S-class

Chương 70: Blue (3)

Đề đề phòng, hôm nay tôi định sẽ nhờ đến sự giúp đỡ của Thợ săn phụ trách an ninh, nhưng Yoohyun nói vẫn còn thời gian rảnh nên cũng đi theo luôn. Sau khi tôi nói một cách không cần suy nghĩ nhiều như vậy, tôi mới nhớ ra vấn đề của Myeongwoo.

“Chắn hẳn cậu ấy đang ở trong Lò rèn vào lúc này”

Đột nhiên lao ra giữa không trung thật là kỳ quặc, nhưng bị phát hiện anh ấy không có ở nhà cũng thật khó xử. Không có chuyện một Thợ săn hạng S không cảm nhận được có một người trong nhà hay không.

Trong khi tôi đang ở đó, tôi có nên thử sắp xếp để hai người này trở nên thân thiện hơn? Sẽ tốt hơn hết nếu Myeongwoo chế tạo vũ khí cho Yoohyun trước. Đặc biệt là một thứ gì đó hạng SS trở lên chẳng hạn

“Em có nhớ Myeongwoo không? Bạn anh.”

“Anh ta không thực sự là bạn của anh phải không? Anh nói rằng anh đã biết nhau từ khi còn nhỏ, nhưng đó là cái tên mà em chưa bao giờ nghe anh nhắc trước đây. Và khi em kiểm tra thông tin, nơi ở của anh ấy cũng khác.”

Yoohyun nói, nhấn nút thang máy.

“Em đã kiểm tra thông tin tới mức đó khi nào vậy?”

“Không có lý do nào để một người lạ đi vào mà không kiểm tra lý lịch.”

Thì đúng là như vậy, nhưng thông thường cũng đâu cần thiết phải kiểm tra tới mức tìm đến nơi họ từng sống hồi nhỏ.

“Dù vậy thì anh ấy vẫn là bạn của anh. Không phải là chỉ mới một hai ngày quen biết thôi đâu.”

Tôi có nên thú nhận với Myeongwoo rằng chúng tôi thực sự không quen biết nhau, trước khi cậu ấy có khả năng kiểm tra sự thật không? Đại loại là, tôi đã nhầm cậu với một ai đó. Không phải tôi đang cố tống tiền anh ấy hay điều gì khác, mà ngược lại, sẽ không có nhiều vấn đề nếu tôi nói chúng ta không phải là bạn cũ?

“Dù sao thì hãy cư xử lịch sự với anh ấy.”

“Em, tại sao?”

“Anh không thể nói chi tiết cho em nhưng cậu ấy là người sẽ giúp đỡ em”

Và rất nhiều nữa đằng khác. Nó không chỉ là cư xử một cách lịch sự, mà có khi còn là tôn kính.

“…Kỹ năng của anh ta là gì?”

“Em thật nhạy bén”

“Thực sự không có lý do nào khác để nghĩ như vậy. Khi anh ta vẫn là một người bình thường, anh đã gửi anh ta đến mài dao ở đội quản lý thiết bị gần như hàng ngày. Nhưng anh ta đã dừng việc đó cách đây vài ngày, vì vậy anh ta đã đạt được điều gì đó. Khả năng cao đó là một kỹ năng đặc biệt cao và… trong trường hợp này…”

Yoohyun khẽ cau mày

“…Nó có thể là?”

“Bất kỳ điều gì em đang nghĩ, anh đảm bảo nó còn vượt xa hơn thế.”

Đó là một kỹ năng chế tạo không có giới hạn về cấp bậc. Nó vượt xa sự mong đợi của tôi khi biết được tên của kỹ năng đó.

“Vì vậy, hãy tử tế. Myeongwoo cũng không định sẽ tham gia vào một bang hội nào cả. Cậu ấy có kế hoạch sẽ đi cùng anh.”

“Cùng anh?”

“Ừ. Anh đã nói với cậu ấy rằng kết hợp với một bang nào đó sẽ thoải mái hơn, nhưng cậu ấy muốn độc lập. Đừng nghĩ đến việc gây phiền phức cho cậu ấy.”

Tôi cứng rắn yêu cầu trước khi bước vào thang máy. Nhưng đã không có sự phản hồi. Khi tôi quay lại nhìn, tôi thấy một khuôn mặt đang tập trung suy nghĩ.

“Em sẽ không làm phiền cậu ấy phải không?”

“Chính xác thì kỹ năng đó là gì?”

“Em không định trả lời anh à?”

“…Được rồi.”

Yoohyun gật đầu như thể chấp nhận không còn sự lựa chọn nào khác. Sẽ là hợp lý khi bạn phải tránh một câu trả lời dứt khoát với tư cách là một người đứng đầu bang hội. Tôi đã yêu cầu một câu trả lời, nhưng em ấy không thể chịu đựng được nhiều hơn, dù sao thì em ấy là một người có trái tim nhạy cảm.

Qua một hành lang, cuối cùng chúng tôi cũng đã đến trước nhà tôi, Blue, nhóc được tôi ôm trong tay vẫn cư xử rất ngoan ngoãn.

“Anh nghĩ sẽ tụi nhỏ chắc sẽ đánh nhau; chỉ can thiệp khi mọi chuyện nghiêm trọng.”

Với Chirpie, nó còn chẳng tương xưng với chỉ số trạng thái khác biệt như vậy, nên chúng tôi chỉ cần chú ý đến một mình Peace, nhưng lần này có vẻ sẽ khác biệt. Chúng sẽ có những kỹ năng tương tự nhau một khi chúng trưởng thành, vì vậy tốt hơn hết nên định ra thứ tự khi chúng vẫn còn nhỏ. Peace và Blue sẽ ở bên cạnh tôi ngoại trừ những khi tấn công hầm ngục, vì vậy việc thiết lập cấp bậc như này còn cần thiết hơn. Tôi sẽ không thể quản lý được nếu chúng đánh nhau liên tục sau khi trưởng thành.

“Peace, bố đã về nhà.”

Khi tôi mở cửa đi vào, Peace, đang đợi ở trước cửa, ngước nhìn tôi. À không phải nhìn tôi mà là Blue. Cái đuôi màu đỏ vẫn luôn phe phẩy vẫy mừng mọi khi, bất động.

“Hơi đột ngột, nhưng đây là em của con.”

-Kkyaoo!

Blue kêu lên, như đang đáp lại lời tôi nói, nhìn xuống Peace với đôi mắt tràn đầy tò mò. Khi tôi cởi giày đi vào nhà, Peace, cậu nhóc vẫn đứng nguyên như thể bị đóng băng, đã cào cào chân tôi bằng bàn chân trước của cậu nhóc. Nó có nghĩa là cậu nhóc đang yêu cầu được bế.

“Đợi một chút. Blue, để ba để con xuống.”

Tôi cố gắng đặt Blue xuống ghế sofa. Nhưng cô nhóc thậm chí còn giơ móng vuốt ra và bấu chặt lấy cánh tay tôi.

-Kyaa! Kkyak!

“Không. Con phải buông ra.”

Ngay khi Blue tỏ ra bướng bình, Peace nhảy lên ghế sofa. Sau đó, cậu nhóc nhanh chóng cắn vào cánh của Blue, người đang bám lấy tôi, và,

Vù vù

Ném cô nhóc ra đằng sau. Tôi cảm thấy như mình đã từng nhìn thấy cảnh tượng tương tự này trước đây.

-Kkya kkyak!

Blue, đứa bị ném đi, đập tung cánh và đứng thẳng lên. Cùng lúc, Peace dụi đầu vào tay tôi.

-Keuheung.

Cái đuôi bông xù ngeo nguẩy, rồi đôi mắt vàng kim nhìn thẳng con Điểu Sư. Vẻ mặt thể hiện vị trí này là của cậu nhóc.

-Kkyaooeu?

-Keureureu.

-Kkya! Kkyaa!

Blue, đứa bị ném xuống khỏi sofa, cúi đầu và vẫy cái mông đang nâng lên của mình. Bất kể tôi nhìn nó như thế nào, đó là một tư thế chuẩn bị trước khi lao đến. Như thế này, sẽ không có chuyện tấm lưng vô tôi của tôi bị gãy chứ? Yoohyun đang ở đây, em ấy có thể chặn nó.

-Kkyaook!

Với một tiếng thét mạnh mẽ, Blue lao về phía Peace. Sau đó.

Puk!

-Kkyak!

Chân trước của Peace đập thẳng vào cái mỏ màu vàng. Đứa nhỏ Điểu sư xoay người vòng vòng trong không khí, rớt xuống ghế sô pha.

-Kkyaoo kkyoo.

Blue che lấy cái mỏ của mình và rên rỉ. Có vẻ cô nhóc cũng không bị ảnh hưởng nặng nề.

-Kkyooo kkyoo

“Blue, con ổn chứ?”

-Kkyaoo!

Ngay khi nghe giọng tôi, cô nhóc nhanh chóng đứng thẳng người lên như thế chưa bị ăn đau. Blue của chúng ta rất dũng cảm. Tuy nhiên, nó chắc hơi đau một chút, bởi cô nhóc đã không thể lao vào Peace lần nữa.

“Peace, em ấy là một em gái nhỏ hơn con, vì vậy hãy đối xử với cô bé khoan dung hơn.”

-Kkiang?

Peace nghiêng đầu, như thể cậu nhóc không hiểu lời tôi nói. Đó là một vẻ mặt ngây thơ, nhưng…bất kể tôi nhìn như thế nào, có vẻ là cậu nhóc đang cố tình giả vờ không hiểu.

“Đây, con cũng đi xuống luôn.”

-Kkeueueung.

“Đi chào hỏi với em của con nào”

Peace không hài lòng, nhưng vẫn đi xuống sô pha. Tôi lùi lại để không gian cho hai đứa nhóc. Blue có vẻ hơi căng thẳng, chạy tại chỗ một cách ồn ào.

-Kkya kkya! Kkyaaa!

Peace lặng lẽ quan sát Blue đang nhảy lung tung, rồi giờ lên một chân trước lên. Blue bất động lập tức.

-Kkyooo

-Keureureung kyang!

Trước tiếng sủa ngắn và sắc bén, Blue chổng mông xuống ghế sô pha và im lặng ngồi. Hai đứa nhóc “kkyang kkyang keung keung” với nhau, sau đó Peace ấn mạnh chân trước của mình xuống mỏ của Blue. Cậu nhóc quay đầu lại nhìn tôi. Đó là ánh mắt kiểm tra xem cậu nhóc làm vậy liệu đã ổn chưa.

Mọi chuyện đã kết thúc suôn sẻ và tốt đẹp mà không có bất kỳ đổ máu nào. Không hổ danh là Peace của chúng ta. Cậu nhóc thật đáng tin cậy.

“Làm tốt lắm! Con đã làm rất tốt!”

-Kkiang!

Tôi ôm lấy Peace khi cậu nhóc tự hào chạy đến. Blue, đứa đến sau, nhìn lên Peace trong tay tôi một lần, rồi gục xuống dưới chân tôi. Hơi chán nản thất vọng nhưng Peace được quyền ưu tiên hơn.

“Nếu mọi việc cứ diễn ra thế này, từ giờ trở đi sẽ không có gì phải lo lắng nữa. Không phải Peace của chúng ta rất thông minh sao?”

Tôi vui mừng quay lại nhìn Yoohyun, nói. Bây giờ chỉ cần Chirpie tham gia vào an toàn, nhưng tôi không biết liệu nó sẽ diễn ra tốt đẹp không.

Ngay khi tôi chuẩn bị vào phòng mang Chirpie ra, Yoo Myoengwoo từ quanh bếp bước ra. Có lẽ nhờ các chỉ số trạng thái đã tăng lên, hoặc do làm việc nặng nhóc mà cơ thể anh ấy trở nên tốt hơn, chiều cao cũng phát triển một chút, anh ấy đã trở thành một con người khác so với lần đầu tiên tôi gặp.

Hơn cả thế, nước da của anh ấy cũng thay đổi. Nguyên tố lửa đã nói rằng nó an toàn cho người sở hữu, nhưng sao có vẻ như anh ấy như đang bị nướng?

“Hôm nay cậu ra ngoài sớm?”

“Cậu nói rằng cậu sẽ mang đến những con quái thú mới. Tớ ra ngoài chỉ phòng hờ.”

Nói xong, anh ấy nhìn Yoohyun, không phải Blue. Người của Hệ thống nói rằng những Người Thức tỉnh có thứ hạng cao thích những người có chỉ số thấp và kỹ năng đặc biệt cao, vì vậy hãy thử trò chuyện một cách tử tế đi Yoohyun.

“Đã một thời gian kể từ khi chúng ta gặp nhau”

Em ấy đã mỉm cười mặc dù nó rõ ràng là một nụ cười công nghiệp.

“Chẳng phải không có lý do nào cần để chúng ta gặp nhau sao?”

Myeongwoo trả lời lạnh lùng hơn tôi nghĩ. Mặc dù sẽ là kỳ lạ hơn nếu có tình cảm tốt với Yoohyun. Khi chúng tôi đến hầm ngục, anh ấy bị đối xử như không có mặt ở đó, và khi tôi bị bắt cóc thì anh ấy cũng bị bắt im lặng ở nhà.

Đáng lý ra tôi nên nói Yoohyun cư xử tốt sớm hơn?

“Đó là đứa trẻ mới?”

“Ừ. Điểu Sư vàng, tên Blue. Hai con còn lại là Kỳ Lân, vì vậy chúng tôi đã để chúng trong phòng huấn luyện. Lồng ở nhà khá chật, và cũng không thể đặt chung Kỳ Lân với Điểu Sư được.”

“Peace vẫn ổn chứ?”

“Peace của chúng ta đã giáo huấn cô nhóc. Hai đứa nhóc không thực sự có vấn đề gì, nhưng tớ hơi lo về Chirpie”

Nó chỉ có chỉ số hạng F và cũng nhỏ xíu, chẳng may bị đụng trúng, nó có thể bị thương nặng. Theo lời tôi, Myoengwoo lấy ra một chiếc vòng cổ và vòng tay phối hợp giữa da và kim loại.

“Đây, thử những thứ này xem.”

Khi tôi cầm lấy, một cửa sổ giải thích đơn giản hiện ra.

[Vòng Cổ Nuôi An Toàn – hạng B

Người đeo vòng cổ không thể tấn công người đeo vòng tay]

“Nó có thể chặn một cuộc tấn công tới cấp độ C. Ban đầu, tớ làm ra nó để cậu sử dụng, nhưng kích cỡ của vòng tay có thể thay đổi, nên cậu có thể dùng cho Chirpie”

“Cậu có thể làm một cái gì đó như này luôn? Cậu làm tớ ấn tượng đấy”

Tuyệt vời! Anh ấy cũng có thể tạo ra những vật phẩm có hiệu ứng đặc biệt. Anh ấy nói anh ấy có thể chế tạo ra bất kỳ thứ gì miễn nó làm từ kim loaị, nhưng tôi đã rất ngạc nhiên. Kỹ năng này thật toàn năng như một trò lừa đảo vậy.

“Cũng không gì đặc biệt đâu”

Myeongwoo hài lòng nói trước sự ngưỡng mộ của tôi. Nhưng tại sao anh ấy lại nhìn Yoohyun thay vì tôi?

“Chắc chắn rất ấn tượng khi đây là một vật phẩm hiệu ứng đặc biệt được chế tạo”

“Nó mới chỉ là khởi đầu. Nếu là một vật phẩm đơn giản, tôi có thể tạo ra hạng A, nên những cấp hạng S chắc chắn sẽ không lâu nữa.”

“Với tư cách là người đứng đầu bang hội, đó là một thứ gì đó chỉ có thể bị cám dỗ”

“Kể cả như vậy, so với Yoojin của chúng ta, tôi còn phải tiến xa hơn”

“Kỹ năng của anh tôi thực sự đáng ngạc nhiên theo nhiều cách khác nhau”

Tại sao tôi lại có mặt trong cuộc nói chuyện này? Cả hai người đều có vẻ đang mỉm cười, nhưng để mà nói thì bầu không khí giữa họ thì…tôi nên đem Chirpie đến đây.

-Chirp.

-Kyaa!

Chirpie, đứa nhóc có chiếc vòng bị thu nhỏ lại ở mắt cá chân giống như chiếc vòng mà loài chim hay có, đang đi bộ lững thững. Phía sau, Blue, đứa đeo chiếc vòng cổ, bám sát như một chú cún con nhìn thấy một quả bóng đang lăn, vẫy bàn chân trước của mình.

Pong!

Cô nhóc ấn mạnh hai bàn chân của mình để cố gắng tóm lấy Chirpie, nhưng cô nhóc bị chặn lại bởi một một vách ngăn như bong bóng cứng. Sự tấn công đã không thành công, nhưng không dừng lại, chắc hẳn chơi khá vui nên cô nhóc liên tục đập vào Chirpie.

-Kyaak! Kkya!

-Chirp chirp

Thật dễ thương! Tôi lấy điện thoại ra, định quay video nhưng quyết định lại chỉ chụp hình thôi. Bởi vì vẫn còn hai gã đang nói chuyện sau lưng tôi.

“Tất nhiên, Yoojin đã đề nghị trước. Đến được đây như thế này hoàn toàn là nhờ vào Yoojin.”

…Tôi có phải tìm thịt sinh vật huyền bí cho Blue không? Nếu được như vậy sẽ giúp ích cho sự phát triển của cô nhóc. Hầm ngục có những sinh vật huyền bí đang nằm dưới sự quản lý của bang nào nhỉ?

“Anh trai đúng là người như vậy. Thậm chí nói đến những chuyện trước đây, à, chắc hẳn là anh chưa được nghe nói.”

“Không sao cả. Không thể tham gia vào công việc của Yoojin và bị gạt ra ngoài là bởi vì khả năng của tôi còn yếu kém. Tất nhiên, sẽ chẳng bao lâu nữa sẽ không còn lý do cho việc đó. Bằng mọi giá, chúng tôi sẽ rời khỏi bang Haeyeon cùng nhau. Cậu chắc sẽ buồn khi Yoojin rời.”

“Trước cả bang hội và Thợ Săn, chúng tôi là một gia đình, vì vậy điều đó không quan trọng.”

Tại sao họ cứ nhắc đến tôi trong câu chuyện? Hơn hết, cảm giác như có những cái gai cắm chặt trong lời nói của họ vật. Họ ngày càng trở nên xa cách, không còn thân thiện nữa.

“Chắc hẳn hai người đều có nhiều việc phải làm, vậy có nên bắt đầu đi làm đi nhỉ?”

Nếu hai người định cứ như thế này thì tốt nhất nên rời đi. Sau khi đuổi họ đi, tôi lo đồ ăn cho tụi trẻ. Rất may, Blue cũng ăn thịt quái thú một cách ngon lành. Tôi phải cho những con kỳ lân ăn và áp dụng từ khóa, vì vậy có vẻ như tôi sẽ tiếp tục đi lên xuống trong một thời gian dài.

“Khi trụ sở nuôi hoàn thành, mọi việc sẽ dễ thở hơn”

Đó là tầng bên dưới, có cả cổng dịch chuyển, nên ra vào cũng dễ dàng. Khi tôi thực sự phải rời khỏi phòng ký túc xá, tôi sẽ hơi tiếc vì ở đây cũng khá tốt.

“Tôi có nên hỏi liệu tôi có thể sở hữu chỗ này không?”

Trong trường hợp, tôi cũng có thể cần đến nó.

“Những người bạn gặp gỡ của Suk Hayan được thông báo sẽ sớm nhập cảnh. Sau khi những người đó đến, dữ liệu được sắp xếp tốt hơn một chút, tôi nên gọi Dokkaebi qua và yêu cầu họ đến Trung Quốc lần này”

Tôi đã tìm thấy người thứ mười ba được tối ưu hóa kỹ năng đặc biệt hạng B hoặc cao hơn. Tôi cũng đã liên hệ Riette thông qua mạng xã hội, và nhờ cô ấy cử em trai của mình đến khi trụ sở nuôi dưỡng mở cửa.

“Tôi cũng nên bắt đầu liên lạc với Do Hamin. Còn điều gì khác nữa không nhỉ?”

Có vẻ như không có chính xác điều gì, nhưng cũng có cảm giác như tôi đã quên điều gì đó. Còn ai khác ở đó? Tôi không biết. Nếu quan trọng, tôi sẽ nghĩ ra sớm nhất.

“Blue! Không”

Tôi chộp lấy đứa nhóc Điểu Sư đang cắm đầu vào thùng đựng kem. Con chim mỏ đốm đen trắng hớn hở kêu “kkyak kkyak”

“Con học cách mở cửa tủ lạnh lúc nào vậy!”

-Kkyaa!

“Peace và Chirpie thậm chí không chạm chân vào thức ăn của con người, sao con lại như này! Con là một con quái thú – con sẽ làm gì nếu con bị ốm!”

-Kkyaoo kkya?

Khốn kiếp, cho dù tôi có khiển trách cô nhóc, chỉ cổ họng tôi đau thôi. Chỉ mới một ngày trôi qua, nhưng Blue, đứa nhóc nổi loạn này, thực sự rất, cực kỳ…Peace chiếm lấy một vài đồ vật vẫn là mức độ dễ thương.

Trong khi rửa mặt vào buổi tối đầu tiên, cô nhóc đã đập vỡ bồn rửa mặt và vòi hoa sen, xé nát khoảng ba mươi chiếc khăn tắm thành từng mảnh, và phá vỡ đèn trong khi nhảy xung quanh vui vẻ. Trong bữa tối, nó sà xuống bàn cố nhét hết thức ăn mà cánh của nó quét xuống sàn. Trong lúc vùng vẫy, bộ lông màu kem của nó đã lấm lem đủ thứ thức ăn, nên cô nhóc lại phải rửa lại lần nữa.

Tất nhiên, cô nhóc cũng chẳng cư xử tốt khi tắm. Không giống như Peace, cô nhóc thích nước, nhưng theo cách huyên náo hơn.

Điều vô cùng may mắn là vừa bước sang đúng chín giờ tối, cô nhóc liền chìm vào giấc ngủ. Đêm thật yên bình. Và đúng chín giờ sáng, cô nhóc ấy thức dậy và la làng om sòm để được ra khỏi chuồng.

Như thể đã hoàn toàn quên mất chuyện hôm trước, cô nhóc lao vào Peace và bị chặn lại, đuổi theo Chirpie và làm vỡ thêm một cái bàn, sau khi cào lên ghế sô pha, cô nhóc để lại những dấu móng vuốt và mỏ dài trên tường và trần nhà…

Trong khi tôi rời mắt khỏi cô nhóc một chút, nó đã làm trống tủ lạnh.

“Nằm yên đi, để ba lau sạch mỏ của con. Nếu con tiếp tục cử đông, đồ ăn sẽ bám vào lông của con.”

-Kkyaa!

Cô nhóc lăn lộn khoe bụng và vẫy đuôi. Đôi mắt xanh lớn và chiếc mỏ đều hé mở ra như đang cười phấn khích. Cách cô nhóc gõ vào tay tôi bằng chân trước như nói “hãy chơi đi” vẫn rất dễ thương. Chà, thôi được rồi, tôi đã quá dễ dàng nuôi dạy trẻ cho đến bây giờ.

“Peace, con thực sự đã cư xử rất ngoan”

Tôi nói, vỗ về Peace, đứa đang đến bên cạnh tôi. Ngoài việc làm vỡ một số đồ đạc, cũng không có nhiều rắc rối. Chirpie yếu ớt nên nó cũng hành xử ngoan ngoãn. Và Yoohyun của chúng ta cũng là một đứa trẻ ngoan.

“Tôi nên đưa Blue cho một Thợ săn khác trước khi tôi ra ngoài”

Nếu tôi để cô nhóc trong lồng một mình, tôi sợ nó sẽ la hét cả ngày. Ngay cả khi ký túc xá có cách âm tốt, thì vẫn có giới hạn.

Tôi nhanh chóng dọn dẹp và đi ra ngoài chỉ mang theo Blue. Tôi có cuộc hẹn với Hiệp hội Thợ săn liên quan đến Trung tâm thức tỉnh vào buổi trưa. Sẽ rất tuyệt vời nếu cuộc nói chuyện diễn ra thuận lợi.

_______________

Bản dịch thuộc về Howl Team. Vui lòng không reup dưới mọi hình thức.

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments