Trans: Chloe, Anh Thư
Beta: Myfamilytwo
“Đây là nhà riêng của Hội Trưởng chúng tôi trong Công Hội. Anh có mang vật phẩm theo dõi không?”
“Tôi không.”
Tôi có lòng can đảm thay vì là vật phẩm. Tuy nhiên, tôi khá ngần ngại đi vào trong, bởi kỹ năng 【Kháng sợ hãi】 vẫn đang ở cấp C vì những gì đã xảy ra ngày hôm qua. Anh ta thậm chí còn đang có tâm trạng tồi tệ và sau cùng thì mọi sự sẽ không có kết thúc tốt đẹp.
“Về thợ săn có thể đọc thông tin từ xác chết.”
“Gì cơ? Xác chết?”
Kang Soyoung mở to mắt và cười. Tôi đã cố gắng để có được sự hợp tác mà không cần trực tiếp thông qua Sung Hyunjae, nhưng có lẽ Kang Soyoung chỉ biết những chuyện đang xảy ra trong nước Hàn hoặc các cuộc tấn công ngục tối thôi.
Tôi có lên tiếng thúc giục cô ấy nhưng cô ấy cũng không biết nhiều mấy về sự việc ở Hồng Kông. Cô ấy chỉ biết rằng Sung Hyunjae đã cứu tôi. Tôi phải gặp trực tiếp anh ta. Kang Soyoung nhìn tôi lo lắng khi tôi thở dài.
“Nếu anh thấy lo lắng thì để mọi chuyện mai hẵng làm cũng được.”
“Tôi cũng muốn vậy nhưng việc này rất khẩn cấp. Tôi phải gặp anh ta càng sớm càng tốt.”
Đáng lẽ tối qua tôi nên yêu cầu hợp tác, nhưng tôi quá mệt mỏi. Tôi không muốn ở cùng với gã chết tiệt đó. Và tôi của ngày hôm nay đang đau khổ vì tôi ngày hôm qua. Tôi ước bản thân có thể trì hoãn tất cả những việc này cho ngày mai quá.
“Quả thật. Đúng là không có sự cho phép của ngài hội trưởng thì không cho phép Han Yoojin-ssi đến thăm.”
“… Cái gì? Không nhận được sự cho phép á?”
“Vâng! Chúng tôi không thể liên lạc với anh ấy được.”
Kang Soyoung trả lời rõ ràng. Cô ấy đang nói về cái gì cơ?
“Anh ấy không trả lời chúng tôi, và chúng tôi cũng không dám đi vào. Thế là tôi hỏi xung quanh và mọi người chỉ nói cho anh vào, vậy thôi.”
“Này, cái đó… Để người ngoài ra vào như thế này có ổn không thế?”
“Không sao đâu! Tôi đã nói chuyện với Trưởng phòng an ninh và những người khác rồi.”
… Lẽ thường gì thế này, xã súc à. Tất nhiên, tôi là một thợ săn cấp F và anh ta một thợ săn hàng đầu trong số các thợ săn cấp S, không có ai sẽ lo lắng về sự an toàn của anh ta vì tôi sẽ không thể hại Sung Hyunjae được, cho dù anh ta đang ngủ và không có khả năng tự vệ.
“Anh ta có tâm trạng tồi tệ thế nào cũng đâu có ăn thịt mấy người đâu. Tại sao mọi người không đi vào?”
“Nhân viên bình thường sẽ không đến nhà CEO công ty họ với lý do ngoài công việc đâu ạ.”
Chuẩn, và vì đây là việc cá nhân nên tôi không thể làm phiền các thợ săn khác của hội Sesung. Thật lấy làm biết ơn khi họ đã để tôi vào mặc dù không thể liên lạc được với Sung Hyunjae. Tôi thoáng cúi đầu chào Kang Soyoung.
“Cảm ơn vì đã quan tâm đến tôi.”
“Không có gì. Hãy hoàn thành tốt công việc và cho chúng tôi biết anh ấy thế nào rồi nhé.”
Lẽ nào đây là mục đích bọn họ cho tôi vào dễ dàng thế ư? Tôi đã sử dụng vật phẩm chặn sát thương trước khi vào cổng. Viên ma thạch chắc chắn vẫn chưa dùng hết, và đêm qua nó sử dụng đến đâu rồi? Nó chắc vẫn còn tác dụng trong một giờ.
Cánh cửa mở ra. Tôi nhấn chuông nhưng không có phản hồi. Tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng một chút và bước vào nhà bằng chìa khóa do Kang Soyoung đã đưa cho tôi.
“Sung Hyunjae-ssi? Anh có ở nhà không?”
Ngôi nhà rất rộng. Tôi đi loanh quanh quan sát. Trung tâm của ngôi nhà trông giống như sảnh khách sạn chạy lên tầng 2 vậy. Ở giữa có một khu vườn nhỏ và một bể cá hình trụ hạ xuống từ trên trần nhà.
Ánh sáng chiếu lên những gợn sóng, và thành kính của bể cá trong suốt cho thấy một khối nước hình trụ bên trong. Những con cá đầy màu sắc đang bơi lội, tôi tự hỏi anh ta cho chúng ăn thế nào và dọn dẹp bể cá ra làm sao nhỉ.
‘Ở đâu được đây, cái con người này?’
Có bao nhiêu tầng ở đây thế. Độ cao của trần nhà cho thấy nơi đây ít nhất có hai tầng, nhưng có lẽ là ba tầng tính cả cái bể cá khổng lồ này nữa mà.
“Anh ở cái nhà rộng kinh hoàng đấy. Vậy mà có một mình. Chắc là anh nên kết hôn đi thôi.”
Thấy tiếc cho người phụ nữ đó quá. Liette sẽ là người duy nhất có thể chống lại anh ta, và những người khác sẽ là người phải hứng chịu hậu quả. Cả hai người bọn họ sẽ tạo nên một cặp tuyệt vời đây.
Đi loanh quanh đây đó cũng khiến tôi cảm thấy rã rời, tôi ngồi xuống trên chiếc ghế dài trước khu vườn. Anh ta hẳn biết tôi ở đây, hay tạo tiếng động cho anh ta ha.
“Anh đang ở tầng nào vậy?! Chỉ đường cho tôi đi.”
Cấp F đi loanh quanh trang viên rộng lớn thế này cũng mệt mỏi kiệt sức thôi, nhưng không có ai đi nói đốp chát lại. Tôi đứng dậy bắt đầu tìm từ tầng 1 thì cảm nhận được có thứ gì đó chuyển động trên bãi cỏ.
‘…Đừng nói là con người này cũng nuôi một con quái vật trong vườn của anh ta nhé?’
Tôi lùi lại theo phản xạ khi nhìn hình dạng nó trông giống như con rắn. Đó là chuỗi xích vàng. May mắn thay, tôi sẽ không cần phải đi lang thang nữa—
Leng cheng—
Chuỗi xích của người tìm kiếm trói chặt lấy tôi và kéo tôi về phía trước. Sau đó nó kéo lê tôi xuống sàn.
“Tên điên này, Này! Sung Hyunjae!”
Cầu thang, chết tiệt, cầu thang! Cứ thế này cả người tôi sẽ bị bầm tím cho coi. Tôi chỉ muốn 1 người hướng dẫn và tự bước đi bằng hai chân của mình thôi mà.
Tôi tưởng rằng cái cầu thang dài vô cùng tận cuối cùng cũng kết thúc nhưng hoá ra tôi chỉ mới đi lên tầng khác. Và cái hành lang dài vẫn còn đó. Lời chửi rủa phát ra từ miệng của tôi. Anh ta định dọn dẹp nhà cửa bằng cơ thể của tôi à? Phải nói là nhà sạch không một vết bụi luôn.
Nơi tôi bị kéo tới là một căn phòng lớn nhìn ra bể chứa ở giữa sàn nhà. Hàng mưa đập nhẹ lên trần kính và bản năng báo tôi rằng không cần nhìn bằng mắt cũng biết có một sự hiện diện đáng sợ đang ở đây. Tôi có hơi run rẩy một chút, nhưng chí ít tôi phải nói điều này.
“Tôi cũng có chân, đồ chó đẻ.”
Tiếng càu nhàu của tôi không được đáp lại. Tôi tưởng chí ít Sung Hyunjae sẽ nói anh ấy quên mất, nhưng không gian lại yên tĩnh, tôi đứng dậy với những sợi xích trói buộc cơ thể.
Tôi cảm thấy ớn lạnh và ngẩng đầu lên, chắc mẩm mọi thứ tèo rồi.
Sung Hyunjae đang đứng giữa phòng. Sàn kính mỏng và trong suốt khiến anh ta trông như thể đang đứng trên mặt nước. Đôi mắt anh ta sâu hơn bình thường và nhìn tôi với cần cổ hơi nghiêng.
“…Nói gì thì nói đi.”
“Han Yoojin.”
Sợi xích di chuyển về phía Sung Hyunjae, và kéo cơ thể tôi qua bể cá. Nước sâu tràn vào mũi tôi, khung cảnh của khu vườn mờ ảo phản chiếu bên dưới khiến tôi hơi hãi. Kính có mỏng quá không?
“Anh trai của hội trưởng hội Haeyeon.”
Sung Hyunjae lẩm bẩm như thể đã nhớ ra. Cái cách anh ta nói chuyện trông giống như anh ta không nhớ rõ tôi vậy
“Ở tuổi này mà anh đã mắc chứng đãng trí rồi à?”
Lần này không có câu trả lời. Thay vào đó, cơ thể tôi ngã xuống.
“Gì thế!”
Cơ thể tôi chìm xuống với bọt nước tung tóe. Vì bị trói vào dây xích nên tôi chìm xuống đáy ngay lập tức. Tôi bối rối ngẩng mặt lên, tên điên đó đang đứng trên mặt nước. Chết tiệt, đây cũng không phải là kính bình thường.
Tôi không thở được và chút không khí còn sót lại trong miệng tôi sắp biến thành những bọt khí.
‘Vật phẩm chặn sát thương không tác dụng với đuối nước.’
Tôi đã học được một điều mới và tôi không thể xâm phạm điều khoản 11 của khế ước. Irin không thể nhìn và nghe thấy bất cứ thứ gì từ tôi trừ khi có một số điều kiện thiết lập trước như hình xăm. Đồng thời các kỹ năng khác và sự bảo vệ từ đôi bông tai cũng không hoạt động.
Tuy nhiên, tôi không nghĩ rằng Sung Hyunjae sẽ thực sự để tôi chết.
Những đàn cá vàng, xanh lướt qua trước đôi mắt mờ ảo của tôi. Ít nhất cũng phải nói cho tôi biết lý do anh làm vậy chứ, đồ điên này. Đó là suy nghĩ cuối cùng của tôi trước khi bất tỉnh.
* * *
Tình huống méo mó đến khó chịu.
Có gì đó không đúng. Ngay sau khi cảm thấy điều đó, Sung Hyunjae kiểm tra ngày tháng. Tháng tám, mùa hè. Vẫn đúng là ngày tháng mà anh nhớ, nhưng không phải đúng ra anh đang dẫn đội đột kích dungeon vào thời điểm này sao? Nhờ lời của Kang Soyoung mà anh nhận ra sự không đồng bộ rõ ràng trong mớ ký ức mơ hồ của mình.
“Hi vọng Comet lớn nhanh, sắp đến ngày huấn luyện rồi.”
Sung Hyunjae nhìn chằm chằm vào Kang Soyoung khi nghe cô nói mấy lời kỳ lạ đó. Và Kang Soyoung lùi lại, mỉm cười rồi rời khỏi văn phòng ngay sau đó.
Sau đó, những thứ bất đồng cứ đập vào mắt anh. Ngay sau khi nghe rằng anh sẽ ở hiện trường của vụ nổ dungeon tối qua, Sung Hyunjae cảm nhận được một thứ cảm xúc gần như tức giận lần đầu tiên sau bấy lâu. Nhưng đây không phải thứ anh có thể giải tỏa hoàn toàn ở ngoài dungeon, nên anh lui về nhà mình.
Một cuộc gọi điện đến máy anh trong khi anh đang sắp xếp lại dòng suy nghĩ rối bời của mình. ‘Vật phẩm của tôi.’ Một cái tên chẳng gợi nhớ được gì. Anh muốn nghe theo niềm thôi thúc vô thức trong mình mà ấn nút nhận, nhưng anh biết rằng nghe máy chỉ khiến cảm giác xung đột tăng lên mà thôi.
Và không lâu sau đó, có ai đó đến nhà anh. Nghe tiếng chuông cửa, Sung Hyunjae nối máy đến thiết bị an ninh khắp nhà. Trong tất cả số đó, chỉ có cái camera trước nhà quay được gương mặt của một người xa lạ. Không, có vẻ như anh đã từng thấy gương mặt này trước đây rồi.
Cậu trai trẻ đó, trông có vẻ như tầm đôi mươi, mở cửa nhà bằng chìa khóa và bước vào trong.
[Sung Hyunjae-ssi? Anh có ở nhà không?]
Cậu ta nhìn quanh, đứng trước sân vườn. Rồi cậu ta nhìn lên bể cá một thoáng và lầm bầm.
[Anh ở cái nhà rộng kinh hoàng đấy. Vậy mà có một mình. Chắc là anh nên kết hôn đi thôi.]
Nghĩa là sao? Nghe tiếng kêu to hỏi anh ở tầng nào càng làm anh bối rối hơn. Sung Hyunjae thả Xích của người tìm kiếm ra. Cậu trai trẻ bất ngờ khi bị sợi xích tóm lấy, nhưng không mấy ngạc nhiên. Thay vào đó, cậu ta chửi thề.
Thái độ của cậu ta thể hiện rằng cậu ta rất quen thuộc với Xích của người tìm kiếm. Và khi bị mang đến trước mặt anh, cả khi bị nhấn chìm trước áp lực của một thức tỉnh giả cấp S, thì cậu ta vẫn mở miệng nói. Oái!
“Tôi cũng có chân, đồ chó đẻ.”
Lúc nào tôi cũng vác cậu đi, nên tôi quên mất rằng cậu tự đi được. Sung Hyunjae nuốt lại những lời suýt nữa đã thốt ra trong vô thức. Vác cậu ta đi? Vác một người đi? Trong khi anh còn im lặng, chìm trong đống suy nghĩ rối tung của mình, cậu trai trẻ ngẩng đầu. Có gì đó thoáng qua trong đầu khi anh nhìn thấy ngoài đời thật, chứ không phải qua một cái màn hình.
Han Yoohyun, vậy rõ ràng là—
“Han Yoojin.”
Anh kéo dây xích, kéo cậu ta lại gần hơn. Han Yoojin run nhè nhẹ, như thể đang sợ mặt nước gợn sóng nhè nhẹ ngay dưới mắt.
Anh trai của hội trưởng hội Haeyeon. Một người bình thường. Đấy là thông tin trong trí nhớ anh, nhưng Han Yoojin trước mặt anh này là một thức tỉnh giả. Chỉ sổ của cậu ta thấp, vì mấy sợi xích còn chắc siết chặt mà cậu ta cũng chẳng thoát ra được. Và đôi hoa tai đỏ kia nữa.
‘Sao Han Yoojin lại sở hữu chúng?’
Thiết kế đó không có gì đặc biệt, nhưng Sung Hyunjae nhớ chúng rất rõ vì anh đã tự mình có được nó. Cái tăng chỉ số cơ bản thì vô dụng, nhưng cái khiên cấp B khiến nó có giá trị hơn rất nhiều. Vật phẩm đó là thứ anh sẽ không bao giờ bán hay đưa cho bất kỳ ai.
Anh nghe Han Yoojin lại lần nữa lên mặt với mình, tâm trí vẫn còn chưa rõ ràng hẳn. Thật bất ngờ là cậu ta không hề mang ý xúc phạm. Dù vậy, vì một cuộc trao đổi dễ chịu hơn, anh quyết định rằng người kia cần biết điều một chút.
Sung Hyunjae mở vật phẩm đặc biệt là đậy bể nước ra. Phần ngay dưới người Han Yoojin. Han Yoojin bị dây xích kéo chìm xuống mặt nước. Gương mặt ngỡ ngàng của cậu ta nhìn anh. Dù cho cậu ta có không đủ sức trốn chạy, cậu ta cũng không vẫy vùng dù mình đang đối mặt cái chết. Cậu ta chỉ chớp mắt như thể hỏi tại sao.
‘Như thể nói rằng mình sẽ không hại cậu ta…….’
Một biểu cảm tin tưởng. Cậu ta mất ý thức trong một chốc, không thể chống chịu vì chỉ số thấp. Nếu bị bỏ lại đó, cậu ta sẽ chết đuối. Nghĩ vậy thì cũng không tệ lắm, nhưng mà.
Rào—
Sung Hyunjae giật dây xích và kéo Han Yoojin ra khỏi mặt nước.
* * *
‘…Tên khốn này đúng thật là.’
Tôi nuốt câu chửi thề xuống và mở mắt ra. Rồi tôi nhớ ra mình đang làm gì trước khi bị ngã xuống nước. Ánh nhìn vương vất sự tò mò, giọng nói lầm bầm như thể đang tìm lại ký ức.
‘Mất trí nhớ thật à?’
Không đời nào, nhưng tôi nghĩ có thể trí nhớ anh ta có vấn đề gì đó thật. Có phải trí nhớ tiền hồi quy ảnh hưởng đến anh ta không? Tôi ngồi dậy, nghĩ chúng ta có thể gặp vấn đề lớn rồi. Tóc tôi vẫn còn ướt, nhưng quần áo thì đã được thay rồi. Tốt bụng thật. Có lẽ anh ta không muốn ghế sô pha bị ướt.
“Đã qua bao lâu rồi?”
Tôi hỏi Sung Hyunjae, người đang ngồi đối diện tôi.
“Khoảng 30 phút.”
Trước hết, tôi lấy cái điện thoại đang nằm trên bàn của mình, gửi một tin nhắn cho Yoohyunie. May thay, điện thoại của tôi chống nước, nên tôi không cần phải thay điện thoại lần hai trong mới có mấy ngày.
“Anh còn nhớ gì về tôi ngoại trừ tên với mặt không?”
“Vật phẩm của tôi.”
“Tôi đã bảo là bỏ tính từ sở hữu đi mà.”
“Vậy ra là cậu.”
Có vẻ như anh ta đoán ra cái đó hơn là nhớ ra. Nghe cách Sung Hyunjae nói, tôi nghĩ anh ta có hơi bị trộn với mình tiền hồi quy, nhưng có vẻ là ngược lại hoàn toàn. Họ là một người, nhưng Sung Hyunjae này không có ký ức gì về tôi. Tôi gặp rắc rối rồi.
“Mối quan hệ của chúng ta là gì?”
“Chúng ta đều công nhận ích lợi từ đối phương và đồng ý sử dụng nhau với sự đồng thuận từ hai bên.”
Và ngoài ra.
“Một hướng dẫn viên du lịch và một du khách bất mãn. À, anh là hướng dẫn viên.”
“…Gì cơ?”
“Với lại, tôi đang nuôi con của anh. Anh đến cứu tôi một lần khi tôi bị một con rồng bắt đi, và bằng cách nào đó hai chúng ta lại khiêu vũ cùng nhau. Anh còn từng cược một cánh tay và một con mắt cho tôi. Chúng ta cũng từng cùng tham gia đấu giá. Lần đó, anh là người mua còn tôi là vật phẩm. Còn nữa, anh từng chiên trứng ốp la cho tôi.”
“Cậu tự dựng chuyện à?”
“Sự thật một trăm phần trăm. Anh biết đấy, chúng ta từng cùng bắt một con quái cấp SS làm phần thưởng thêm mà.”
Sung Hyunjae mở to mắt và yên lặng nhoẻn miệng. Có thể là do tâm trạng anh ta, nhưng trông anh ta trẻ trung hơn mọi khi.
“Tôi có từng nói mình đã phải lòng cậu chưa?”
“Anh còn từng tặng hoa hồng cho tôi nữa.”
“Khi nào?”
“Khi tôi phá hủy tòa nhà Hiệp hội. Anh không có mặt lần đó. Tôi có gọi anh đến coi nhưng anh đã từ chối.”
“Là lỗi của tôi.”
Lần này, anh ta cười ra tiếng. Rất vui vì thấy anh vui, nhưng giờ tôi làm gì nữa đây?
“Sung Hyunjae-ssi, tôi có đòi hỏi hơi đường đột, nhưng anh có thể tin tôi một lần không?”
Tôi nghĩ tôi phải đi vào tâm trí anh.
