S-class

Chương 117: Dù em có nói hãy nghỉ ngơi (3)

Beta: Myfamilytwo

Kang Soyoung tham gia cùng chúng tôi tại quán cafe mà tôi bị ép đến sau bữa trưa. Tô bingsu được bao phủ bởi những lớp xoài, một chiếc bánh kếp, một chiếc bánh quế cùng vài loại hoa quả và kem ở trên đấy, bánh cheesecake, bánh tiramisu và những món khác được bày đầy trên bàn.

Có thể ăn hết những thứ này không đây?

“Noah-ssi, tôi không thể thử cưỡi cậu dù chỉ một lần sao?”

Kang Soyoung hỏi với đôi mắt lấp lánh. Noah, cùng với chiếc muỗng đang trong miệng, hễ cậu ấy cảm thấy phiền phức là lại liếc sang tôi đang ngồi cạnh bên. Có vẻ như Kang Soyoung đã bị coi là đồ phiền toái rồi. Dù vậy, nếu bạn đặt họ ở cạnh nhau và nhìn kĩ thì, họ thật sự rất hợp nhau.

…Khoan, vậy còn Yoohyun thì sao?! Không phải Kang Soyoung có kiểu tình cảm kia với Noah, nhưng với sự thiện cảm bắt đầu nảy mầm, bạn không thể nói được nó sẽ phát triển như thế nào đâu. Tôi có cần phải xen vào giữa họ không nhỉ? Hm, bởi vì, có vẻ như Noah không thích Kang Soyoung cho lắm.

“Noah-ssi không phải là một thú cưỡi. Sẽ rất khó khăn nếu cô cứ như thế này”

Kang Soyoung xin lỗi và khẽ cúi đầu.

“Ngoài ra còn có Comet nữa, nên tôi không thể cứ như vậy, nhưng em ấy sẽ không rời khỏi tầm mắt của tôi.”

“Tôi cũng muốn tận mắt thấy nó cơ. Thật ra thì, tôi cũng muốn thử cưỡi-“

“Xin hãy chỉ ăn bingsu thôi. Noah-ssi, hãy thử món này. Nó khá ngon đấy.”

“Vâng'”

Có lẽ là do có hai người không ngừng nhắm vào cậu ấy và gửi tới những ánh nhìn nóng bỏng nên Noah đã hơi rụt người lại. Hãy chịu trách nhiệm về việc đó nhé, mọi người.

“Kang Soyoung-ssi, cô có nhớ khi nào Hội trưởng hội Seseong bắt đầu thay đổi cách nói chuyện của anh ấy không?”

Tôi hỏi Kang Soyoung để xác minh. Vì Moon Hyuna, cô ấy không thường xuyên gặp mặt Sung Hyuejae, nên có thể đã được hai tháng hoặc hơn kể từ khi anh ta thay đổi cách nói chuyện. Sau câu hỏi của tôi, Kang Soyoung nghiêng đầu.

“Ah, nghĩ về điều đó, anh ấy đã thay đổi nó thật. Từ khi nào nhỉ? Có phải là từ một tháng rưỡi trước không nhỉ? Có vẻ như nó không tới hai tháng đâu… Có lẽ là một vài ngày trước khi Yerim được phát hiện là cấp S.”

….Đó chính xác là lúc mà tôi hồi quy. Tất nhiên, nó có thể chỉ là sự trùng hợp.

“Có sự thay đổi nào khác không? Nhóc có biết vì sao anh ấy bất ngờ thay đổi cách nói chuyện không?”

“Vì sao ư? Có lẽ là một lý do đặc biệt nào đó chăng? Anh ấy vô cùng tự nhiên về nó. Những thay đổi khác, bên cạnh đóoo….”

Kang Soyoung kéo dài những từ cuối cùng và nhìn thẳng vào tôi,

“Tôi khá lo lắng vì có vẻ như anh ấy có một chút ít quan tâm với Han Yoojin-nim.”

“Cái gì cơ?”

“Có vẻ như Hội trưởng đang rất vui vẻ, nhưng chẳng có mấy lần sự quan tâm như thế kết thúc một cách tốt đẹp cả. Thật ra thì, hội trưởng của chúng tôi có tính cách không được tốt lắm, như anh đã biết đấy. Nhưng anh ấy lại cực kỳ hào phóng với Han Yoojin-nim. Tôi cũng đã khá bất ngờ về việc đã diễn ra vào ngày hôm qua đấy. Tuy có thể rời đi khi hầm ngục bất thường ấy xuất hiện, nhưng anh ấy đã chọn ở lại và sửa chữa quần áo cho anh. Và cả hai người trông có vẻ khá thân thiết…”

“Bọn tôi không thân. Không, bọn tôi sẽ giả vờ thân thiết trong vòng một tuần.”

Bây giờ thì chỉ còn 6 ngày nữa thôi. Kang Soyoung nghịch nĩa của mình và rũ mắt xuống.

“Đặc biệt là vào thời điểm này, có vẻ như anh ấy đã vui vẻ hơn, nên… cho dù tôi nhắc anh điều này chỉ là vì Comet của chúng ta thôi, nhưng sẽ tốt hơn nếu anh cẩn thận.”

“Đúng vậy. Hãy đặt em trai của cậu sang một bên đi, sẽ rất nguy hiểm nếu cứ đối xử với Sung Hyunjae mà không ngại ngần như vậy. Có vẻ như Yerim cũng đã quá lo lắng về vấn đề tương tự. Hãy cẩn thận nhé, ít nhất là cho Blue của chúng ta.”

Đã là ‘Blue của chúng ta’ luôn rồi đấy à? Như để đồng ý với Moon Hyuna, cả Noah cũng gật đầu.

“Đúng thế. Tôi nghĩ rằng anh cũng nên cẩn thận với Hội trưởng hội Seseong”

Tôi có thể thấy rằng mọi người đang lo lắng, nhưng cho dù mọi người có bảo rằng tôi hãy cẩn thận, liệu tôi có thể làm gì để thay đổi việc đó không?

‘Vì đây là tình huống mà mình phải tiếp cận anh ta trước.’

Nếu điều đó tuỳ thuộc vào tôi, thì tôi cũng chỉ muốn nhìn thấy gương mặt của người đó trên TV mà thôi. Dĩa bingsu này rất ngon. Món kem sữa cũng rất mềm.

Mưa lướt xuống theo ô cửa sổ lớn của quán cafe. Giữa tiếng ồn ào của cơn mưa, những cuộc trò chuyện và tiếng cười đến và đi. Tất nhiên Noah là tuýp người thích lắng nghe, và ngay cả tôi cũng vậy, nên nó không quá tệ. Moon Hyuna và Kang Soyoung đã sống một cuộc sống rất thú vị, huh. Tôi mừng là Yerim cũng đã là một trong số họ.

Hình như Yoohyun cũng có một hay hai người bạn nhỉ? …Em ấy chẳng có ai thì phải? Vì họ bằng tuổi nhau nên liệu tôi có nên hỏi Noah rằng cậu ấy có muốn làm bạn với em trai tôi hay không? Thật tuyệt khi em ấy đang làm mọi thứ rất tốt, nhưng thật ra thì, nếu bạn hai mươi tuổi, không phải là bạn nên có một cuộc sống sinh viên vui vẻ sao? Tại sao em ấy lại chọn làm việc trong hầm ngục chứ?

“Noah-ssi, nhóc không có ý định đến trường học à?”

“Trường học ấy ạ?”

Noah nghiêng đầu, và Kang Soyoung thốt lên ‘ah’.

“Tôi sẽ vào đại học thông qua đợt xét tuyển đặc biệt vào năm tới, nhưng cậu có muốn cùng tham gia không? Dù chúng ta có lẽ sẽ không tham gia vào nhiều lớp học cho lắm. Han Yoojin-nim thì sao ạ? Anh là cấp B, nhưng các hiệu ứng từ các chiêu thức khá tuyệt, nên sẽ có cơ hội đấy.”

Tại sao lại đột nhiên nhắc về đại học vậy? Và không có nhiều trường đại học có tuyển sinh đặc biệt cho các Thợ săn cấp cao, nên nếu mình không cẩn thận, mình có thể sẽ trở thành hậu bối của em trai mình. Mặc dù mình chưa bao giờ thấy Yoohyun đến trường, nên có thể tụi mình sẽ không chạm mặt nhau. Tôi lắc đầu để thể hiện sự từ chối, nhưng cả Moon Hyuna cũng khuyến khích tôi.

“Ở mức độ nào đó, cho dù cậu không tham gia lớp học nào, cậu vẫn sẽ nhận được bằng tốt nghiệp nếu cậu thay thế nó bằng các cuộc tiến công hầm ngục, nên cứ tham gia đi. Có được danh hiệu sinh viên tốt nghiệp đại học không phải là điều xấu đâu. Không, nếu là trong trường hợp của cậu, sẽ tốt hơn nếu cậu có nó.”

Nó có hơi hấp dẫn khi nghe rằng tôi không cần phải tham gia các lớp học. Vẫn còn rất nhiều thời gian cho đến năm sau, tôi có nên nghĩ về nó không nhỉ? Nếu tôi tham gia, tôi nên nhập học ở trường đại học khác với Yoohyun.

Bbiii-

Ngay sau đó, tiếng đổ chuông của điện thoại bất ngờ vang lên. Không phải chỉ có mỗi điện thoại của bốn người chúng tôi, mà là tất cả điện thoại trong quán cafe đều đột ngột vang lên. Đó là một thông báo về một thảm họa liên quan đến hầm ngục.

“Đã có một cái hầm ngục bất ngờ mở ra ở đâu đó hay đại loại à?”

Moon Hyuna cầm điện thoại và đứng dậy khỏi chỗ ngồi. Tôi cũng kiểm tra điện thoại của mình. Đó là một thông báo về việc hạn chế đi lại và cẩn thận khi đi ở một số đoạn đường vì các Thợ săn cấp cao đang trở nên mất kiểm soát.

Điều đó hiếm khi xảy ra sau cuộc tấn công hầm ngục, nhưng nó vẫn khả nghi. Khi tôi truy cập cổng thông tin để đề phòng, các tin tức nóng xuất hiện.

“…Bọn điên này.”

Trước sự lẩm bẩm trong vô thức của tôi, Moon Hyuna cũng thể hiện sự sự đồng tình.

“Nói rằng Hội trưởng hội Haeyeon phá hủy một phần tòa nhà của Hiệp hội Thợ săn do có xích mích với Hiệp hội. Hiệp hội đã trở nên quả quyết hơn so với dự tính đấy?”

“Có lẽ họ đang dốc hết sức. Có vẻ như tôi phải đến đó trước rồi.”

“Cậu nói cậu đang trong kì nghỉ đấy. Mà hyung-nim này, có khi em trai cậu không có ở đấy đâu.”

Moon Hyuna nói một cách thận trọng. Giống như cô ấy đã nói. Ở trong bức ảnh, một phần của toà nhà đang bị cháy, nhưng một đám cháy nhỏ là thứ dễ thực hiện ngay cả khi không có Yoohyun. Nó sẽ khác nếu đó là một thảm họa bất ngờ ngoài ý muốn. Cháy là bình thường.

“Nếu đó là một lời cáo buộc sai, tôi sẽ không thể để họ yên nữa, đúng không? Và không có gì khó khăn khi đi gặp em trai tôi cả.”

“Tôi đi với cậu nhé?”

“Thay vào đó, hãy liên lạc với Yoohyun. Điện thoại của tôi không kết nối được. Noah-ssi, nhóc sẽ giúp anh chứ?”

“Vâng. Tất nhiên rồi.”

Vì giao thông đã bị đình trệ, nên sẽ nhanh hơn nếu bay. Và nếu có Noah ở bên tôi, việc nó trở thành mối đe dọa sẽ thấp đi. Cho dù chất độc được phun ra, thì hầu hết chúng cũng khó mà tiếp cận được.

Tôi gửi một tin nhắn và rời khỏi quán cafe. Sau đó Noah đổi sang hình thái rồng của cậu ấy. Người qua đường giật mình, và một số thậm chí đã vứt cây dù lại ngay khi họ bỏ chạy vì sốc. Tôi cảm thấy có lỗi. Có một vài người không bị sốc, và họ lấy điện thoại ra để quay phim lại.

Khi tôi trèo lên lưng của Noah, đôi cánh dài của cậu ấy sải ra và chúng tôi bắt đầu bay lên. Nhờ có cơn mưa, vảy rồng của Noah trơn hơn bình thường, nên nó không ổn định lắm. Dù vậy, tôi vẫn khá lưỡng lự khi ngồi trên một người nào đó. Nếu tôi ngã, có lẽ cậu ấy sẽ bắt lấy tôi. Và tôi cũng có Eunhye.

Khi bay ngang qua các tòa nhà, tôi gọi một cuộc điện thoại. Giọng nói mà tôi không muốn nghe dù chỉ một ngày, đã đáp lại ngay trước khi tôi hỏi,

[Tôi cũng không biết cậu chủ đang ở đâu.]

“Thật à?”

[Tôi rất biết ơn khi cậu đánh giá cao về tôi, nhưng ngay cả tôi cũng không thể biết mọi thứ. Ngoài ra, có vẻ như cậu lại định hành động liều lĩnh nữa rồi.]

“Nếu anh lo lắng, sao anh không trực tiếp ra mặt đi? Chiếc máy bay trực thăng trông ổn mà.”

[Tôi buồn vì có vẻ như cậu Han Yoojin-gun đang xem nhẹ tôi. Nếu cậu muốn giúp đỡ, hãy đến đây và lịch sự yêu cầu.]

“Tôi tin rằng anh đã tìm thấy một ‘món đồ’ tốt hơn tôi trong lúc chờ đợi?”

[Nếu tôi làm thế, có lẽ cậu Han Yoojin-gun đã ở ngay trước mặt tôi rồi. Tôi không cần phải tôn trọng những thứ không quan trọng mà.]

“Thật may mắn khi tôi là người tuyệt vời nhất.”

Hắn nói như thể đó là trò đùa, nhưng đó chẳng giống đùa giỡn tí nào. Có lẽ Noah đã nghe thấy nội dung cuộc gọi, cậu ấy quay lại nhìn tôi đầy lo lắng, và tôi trấn an cậu ấy rằng nó sẽ ổn thôi. Nếu có ai đó trên thế giới này có những kỹ năng kì lạ như tôi, hãy than phiền với chúa về việc đó.

‘Có vẻ em ấy không lanh lợi lắm, nhưng em ấy sẽ không hành xử như thể không biết cái gì là giới hạn.’

Nếu có thêm nhiều món nợ chồng chất vào nhau, tôi sẽ xem xét việc không trả nó và bỏ trốn. Tôi tự hỏi liệu mình có nên liên lạc với Do Hamin không, nhưng tôi nhớ ra rằng Yoohyun đã đập hư điện thoại của em ấy. Em ấy nói rằng em ấy đã mất ví khi đi dạo xung quanh hầm ngục với Peace, nên có lẽ em ấy sẽ được cấp lại bằng Thợ săn và bằng lái xe.

Chính là nó, đúng không ạ?

Ngay khi Noah dứt lời, tôi cất điện thoại của mình vào, và quay đầu lại. Ở phía xa xa, tôi thấy một tòa nhà nghi ngút khói bốc lên. Tòa nhà mới của Hiệp hội được xây cạnh bên Trung tâm Thức tỉnh. Có lẽ thật phung phí khi phá vỡ tòa nhà ban đầu, vì chỉ có một phần của tòa nhà phụ 2 tầng cạnh bên bị sụp. Vì trời vẫn đổ mưa, nên lửa cũng dần bị dập tắt và chỉ còn khói bốc ra.

‘Thật không ra gì.’

Nếu Yoohyun thật sự giận dữ, ngay cả tòa nhà chính cũng sẽ bị sụp đổ. Bức ảnh trong bản tin tức được chụp rất tốt, thực sự rất cường điệu. Tôi muộn màng cảm thấy mình đã quá nóng vội khi gửi tin nhắn. Từ đây đến đó không xa lắm, nên cô ấy sẽ đến đây sớm thôi.

[Cô sẽ đập nát Trung tâm Thức tỉnh chứ? Tòa nhà hình tròn ấy. Tôi sẽ chịu trách nhiệm cho.]

Ngay sau đó, một chiếc trực thăng bay đến gần. Một người đàn ông được trang bị vũ trang và trông giống một Thợ săn ra hiệu cho chúng tôi đáp xuống mặt đất, nhưng tôi không quan tâm và chụp ảnh cũng như quay phim lại để gửi chúng cho Suk Simyeong.

Tôi phá cái trực thăng đó được không?

“Chưa được. Hãy đi xuống nào.”

Chúng tôi đáp xuống phía trước tòa nhà bị sụp và tôi chụp một bức hình có mặt tôi để làm chứng. Tôi cũng quay phim lại, nói rằng có vẻ như em trai tôi không ở đây. Trong lúc đó, có vẻ như họ đã can thiệp vào đường truyền liên lạc, vì tôi không thể gửi nó cho Hayeon, nhưng miễn là điện thoại của tôi vẫn ở kế bên tôi nên nó ổn.

“Han Yoojin-ssi.”

Một người đàn ông mặc đồ đen thử tiếp cận tôi, nhưng bắt gặp ánh mắt hung dữ của Noah – người đang giải phóng hoàn toàn hình thể rồng của mình, hắn ta khựng lại.

“Tôi đến đây với mục đích tìm người em trai đáng mến của tôi, nhưng anh có biết em ấy đang ở đâu không?”

Tôi không thể tìm thấy em ấy. Mặc dù các bài báo mới ra lò khẳng định rằng em ấy nhất định đang ở đây. Tôi hỏi với một gương mặt tươi cười, nhưng ánh mắt thì lạnh lẽo. Thế này là quá đủ rồi.

Cùng lúc đó, số lượng người quây quanh chúng tôi càng ngày càng đông. Vì họ sẽ không nghi ngờ, tôi nhanh chóng kiểm tra cấp bậc của họ. Ba cấp A, phần còn lại là cấp B và thấp hơn.

“Anh không thể ở đây. Xin hãy đi cùng với chúng tôi.”

“Tôi có vài thắc mắc, nhưng đó là những người ở trong tòa nhà kia à?”

“Tất cả bọn họ đã được sơ tán. Ngay khi bản tin được đưa ra, Hội trưởng hội Haeyeon, Thợ săn Yoohyun-“

“Vậy em trai tôi đâu?”

Rằng em ấy đã phá vỡ một phần nhỏ của bức tường và dừng lại ư – hãy chịu trách nhiệm cho những lời nói vô lý của các người đi.

“Anh ta đang trên đường tẩu thoát”

“Anh điên à?”

“Đó là vấn đề của em trai của anh, nên tôi hiểu rằng nó rất khó để chấp nhận. Đầu tiên, hãy di chuyển khỏi chỗ này, và tôi sẽ nói chi tiết cho anh.”

“Nói chi tiết cho tôi ư? Từ những gì tôi thấy, tất cả các tòa nhà ở đây dường như đang bị sụp xuống.”

“Sao cơ?”

“Tất nhiên, đây không phải những việc mà em trai tôi sẽ làm. Bởi vì hầm ngục không được mở ra trong khoảng thời gian gần đây, đã bị thình lình mở ra.”

Những khuôn mặt đối diện với tôi thể hiện sự khó hiểu, như thể tự hỏi rằng tôi đang nói cái quái gì.

“Tôi đoán rằng các người vẫn chưa nhìn thấy nó. Con rồng đen khổng lồ ấy.”

Thay vì những gã đang đứng ở đây, Noah lại là người bối rối và tìm kiếm xung quanh. Những tên đần này tiếp tục bày ra khuôn mặt không hiểu chuyện gì.

“Những tên khốn nạn tầm thường. Nếu như bọn mày định công bố một bài báo rằng Hội trưởng hội Haeyeon đã nổi điên thì-“

Đùng đùng!!

Một tiếng nổ mạnh mẽ đập vào tai vang lên. Như thể đang chờ đợi nó, tôi thậm chí chả buồn chớp mắt và tiếp tục nói.

“Bọn mày đang làm cho việc này trở nên lộn xộn hơn đấy.”

Cho dù không quay đầu lại, tôi cũng có thể biết được những gã đó đang nhìn gì thông qua vẻ mặt thất thần của họ. Tôi tiếp tục nghe thấy âm thanh các tòa nhà bị sụp xuống và tiếng đá rơi. Và….

Keureureureu

Một tiếng gầm gừ dữ dội đến mức làm rung chuyển không khí.

“Ch-Chết tiệt! Đó là một vụ nổ hầm ngục!”

“Loại rồng; hầm ngục này cấp thấp nhất cũng là hầm ngục cấp A!”

“Noah-ssi, vì an toàn, nhóc có thể hạ gục họ chứ?”

Đã có một con rồng cấp S xuất hiện, nên sẽ rất nguy hiểm nếu có những người không quan trọng trở nên hoảng loạn. Noah quăng bản thân mình vào các Thợ săn đang bỏ chạy. Sau đó, từng người một, các Thợ săn mất ý thức và dần ngã xuống. Chuyển động của cậu ấy nhanh đến mức, dưới đôi mắt có chỉ số thấp của tôi, nó trong như là một cơn sóng hoàng kim.

Sau khi yêu cầu em ấy kiểm tra xem còn có ai xung quanh không, tôi rút lui. Con rồng độc màu đen đang ngự trên đống đổ nát của Trung tâm Thức tỉnh vươn cổ về phía tôi.

Tòa nhà của Trung tâm Thức tỉnh đã bị sụp xuống, nên tôi có thể kéo dài kì nghỉ của mình một chút.

Cục cưng của tôi, tôi đã rất vui, nhưng nó sẽ ổn chứ?

“Tất nhiên là nó sẽ ổn thôi. Tôi đã xử lý một vụ nổ hầm ngục, không phải Hiệp hội phải cảm ơn tôi sao?”

‘Bài báo về việc Hội trường hội Haeyeong phát điên là giả. Những tên đần đã ngất xỉu và dấu vết của một con rồng vĩ đại sẽ là bằng chứng. Những người có biết về Riette sẽ nghi ngờ, nhưng nếu chúng tôi giả vờ vô tội, thì nó sẽ đâu ra đấy thôi. Cánh cổng của hầm ngục bất ngờ xuất hiện đã đi đâu rồi nhỉ? Chỉ mới hôm qua thôi, một cái đã biến mất, nên có lẽ hôm nay cũng thế.’

“Vì không còn ai ở đây, xin hãy làm đổ những tòa nhà cạnh bên luôn đi, thưa ngài rồng xấu xa. Hãy làm thật sạch sẽ nhé.”

Bất cứ lúc nào, công chúa của tôi ! Tôi đang trả nợ cho việc cậu nuôi nấng đứa trẻ bằng việc này mà~

“Tôi sẽ đặt cả trái tim và tâm hồn vào việc chăm sóc nó.”

Cùng với tiếng cười khàn, con rồng dần nâng người lên bằng hai chân sau. Đuôi của nó đập vào đất, và tất cả những chiếc vảy ở hai chân sau của nó rung lên cùng một lúc.

Răng rắc, ngay sau đó mặt đất phát ra tiếng kêu yếu ớt trước sức ép đầy mạnh mẽ.

Bù-m!!

Với một tiếng nổ ngắn, cơ thể của con rồng lao vào tòa nhà. Các ô cửa kính đồng loạt nổ tung. Không có thời gian để chiêm ngưỡng những mảnh vụn lấp lánh đang rơi xuống, tòa nhà cao ngất ngưỡng đó bị chia đôi. Tòa nhà được làm từ khung thép và bê tông đã dễ dàng bị phá nát như một công trình điêu khắc từ đường.

“Xin hãy cẩn thận.”

Noah, người đã đến bên cạnh tôi từ lúc nào, kéo tôi ra sau và đánh vào những mảnh vỡ của tòa nhà bị rơi ra bằng tay của em ấy. Riette dùng bàn chân to của mình để dẫm nát những khối còn lại. Cô ấy làm tốt đấy chứ. Tôi cảm thấy rất sảng khoái.

“Vụ nổ hầm ngục thật sự rất nguy hiểm. Thật là may mắn khi một Thợ săn cấp S, Noah-ssi, trùng hợp có mặt ở đây.”

Noah nghĩ gì đó rồi chớp mắt, sau đấy em ấy cười nhẹ.

Trời vẫn tiếp tục đổ mưa. Ngay khi tôi đang lo lắng bản thân sẽ bị cảm mặc dù đang là mùa hè, vài chiếc xe xuất hiện. Vài chiếc thôi. Cũng có vài chiếc xe cứu thương xen lẫn. Trong số những người đi ra, tôi cũng thấy Yoohyun. Em trai của tôi tiến tới gần và che ô cho tôi.

“Tại sao anh lại ở đây và để bản thân mình bị mắc mưa vậy?”

“Hãy nhìn xem ở nơi này trông như thế nào đi. Không có nơi nào để anh trú vào cả.”

“Anh nên cẩn thận và mang theo ô.”

Khi chúng tôi đang trò chuyện vu vơ về những thứ không phù hợp với ngữ cảnh xung quanh, mọi người đang bận rộn chăm sóc những Thợ săn bị ngất xỉu. Tôi cảm thấy có một ánh mắt đang nhìn chòng chọc vào mình và quay đầu lại. Đó là Song Taewon. Người đàn ông đó cũng không có dù nốt. Khi tôi nở một nụ cười chào mừng, gương mặt ướt đẫm nước mưa của anh ta đanh lại.

Đây là kỳ nghỉ của tôi, nhưng bầu không khí này cứ như tôi không thể không dành thời gian cho anh ấy. Bao giờ thì tôi mới thật sự được nghỉ ngơi đây?

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments