn khích. Tuy nhiên, Noah lại lần nữa từ chối.
“Tôi cũng đi.”
“Cậu sẽ không sao chứ?”
Noah gật đầu trước câu hỏi của tôi.
“Vâng, ở đó có thể sẽ có vấn đề xảy ra . Tôi có thể giúp đỡ vì tôi có kỹ năng trị liệu và phụ trợ.”
“Điều đó không cần thiết đâu vì những thợ săn khác cũng ở đó mà.”
“Nếu chị của tôi muốn chiến đấu, chị ấy sẽ giải quyết các trị liệu sư và người hỗ trợ trước.”
Trong khi đó là chiến lược chiến đấu cơ bản 101, tôi vẫn cảm thấy khó tin rằng cô ta sẽ hung hãn đến vậy. Tuy nhiên, vẻ mặt nghiêm túc của Noah khiến tôi nghĩ Liette sẽ gây rắc rối, đặc biệt là vì cô ta không thuộc bất kỳ công hội nào.
“Cậu có thể tránh đi bất cứ khi nào cậu muốn vì thật sự sẽ không có vấn đề gì đâu.”
“Được thôi.”
Tôi dùng kỹ năng Chủ nhiệm của tôi lên Yoohyun thay vì đi mua một cặp kính mới rồi đến thẳng dungeon mà Liette đã hoàn thành việc chinh phục. Trong khi rào chắn được dựng lên và bầu không khí khá căng thẳng, mọi thứ ở bên ngoài trông vẫn ổn vì không có tòa nhà nào bị đổ nát, và chỉ có cổng của cơ sở dungeon bị phá vỡ.
Chỉ nhìn xung quanh thôi thì Liette còn chưa làm loạn.
Tuy nhiên, tôi cảm thấy ớn lạnh sống lưng ngay khi nhìn thấy Liette đang khoanh tay đứng nhìn. Sự thù địch của cô ta đủ đề làm lạnh đi bầu không khí nóng nực của mùa hè, và Noah thì đứng đơ ra bên cạnh tôi. Tôi nghe thấy bản thân lớn tiếng nuốt nước bọt, và Yoohyun bước tới để bảo vệ chúng tôi.
“Xin chào, cục cưng.”
Đôi mắt vàng híp lại thành một nụ cười, khiến khắp tay tôi nổi da gà. Dù vậy, tôi không thể cứ thế mà bỏ mặc cô ta được, thế nên tôi giả vờ ổn và mở miệng.
“Sao lại mang biểu tình đấy? Còn những thợ săn khác đã đi cùng cô thì sao rồi?”
“Họ sẽ sớm ra thôi. Tất cả mọi người trừ hai kẻ cực kỳ phiền phức hẳn là đều còn sống đi.”
Tôi nhìn thấy những chiếc răng nanh giống như nanh rắn ánh lên dưới môi Liette. Hai kẻ phiền phức hẳn đã gây ra sự cố này. Họ là thợ săn của Hiệp Hội và chắc hẳn đã dũng cảm một cách ngu ngốc khi chọc tức một thợ săn cấp S trong ngục tối. Họ có kỹ năng kháng sợ hãi cấp S sao?
“Nếu họ chết vì một tai nạn không may trong dungeon thì không sao cả. Bình tĩnh lại và cho tôi thấy con quái thú cô muốn tôi nuôi dưỡng nào.”
“Được thôi, cục cưng. Ngay sau khi tôi giết cái tên Giám đốc Trụ sở Quản lý Dungeon kia.”
Họ hẳn là người của ông ta, và tôi có thể đoán được họ đã làm phiền Liette như thế nào. Ông ta hẳn rất thèm muốn một Thợ săn tự do cấp S, nhưng Song Taewon vẫn luôn ngoan ngoãn thế kia, hẳn là đã khiến tên Giám Đốc tiền nhiệm điên rồi mới đi đối xử với Liette như thế.
“Hắn ta đã bị bắt rồi, và sẽ không bao giờ được hít thở không khí bên ngoài nữa.”
“Bên trong, bên ngoài, chẳng quan trọng. Chỉ cần đặt hắn ta ở trước mặt tôi và để tôi trút giận là được.”
“Tôi cũng muốn làm thế, nhưng truyền thông sẽ không tha cho hắn ta. Nhưng nếu cô muốn lẻn vào vào và đập hắn thì tôi có thể ngoảnh mặt làm ngơ nha.”
Liette nhíu mày, và cô ta trông thật không hài lòng với việc tôi tiếp tục từ chối. Noah và tôi đồng thời tụ lại một chỗ, tôi nguyền rủa hai tên kia và tự hỏi chúng đã làm cái quái gì với Liette vậy. Có phải chúng đã ra lệnh cho cô ta hợp tác sau khi phạm tội không? Hay nói điều gì đó về giới tính của cô ấy?
“Cô ấy trông có nóng giận không?”
Noah nhỏ giọng trả lời khi tôi thì thầm với cậu ấy.
“Có một nửa. Chị ấy có lẽ tức giận hơn vì con trùm quá dễ dàng.”
“Noah-ssi không sao chứ?”
“Vâng… Chị ấy không tức giận với tôi.”
Cũng hợp lý. Họ đã chạm trán với nhau trong dungeon hồ nước, lúc đó Liette có tâm trạng khá tốt.
“Ôi, bực mình quá đi─”
Liette nhẹ nhàng bình luận, và ngay sau đó là kiếm đối kiếm. Liette lao đến chỗ Yoohyunie, và cô ta có vẻ rất vui khi Yoohyun, vẫn đeo bộ mặt của Kim Minee, không hề giật mình trước đòn tấn công của cô ta.
“Tôi biết ngay mà, cậu rất chi là ra gì và này nọ nhỉ. Cậu là ai? Tôi chưa thấy cậu bao giờ!”
Cũng như Song Taewon, Liette không nhận ra Yoohyunie, vì cô ta chưa từng gặp qua cậu ta. Yoohyunie vừa đẩy Liette ra vừa mở miệng với một cú xoay kiếm.
“Xin hãy dừng tay.”
“Cậu tên là gì? Bao nhiêu tuổi? Cậu đáng yêu thật đó.”
Đôi mắt Liette ánh lên sự tò mò, và tôi không thể mặc kệ trường hợp này vì lợi ích của Kim Minee và đặc biệt là em trai tôi.
“Nhẹ tay với cậu ấy thôi! Nếu cô còn gây chuyện nữa thì tôi sẽ không chăm sóc quái thú của cô nữa đâu.”
“Cục cưng à, đừng có ghen mà.”
Cô ta đang nói cái gì vậy?
“Xin hãy đợi chút vì tôi có thể nuốt chửng cậu từ đầu đến chân trong tâm trạng này. Tôi sẽ cưng chiều cậu sau. Hay cậu thích mạnh bạo hơn?”
Cô ta không thế chọn lọc từ ngữ của mình trước mặt bọn nhỏ, đứa em của tôi, được à? Tôi còn đang nghĩ nên bịt tai Noah bằng cách nào thì Yoohyunie thô bạo vung kiếm. Liette né tránh khi mà không khí rung lên, và tòa nhà dungeon đằng sau cô ta bị cắt như cắt bơ.
“Đừng hòng động đến anh ấy.”
Mắt Liette trừng lớn khi Yoohyunie gầm lên từng chữ kia.
“Hai người là một cặp hở? Tôi còn tưởng cục cưng ghen vì tôi cơ, nhưng không sao. Tôi cũng thích mối quan hệ như này nữa.”
“Này!”
Đầu tôi ong ong lên vì lời nói điên rồ của cô ta. Cô ta nói quan hệ gì chứ? Em ấy là em trai tôi đó!”
“Cậu ta hiểu lầm cô thôi! Ngưng nói nhảm trước mặt tụi nhỏ đi!”
Liette vừa cười lớn vừa dang rộng tay như một đôi cánh, và giờ cô ta một tay thì cầm trường kiếm, tay kia thì cầm một thanh kiếm ngắn hơn. Ánh sáng trong mắt biểu hiện cô ta muốn đầu một trận nghiêm túc. Liette có vẻ chỉ muốn giãn gân cốt dưới cái lý do là bị kích thích.
“Cô định bù đắp cho cái mớ hỗn độn này như thế nào?”
“Cục cưng.”
Độc tố tràn ra từ cơ thể Liette, và tôi chỉ có thể thở mạnh.
“Cậu nghĩ tôi quan tâm những thứ đó sao?”
Không. Chính phủ thường bỏ qua những trường hợp như này với cấp S nếu không có người dân nào bị thương, và Liette sẽ tận dụng triệt để lợi ích này. Cô ta sẽ không kiềm chế chút nào.
“Mọi người tản ra, không, lại đây!”
Vì phạm vi của rào cản rất rộng, nên thiệt hại sẽ không lan ra bên ngoài. Tuy nhiên, có vài thợ săn xung quanh chúng tôi, và họ ngã xuống khi chất độc lan ra như sương mù. Tôi kiểm tra thấy Yoohyunie dùng ngọn lửa để đốt chất độc rồi chạy đến chỗ những người đã gục. Tôi cần tập hợp họ lại với nhau để áp dụng kỹ năng kháng độc.
“Noah-ssi, giúp tôi!”
Tuy nhiên, Liette tiếp cận Noah nhanh hơn tiếng hét của tôi trong khi Yoohyunie đã kéo giãn khoảng cách của em ấy để né tránh chất độc. Chị cậu ta cười khi Noah cứng đờ như một chú chuột trước mặt một con rắn.
“Nhóc yếu đuối thân yêu à, em có hơi phiền phức đó. Em ngủ một chút đi nhé?”
Noah lùi lại, và tôi đang tự hỏi xem có nên can thiệp không khi có tiếng bánh xe ma sát lọt vào tai.
“Noah-ssi!”
Tôi nghe thấy một giọng cao, và một chiếc xe phân khối lớn phòng về phía Liette. Tôi nhìn thấy ánh sáng của lưỡi đao vụt qua, và Kang Soyoung nhảy ra khỏi xe trước khi chiếc xe bị cắt thành hai nửa để chộp lấy cánh tay của Noah và kéo cậu ta lại.
“Anh không sao chứ?”
“Vâng?”
“Tôi vì lo lắng nên đã đến đây. Cô ta hẳn là chị của anh nhỉ?”
Kang Soyoung vuốt lại mái tóc rối loạn của cô ta và nhìn Liette vỗ tay khi ánh mắt của Soyoung không bị dao động.
“Cô bé này thật dễ thương nhỉ?”
“Xin chào, Liette-ssi. Tôi là Kang Soyoung, thành viên số 1 trong fanclub Hàn Quốc của Noah-ssi!”
Cậu ta có fanclub từ khi nào vậy?
