S-class

Chương 146: Tiêu diệt tổ ong (3)

Trans: Đan

Beta: Anh Thư

“Tôi đã tân trang lại căn phòng trường hợp sẽ dùng đến trong tương lai.”

Seok Simyung nói đầy hài lòng, anh ta đã sửa sang lại cái phòng họp chiến lược trong vụ tôi bị bắt cóc đến Hồng Kông.

Lối vào đã được thay thế bằng một thông đạo nhỏ, các mặt tường được đặt cách âm và các thiết bị giám sát an ninh nằm khắp nơi. Chưa kể căn phòng còn có thêm không gian gồm đủ các cơ sở vật chất phòng khi chúng tôi cần ở lại không chỉ vài ngày. Còn rất nhiều thiết bị khác, nhưng tôi không biết chúng dùng để làm gì ngoài trừ mấy thứ thường thấy như máy tính.

“Trông anh có vẻ hào hứng nhỉ. Anh lấy thông đạo nhỏ ở đâu vậy?”

“Tôi có một cái dự phòng, mà thế này thì thú vị hơn.”

Seok Simyung vừa nói vừa đẩy cặp kính làm ánh phản chiếu che khuất đi đôi mắt mình. Một lúc sau, người của Sesung đến, đó là một người đàn ông cầm chiếc cặp văn phòng cùng với người phụ nữ khoảng 40 tuổi chống gậy. Cây gậy đen bóng chạm khắc hoa văn bạc rõ không là không tầm thường, bởi đầu cây gậy lóe lên ánh sáng nhàn nhạt mỗi lần nó chạm vào sàn nhà.

“Min Jisoo là người khiếm thị.”

“Xin chào mọi người.”

Người đàn ông mở lời trước, rồi Min Jisoo cũng chào và nhìn thẳng vào chúng tôi. Ánh mắt của cô rất dạn dĩ nhìn thẳng vào Yoohyunie và cả Seok Simyung. Có vẻ như cây gậy kia là vật phẩm đến từ dungeon.

“Rất vui được gặp cô Min Jisoo. Tôi là Han Yoojin.”

Cô ấy nở một nụ cười chói lòa về hướng tôi.

“Tôi đã nghe Hyunjae-ssi nói rằng hai người là bạn thân.”

‘Không có chuyện đó đâu’ – Tôi cũng muốn nói vậy lắm nhưng đành nhịn lại và hỏi tiếp.

“Cô không phải người của hội Sesung sao?”

Vì cô ấy không gọi hắn ta là hội trưởng mà gọi thẳng tên. Như đáp lại sự nghi hoặc của tôi cô ấy gật đầu.

“Tôi không có tài năng gì đâu, chỉ thi thoảng giúp đỡ hội chút ít thôi.”

Min Jisoo giới thiệu bản thân, giải thích lý do vì sao mất đi thị lực vào đầu những năm 30 tuổi và Thức tỉnh trong giai đoạn đầu bùng nổ dungeon. Cô ấy nói rằng cô đã nhận được kỹ năng của mình trong lúc đi lang thang giữa đống xác người lẫn quái. Cô ấy được biết đến là người có kỹ năng đọc thông tin từ xác quái vật.

“Lúc đầu tôi cũng nghĩ như vậy nên chỉ nhận được yêu cầu điều tra quái vật không thường xuyên từ Hiệp hội Thợ săn.”

Cho tới một ngày, Sung Hyunjae đến thăm và hỏi tôi rằng có khi nào tôi cũng có thể đọc thông tin từ xác người không.

“Cô có cảm thấy miễn cưỡng không? Nếu tên hội trưởng đó ép cô làm việc này thì…”

“Không phải như vậy đâu.”

Min Jisoo trả lời với nụ cười.

“Lúc đầu tôi đúng là có cảm thấy không thoải mái thật, nhưng tôi vẫn vui vì làm được điều có ích hơn. Tôi không thể cưỡng lại cảm giác làm được chuyện mà chưa ai từng làm.”

Qua những tháng ngày phải chịu đựng hiện thực rằng ngay cả những sinh hoạt cá nhân hằng ngày cũng là cả một thử thách khó khăn, Min Jisoo đã rất hạnh phúc khi vẫn còn điều gì đó cần đến sự giúp đỡ của cô.

Nhưng Min Jisoo vẫn rất miễn cưỡng khi nhìn ký ức của người chết nên chỉ đồng ý đọc ký ức của những tên tội phạm. Kỹ năng của cô giúp đọc ký ức của người khác dưới dạng văn bản, tương tự như đọc một bộ tiểu thuyết, vậy nên cô không phải chịu gánh nặng tâm lý quá nặng nề. Vì không nhìn thấy nên Min Jisoo bảo rằng cô không hề cảm thấy chân thực.

“Một phần tôi chấp nhận đề nghị của Sung Hyunjae-ssi cũng là vì anh ấy đẹp trai quá mà.”

“…Cái gì?”

“Tôi đã thử chạm vào mặt anh ấy rồi và nó thật hoàn hảo. Chắc nhìn tận mắt thì còn đẹp hơn nữa đúng không?”

Anh ta đẹp thật, nhưng cái logic ấy thì nằm ngoài dự tính của tôi.

“Quyết định hợp tác chỉ vì khuôn mặt sao? Anh ta có đẹp cỡ nào đi chăng nữa thì cô cũng hẳn phải có phản ứng xa cách chứ.”

“Tất nhiên là ban đầu tôi có hơi sợ một chút, và tôi cũng sẽ không ngửa hết bài trừ khi tôi muốn. Hơn nữa, ai có thể từ chối được một anh chàng cuốn hút như vậy chứ?”

Min Jisoo cười lớn và nói như thế cô ấy sẵn sàng thu gom và cuốn gói sang chuyển tới Sesung bất kì lúc nào. Dù sao thì, Sung Hyunjae và Sesung cũng đã đối xử rất tốt với cô ấy. Nhiều thế lực có thể nhắm tới Min Jisoo nếu kỹ năng đó bị phát hiện, nên họ đã giấu kín và bảo vệ cô khá tốt.

Kể cả trong vụ việc này, vốn Sesung đã dự định yêu cầu Haeyeon gửi thi thể đến để phân tích, nhưng Min Jisoo lại muốn đến tận nơi.

“Tôi cũng rất nóng lòng đến gặp tên tuổi đình đám nhất dạo này.”

“Tôi không đáng để cô mạo hiểm vậy đâu.”

Cảm thấy thật xấu hổ khi người khác khen mình nổi tiếng. Tôi cúi thấp xuống để cô ấy đặt tay lên và cảm nhận khuôn mặt tôi, một đôi tay thật ấm áp và dịu dàng.

“Nghe bảo rằng đây không phải lần duy nhất chúng ta hợp tác.”

“Tôi rất vui lòng và biết ơn nếu quan hệ của chúng ta có thể tiếp tục.”

Tôi không muốn để Yerimie sử dụng kỹ năng đó lắm, ít nhất là đến khi con bé trưởng thành. Min Jisoo cùng Seok Simyung đến chỗ mấy cái xác, và thợ săn của Sesung đã theo sau ngay khi bàn giao tài liệu. Sau này tôi mới biết được rằng kĩ năng của anh ấy là khiến mọi người không thể nhận dạng được mục tiêu chỉ định. Nó không thể che giấu được Min Jisoo hoàn toàn nhưng cũng giúp mọi người xung quanh không để ý tới cô ấy nữa.

“Từ giờ trở đi chúng ta có thể nhờ cô ấy.”

“Park Yerim sẽ không vui đâu, cô ta sẽ hỏi tại sao chúng ta lại phải tìm người khác trong khi cô ta cũng làm được.”

Yoohyunie nói trong lúc chúng tôi đang sắp xếp lại tài liệu.

“Yerimie có một kỹ năng tương tự, nhưng nhóc ấy vẫn còn đang trong độ tuổi nên được vui vẻ chơi đùa cùng các bạn. Nhóc ấy còn quá nhỏ để mà tiếp xúc với dạng công việc này, dù chắc mấy việc lạ lạ thế này sẽ làm con bé thích lắm.”

Cái gì cũng thú vị trừ học. Nhưng con bé vẫn không nên quá đắm chìm vào tiến công dungeon. Đáng lẽ nên có một hội nhóm, hay mấy buổi meeting gì đó dành cho các thợ săn tuổi vị thành niên chứ.

Ngay sau đó, Do Hamin tới và bị kéo đi phân loại dữ liệu. Như Seok Simyung đã nói, chúng tôi cần thành lập một đội hoàn chỉnh hay gì đó để làm việc này vì chúng tôi đang không có đủ nhân lực.

“Đúng như dự đoán, hầu hết đều là những người nước ngoài. Nhật Bản, Trung Quốc là nhiều nhất, và cái biểu đồ này…”

“Đó là sổ ghi chép mua bán thưa ngài.”

Do Hamin lên tiếng.

“Anh biết đọc cái này sao?”

“Tất nhiên là tôi biết rồi, tôi quản lý một cửa hàng mà. Chúng tôi nhập rất nhiều sản phẩm cho hamster từ nước ngoài vì chúng đa dạng và phong phú hơn”

Sau một hồi phân tích về các loại chăn gia giường ngủ cũng như thực phẩm dinh dưỡng của hamster, Do Hamin đã được tôi trân trọng thưởng cho toàn bộ tài liệu về lộ trình xuất khẩu. Anh ta trông như sắp khóc vậy. Nhưng cố lên đi, Hamster Hoàng Kim sẽ không làm anh thất vọng đâu.

Trước khi hồi quy, Do Hamin chỉ quanh quẩn liều mạng làm nguồn thông tin giữa các Thợ săn, bởi thế mà cái năng lực ấy không đi đến đâu cả. Nhưng lần này, tôi sẽ bảo vệ cuộc sống thoải mái của anh ta. Anh ta đã từng phải đóng cửa hàng hamster quý giá của mình lại và lẩn trốn để bảo toàn tính mạng, hẳn lúc đó anh ta đã mệt mỏi lắm.

Trong khoảng một tiếng bọn tôi chậm rãi sắp xếp tài liệu, Min Jisoo và mọi người quay lại.

“Người đã thuê xe tải là Kim Junbae, có vẻ như hắn ta là một Thợ săn.”

“Là người này sao?”

Do Hamin nói và đưa một tờ giấy lên.

“Trùng tên với một Thợ săn của một công hội nhỏ chuyên buôn lậu hàng trong nước.”

“Để xem nào.”

Là một cấp D không có gì nổi bật, nhưng rất có thể anh ta chính là người Min Jisoo nói tới. Vậy thì đã có lý do chính đáng để bắt anh ta tội buôn lậu vật phẩm trong dungeon thay vì sự việc tài xế xe tải kia rồi.

“Tới bắt chúng thôi.”


“Lặng lẽ mà làm thôi hả?”

Tôi lắc đầu trước câu hỏi của Seok Simyung.

“Không phải lặng lẽ mà ta sẽ làm công khai, Cục trưởng Cục Quản lý Thức tỉnh giả cũng đến lúc phải ra tay đi rồi.”

“Nhưng như vậy thì tất cả những người liên quan đều sẽ bỏ trốn được.”

“Cũng chỉ là cháy nhà ra mặt chuột mà thôi, chúng ta đã có Do Hamin rồi.”

Nếu theo dấu những nghi phạm liên quan đến Hiệp hội, bọn tôi sẽ biết được những ai dính líu đến phi vụ buôn mật ong. Nếu bọn họ lại nổi điên lên vì một công hội nhỏ không có liên hệ gì với Hiệp hội là biết rồi đó. Khi đó mới là lúc chúng tôi cho người đi xử lý lặng lẽ.

“Chẳng phải anh đã nói là chỉ có năm hoặc sáu người thôi sao…nhưng chỗ này nó nhiều hơn gấp đôi thế mà??’

Tôi lấy điện thoại ra và vỗ nhẹ vào Do Hamin đang rưng rưng nước mắt.

“Tôi cũng phải cho Cục Trưởng Song quà gì mới được.”

Mặc dù có lẽ anh ấy sẽ không nhận đâu, nhưng nếu được tôi muốn nhờ Myungwoo chuẩn bị một vật phẩm cấp S cho anh ấy. Không có cách nào để bắt anh ta lấy nó sao?

Dongju Rotary, công hội của Kim Junbae, nằm ở phía ngoại ô Seoul đi vào Icheon. Liệu hội trưởng hội có tên Dongju không nhỉ?

“Cậu không cần phải theo đến tận chỗ này đâu.”

Song Taewon bước ra và cau mày khi thấy tôi.

“Vụ này có liên quan tới chúng tôi. Theo lẽ thường, các tội ác nhắm vào Thợ săn tội phạm đều được điều tra bởi các hội có liên quan. Thợ săn Kim Minee đến từ Haeyeon và kể cả tuy chúng tôi không phải một công hội nhưng chúng tôi cũng là một cơ sở liên quan tới Thợ săn. Không lý nào tôi không thể ở đây chứ?”

Tôi tiếp tục thở dài và biện minh rằng chúng tôi không có đủ nhân lực. Trên thực tế điều đó đúng bởi tôi chưa trực tiếp tuyển dụng ai trong tòa nhà hết, chỉ có tôi làm chủ nhà thôi.

“Có Noah-ssi đó thôi”

“Cậu ấy bận việc khác rồi.”

Noah đang chờ để bắt những kẻ chạy trốn sau khi chúng tôi đột kích Dongju Rotary. Cậu ấy có khả năng tàng hình và cơ động cao, phù hợp với việc đấy hơn là theo cùng chúng tôi. Noah có thể chỉ là một hỗ trợ khi ở trong dungeon, nhưng lại là một trong những thợ săn mạnh nhất bên ngoài và kết hợp với Do Hamin, cậu ấy sẽ có được bộ ba thông tin, tàng hình và cơ động.

Tiếp cận chính xác mục tiêu một cách nhanh chóng và bí mật. Cậu ấy hữu ích tới mức tôi cũng phải cảm thấy ghen tị.

“Không sao đâu, thợ Săn Kim Minee rất đáng tin cậy. Tôi cũng chỉ tới để quan sát thôi, hơn nữa thì chúng tôi có anh ở đây mà, mọi chuyện sẽ xong trong tích tắc thôi.”

Tôi nói và kéo tay Kim Minee lại gần. Song Taewon nhìn chằm chằm vào Yoohyunie và gật đầu chấp nhận như thể không còn cách nào khác.

“Kiểm tra và phong tỏa mọi lối thoát.”

Theo tín hiệu của Song Taewon, các Thợ săn di chuyển. Họ đều là thợ săn thuộc về Cục Quản lý Thức tỉnh giả chứ không phải Hiệp hội, tuy ít nhưng đều là những Thợ săn hạng trung trở lên, như vậy là quá đủ để đối phó với một công hội nhỏ.

Những người khác đều đã vào vị trí đợi lệnh, còn Song Taewon một mình bước đến lối vào của tòa nhà. Anh ta có thể tự xử lý nếu bị tấn công, thậm chí còn đỡ vướng chân vướng tay vì lo đả thương phải đồng minh.

Song Taewon bấm chuông, và không có phản hồi. Ánh sáng lọt qua cửa sổ nhanh chóng vụt tắt. Có vẻ như họ nhận ra người đối diện thông qua camera và chuẩn bị bỏ chạy.

Song Taewon mở tung cánh cửa và đi sâu vào trong phòng tối.

“Đây là xâm phạm và đột nhập trái-“

Tiếng hét không kéo dài lâu, thay vào đó tôi lại nghe thấy tiếng rơi vỡ.

“Sẽ mất bao lâu nhỉ?”

“Chưa đến ba phút.”

Yoohyunie nhìn quét lên xuống tòa nhà và trả lời.

“Mục tiêu có 9 người, tầng dưới 5 người, tầng trên 4 người đang vội vàng thu xếp gì đó.”

“Sao em biết?”

“Em có thể nhận biết được chuyển động lớn mà không cần tập chung quá nhiều. Anh ta đang xử lý 5 người ở tầng dưới rồi.”

Bỗng tôi nghe thấy tiếng cửa đóng sầm lại, vọng ra vào tiếng la hét, rồi lại lặng thing.

“Được hai phút rồi nhỉ?”

Tôi hi vọng bốn người trên đủ thời gian để liên lạc với người khác. Và hình như họ đã làm được thật, vì tôi đã nhận được một cuốc gọi ngay sau đó.

[Họ bắt đầu di chuyển rồi.]

Đó là giọng của Seok Simyung và đèn trong tòa nhà lại bật sáng. Những Thợ săn chặn các lối đi khác đều đã tiến vào và còng tay lũ tội phạm. Tôi lên tầng 2 và thấy Song Taewon đang đứng trước một cái két sắt đã mở sẵn. Không có chút vết tích gì của trận quần ẩu ngoại trừ vết máu trên găng tay anh ta.

“Anh không bị thương ở đâu chứ?”

“…Không có.”

Tất nhiên, anh ta sẽ ổn chỉ với mấy tên yếu nhớt này rồi, nhưng tôi vẫn sợ vì sau cùng một trận đánh vẫn là một trận đánh. Hít thở thật sâu một hơi, tôi bước tới chiếc két sắt.

“Xin đừng chạm vào nó.”

“Không sao đâu. Quan trọng hơn thì, Cục trưởng Song, tôi có một số trang bị thừa, anh có hứng thú….”

“Không, cảm ơn cậu.”

Một câu dứt khoát ném thẳng vào mặt tôi. Trong số các trang bị thu được ở Hồng Kông, tôi đã tặng Khăn choàng Magus cho Yerimie và các vũ khí khác cho Yoohyunie. Vì có giới hạn vật phẩm một người được đeo và chúng còn cần phải phù hợp với người đeo nên tôi còn dư khá nhiều vật phẩm sau khi phân chia.

“Vậy anh sẽ nhận vật phẩm của tôi nếu được bán với giá hợp lý chứ?”

“Nếu giá của nó quá thấp thì cũng sẽ bị coi là phạm luật.”

…Tôi có nên đi chinh phục dungeon cùng anh ta và tin tưởng rằng Người mới sẽ cho anh ta một phần thưởng xứng đáng khi có tôi đi chung không nhỉ? Nhưng trước hết thì tôi phải xử lý cái điều khoản của Thợ săn công chức đã. Ít nhất cũng phải để anh ta có quyền sở hữu vật phẩm cá nhân tự mình kiếm được.

Cuối cùng tôi đành ngỏ lời mời anh ấy ăn bữa tối, nhưng cũng bị từ chối luôn. Làm công chức nhà nước khó khăn quá.

____

“Đừng lo lắng. Không có bằng chứng nào cho thấy Dongju Rotary có liên quan đến chúng ta hết.”

Một người đàn ông trung niên nói với chiếc điện thoại di động đang cầm trên tay nhưng sắc mặt của anh ta tối sầm. Công hội nhỏ chịu trách nhiệm vận chuyển vật phẩm từ dungeon đã bị truy ra nhanh như vậy. Có nghĩa là đối thủ có khả năng thu thập thông tin nhanh.

“…Tuy nhiên để phòng hờ thì hãy loại bỏ bằng chứng càng nhanh càng tốt.”

Người đàn ông cúp máy và lao thẳng ra khỏi nhà. Anh ta lái xe đến một ngôi nhà nghỉ dưỡng được mua dưới một cái tên khác, sau đó cất giữ hợp đồng liên quan đến vụ việc khai thác vật phẩm Dungeon bất hợp pháp cùng với những vật phẩm và Ma thạch anh ta thu được trong két sắt ở đây.

“Chúng sẽ rất khó tìm được nếu ta để ở đây.”

Tuy nhiên anh vẫn phải tiêu hủy hoặc là bán chúng đi vì anh ta thường xuyên ghé qua nơi này, nên chúng cũng sẽ sớm bị dò ra thôi. Người đàn ông vội vàng mở chiếc két sắt giấu trong tường phòng khách mà không thèm bật đèn lên đàng hoàng.

“Đứng im.”

“Gì cơ?”

Một giọng nói nhẹ nhàng và dễ nghe vang lên, nhưng lại đủ khiến tên đó đứng hình. Người anh ta không thể nhìn thấy lại lên tiếng.

“Tôi đã bắt được anh ta rồi.”

[Tôi sẽ gửi một chiếc xe đến gần đó. Địa điểm tiếp theo là-]

Theo từng tiếng vỗ cánh dồn dập, người đàn ông tiếp tục bay thẳng lên cao.

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments